Thông Thiên giáo chủ còn chưa kịp hiểu rõ huyền cơ trong lời nói, Khương Thạch đã xoa cằm, ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Thanh Liên tiền bối, Trảm Tam Thi chỉ pháp có phải tu sĩ bình thường không tu luyện được?"
Thông Thiên giáo chủ ngẩn người, suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Hình như là không. Theo lời Hồng Quân đạo tổ, chỉ khi thành thánh mới có thể tu hành."
Khương Thạch vỗ tay một cái, nói: "Ta hiểu rồi. Trảm Tam Thi chi pháp này có lẽ cũng giống như đại đạo pháp tắc thành thánh, một khi có người chiếm con đường này rồi, kẻ khác không thể đi nữa. Vậy tức là, Trảm Tam Thi chi pháp chỉ Hồng Quân đạo tổ mới có thể dùng."
Về phương pháp Công Đức thành thánh, nhờ vào tiên thiên chí bảo thành thánh, Thông Thiên giáo chủ đã phần nào hiểu rõ nên không hỏi thêm.
Một lát sau, Thông Thiên giáo chủ không nhịn được hỏi: "Đây chẳng phải là lý do Hồng Quân đạo tổ mạnh hơn chư vị thánh nhân? Trảm Tam Thi thành tựu Hỗn Nguyên quả vị khác gì so với Công Đức thành thánh?"
Khương Thạch khinh bỉ ra mặt: "Thanh Liên đạo hữu, ta đâu phải thánh nhân mà biết thánh nhân hơn kém nhau thế nào? Nhưng nếu phân cấp bậc, đại đạo thành thánh xem như thượng phẩm Hỗn Nguyên đạo quả, Trảm Tam Thi xem như trung phẩm, còn Công Đức thành thánh chỉ là hạ phẩm Hỗn Nguyên đạo quả."
Còn việc nhờ tiên thiên chí bảo thành thánh, chỉ là thủ đoạn, miễn cưỡng hái quả Hỗn Nguyên, chẳng đáng nói.
Nghe Khương Thạch nói vậy, da mặt Thông Thiên giáo chủ giật giật, lòng đầy khó chịu. Vốn tự phụ là thánh nhân coi thường Hồng Hoang, ai ngờ mình chỉ chứng được Hỗn Nguyên quả vị hạng bét!
Nhớ lại việc Khương Thạch từ chối thánh vị công đức dứt khoát, Thông Thiên giáo chủ xấu hổ vô cùng, nhưng trong lòng cũng dấy lên hùng tâm muốn nghịch thiên cải mệnh! Nếu đến thế mà còn không có chút chí khí giác ngộ nào, thì đâu còn là Thông Thiên giáo chủ.
Thông Thiên giáo chủ thở một hơi, chắp tay hỏi Khương Thạch: "Xin hỏi đạo hữu, Tam Thanh thánh nhân còn đường tiến xa hơn không?"
Thấy Khương Thạch nhìn mình không nói gì, Thông Thiên giáo chủ vội giải thích: "Bần đạo chỉ là hiếu kỳ, tiện thể hỏi giúp giáo chủ Tiệt giáo Thông Thiên thánh nhân.”
Đúng là lo chuyện bao đồng, vị Thanh Liên đạo hữu này y hệt.
Khương Thