Nghe Nguyên Thủy Thiên Tôn nói vậy, sắc mặt của Thái Thượng Thánh Nhân và Thông Thiên Giáo Chủ đều trầm xuống. Cả hai có chút không hiểu dụng ý của Nguyên Thủy Thiên Tôn khi đột nhiên nói ra những lời này. Không truy cứu thì không truy cứu, nhưng lại muốn cả hai phải đáp ứng điều kiện gì?
Thái Thượng Thánh Nhân vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, không đáp ứng, cũng không phản đối.
Thông Thiên Giáo Chủ thì có chút chột dạ, khẽ hắng giọng, trầm giọng nói: "Nguyên Thủy, ngươi cứ nói rõ là chuyện gì đi, bần đạo và đại sư huynh nghe xong rồi quyết định. Hôm nay ngươi đến đạo tràng của đại sư huynh để sư vấn tội, không những không xin lỗi, mà vừa mở miệng đã muốn chúng ta đáp ứng một chuyện, có phải là hơi quá đáng không?"
Nguyên Thủy Thiên Tôn biết rõ hôm nay mình không chiếm được lý, nhưng không thể cứ thế nhận sai, hừ lạnh một tiếng: "Liên quan đến số mệnh Xiển Giáo, lo lắng quá mức nên có chút thất lễ cũng là điều tất nhiên. Vả lại, chỉ có một số người có thể làm được những việc này, ta chỉ là nhất thời chưa tìm được chứng cứ mà thôi."
Dừng lại một lát, Nguyên Thủy Thiên Tôn mới tiếp tục: "Nếu Thông Thiên đã nói vậy, ta sẽ nói thẳng. Hôm nay Xiển Giáo tổn thất nhiều khí vận như vậy, nhất định không thể bỏ qua. Bằng mọi giá phải bù đắp lại số công đức khí vận đã mất. Ta hy vọng sau này, công đức khí vận từ việc Nhân tộc chọn ra Thiên Hạ Cộng Chủ sẽ thuộc về Xiển Giáo, để phụ trợ Nhân Tộc Cộng Chủ thống nhất Nhân tộc. Hai vị Nhân Giáo, Tiệt Giáo không được nhúng tay."
Cái gì? Công đức khí vận từ việc Nhân tộc chọn ra Thiên Hạ Cộng Chủ thuộc về Xiển Giáo? Giỏi cho ngươi, Nguyên Thủy! Ngươi tính toán hay thật! Số mệnh Xiển Giáo trôi đi là thật hay giả còn chưa biết, mà ngươi đã bắt đầu mưu đồ số mệnh chung của Huyền Môn? Ta nói thẳng ở đây, công đức khí vận của Nhân Tộc, hoặc là chia đều, hoặc là dựa vào bản lĩnh của mình mà tranh đoạt. Xiển Giáo ngươi muốn mà không có chứng cứ, không có của đâu!"
Vừa dứt lời, Thông Thiên Giáo Chủ liền quay sang nhìn Thái Thượng Thánh Nhân, xem đại sư huynh sẽ nói gì.
Nhưng Thông Thiên Giáo Chủ vạn vạn không ngờ tới, Thái Thượng Thánh Nhân vừa bị Nguyên Thủy Thiên Tôn đánh tới đạo tràng, không những không phản đối, ngược lại còn vuốt râu bạc, lạnh lùng nói: "Chuyện Nhân Tộc Cộng Chủ, Nhân Giáo sẽ không nhúng tay, khí vận này cứ để cho Xiển Giáo. Thông Thiên sư đệ, dù sao Huyền Môn Tam Thanh là một thể, bây giờ Xiển Giáo công đức khí vận sụt giảm, chúng ta giúp được gì thì giúp."
Lời này không chỉ có ý là Nhân Giáo không muốn công đức khí vận Nhân Tộc Cộng Chủ, mà còn khuyên Thông Thiên Giáo Chủ lùi một bước, nhường nhịn Xiển Giáo.
Mặt Thông Thiên Giáo Chủ co giật liên tục, tức giận đến râu cũng run rẩy, cuối cùng vẫn cố nhịn nộ khí, trầm giọng hỏi: "Đại sư huynh, huynh có ý gì?"
Thái Thượng Thánh Nhân còn chưa kịp nói gì, Nguyên Thủy Thiên Tôn đã vội vàng nhảy ra, nở một nụ cười: "Có ý gì? Ý của đại sư huynh là Thông Thiên ngươi nên biết điều mà nhường nhịn!"
Thông Thiên Giáo Chủ nghe vậy, giận không chỗ xả, quát mắng: "Nguyên Thủy, ngươi ăn tướng cũng quá khó coi! Dù Nhân Giáo không tham gia, tại sao Tiệt Giáo ta phải thoái nhượng?"
"Hừ, Thông Thiên, ngươi muốn bất chấp tình nghĩa Huyền Môn Tam Thanh, cố ý gây khó dễ cho Xiển Giáo ta?" Nguyên Thủy Thiên Tôn cau mày, giọng nói mang theo vẻ khó chịu.
Thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn và Thông Thiên Giáo Chủ lại sắp ầm ĩ lên, Thái Thượng Thánh Nhân mặt không chút cảm xúc vung phất trần, khiến người ta không đoán ra được suy nghĩ của ngài, trầm giọng nói: "Hai vị sư đệ hôm nay còn muốn cho ngoại nhân xem bao nhiêu trò cười? Nhân Giáo ta không tham gia tranh đoạt vị trí nhân chủ, Thông Thiên ngươi cũng nên lùi một bước, dù sao cũng là sư huynh đệ. Thôi được, bần đạo hôm nay mệt rồi, các ngươi giải tán đi."
Vừa dứt lời, Thái Thượng Thánh Nhân liền dẫn Huyền Đô Đại Pháp Sư trở về Bát Cảnh Cung, không muốn dính líu đến chuyện này nữa.
Nguyên Thủy Thiên Tôn thấy Thái Thượng Thánh Nhân rời đi, liếc nhìn Thông Thiên Giáo Chủ với ánh mắt khiêu khích, nói: "Thông Thiên, nghe rõ chưa? Đại sư huynh đã nói vậy, ngươi nên hiểu chuyện một chút, đến lúc đó đùng có loạn nhúng tay!"
Nói xong, Nguyên Thủy Thiên Tôn xé rách hư không, rời khỏi Đại La Sơn, bay về Côn Lôn Sơn Ngọc Hư Cung.
Thông Thiên Giáo Chủ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, râu tóc dựng ngược, suýt chút nữa đã muốn lấy Thanh Bình Kiếm ra để đánh một trận với Nguyên Thủy Thiên Tôn. Hôm nay, Thông Thiên Giáo Chủ rõ ràng là muốn giải quyết phân tranh giữa đại sư huynh Thái Thượng Thánh Nhân và Nguyên Thủy Thiên Tôn, sao cuối cùng Tiệt Giáo lại vô duyên vô cớ chịu thiệt?
Không nghĩ ra, Thông Thiên Giáo Chủ không nghĩ ra! Tại sao cuối cùng Thái Thượng Thánh Nhân lại nói giúp Xiển Giáo? Hôm nay, Nguyên Thủy Thiên Tôn tìm tới đạo tràng của Nhân Giáo đánh vào mặt Thái Thượng Thánh Nhân, Thái Thượng Thánh Nhân lúc đầu tức giận muốn động thủ, sau lại lấy oán báo ân?
Thông Thiên Giáo Chủ không biết rằng, đây chính là nguyên nhân khiến ngài thường xuyên chịu thiệt, chính là không đủ nắm chắc đại cục, luôn bị Nguyên Thủy Thiên Tôn tính kế.
Vì sao Thái Thượng Thánh Nhân muốn rút lui khỏi cuộc tranh đoạt khí vận Công Chủ Nhân Giáo? Đệ tử chân truyền của Nhân Giáo tổng cộng chỉ có một Huyền Đô Đại Pháp Su, ít người như vậy thì lấy gì để tranh đoạt, chẳng lẽ lại để Thái Thượng Thánh Nhân tự mình ra tay, mặt mũi Thánh Nhân để đâu?
Thứ hai, lần tranh chấp này, tuy Nhân Giáo mất chút mặt mũi, nhưng khí vận tăng vọt lại là sự thật, có thể nói là dính được món hời lớn. Mà trong tình huống đó, nếu Tiệt Giáo vốn đã cường thịnh lại còn thu được công đức khí vận của Nhân Tộc, thì sẽ chính thức trở thành đệ nhất đại giáo của Huyền Môn, đến lúc đó địa vị đệ nhất Thánh Nhân của Thái Thượng Thánh Nhân có chút bất ổn.
Vì vậy, nâng đỡ Xiển Giáo đang giảm khí vận, chèn ép Tiệt Giáo đang cường thịnh, chính là suy nghĩ của Thái Thượng Thánh Nhân.
Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng nhìn ra điểm này, nên mới sỉ nhục Thông Thiên Giáo Chủ như vậy. Cũng chính vì Thông Thiên Giáo Chủ không đủ mẫn cảm với đại cục, không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó.
"Tức chết ta rồi!"
Thông Thiên Giáo Chủ mạnh mẽ giậm chân, cưỡi Khuê Ngưu, xé rách hư không bay về Kim Ngao Đảo, trong lòng đã quyết định, đến lúc đó đệ tử Tiệt Giáo nhất định phải nhúng tay vào một chân. Dù không tranh đoạt được khí vận Nhân Tộc Cộng Chủ, cũng phải quấy nhiễu một hồi, không thể để Xiển Giáo dễ dàng chiếm được tiện nghỉ lớn như vậy.
Đến lúc đó còn có thể hỏi ý kiến Khương Thạch đạo hữu, mưu đồ cẩn thận một phen, để Xiển Giáo biết rõ lợi hại!
Trong mắt Thông Thiên Giáo Chủ lóe lên một tia lạnh lẽo, Nguyên Thủy, bần đạo lần này nhất định không bỏ qua cho ngươi!
Khương Thạch tuyệt đối không ngờ rằng, trong kiếp trước, Xiển Giáo nhờ có Không Động Ấn trong tay, tiên thiên chiếm cứ đại nghĩa, trong cuộc đấu võ Nhân Tộc Cộng Chủ, một mình độc chiếm hết tiện nghi, công đức khí vận tăng mạnh. Lần này, vì có Khương Thạch chen ngang một tay, không chỉ có Nhân tộc nắm giữ Không Động Ấn, còn lôi kéo cả Tây Phương Giáo, Tiệt Giáo vào, có thể nói là Tam Giáo hỗn chiến, cục diện vô cùng phức tạp.
Một bên, Khương Thạch tự nhiên không biết mình đã mang đến nhiều biến cố cho Nhân Hoàng Chi Vị như vậy. Sau khi Thông Thiên Giáo Chủ vội vã rời đi, Khương Thạch một mình đi về phía dãy núi Liên Sơn. Một ngày đi được nửa đường, Khương Thạch từ trên mây đi ngang qua một bộ lạc Nhân tộc, lại đột nhiên phát hiện có một đạo Thanh Linh Chi Khí từ trong bộ lạc bốc lên ngút trời, vô cùng bất phàm.
Khương Thạch thấy vậy cũng hiếu kỳ, chẳng lẽ trong bộ lạc Nhân tộc này còn có bảo bối gì xuất thế? Nghĩ đến đây, Khương Thạch vỗ vỗ Mèo Gấu cục mịch, bảo nó hạ xuống đám mây, quan sát một chút.
Nhưng nhìn một lát, Khương Thạch nhíu mày, trong bộ lạc Nhân tộc này, có hai cỗ khí tức tu sĩ ngoại lai, cảnh giới khá cao, dường như không kém Khương Thạch là bao!
Đây là có tu sĩ đến cướp bảo bối của Nhân tộc sao? Khương Thạch sầm mặt lại, liền theo cỗ Thanh Linh Chi Khí kia, tìm đến.
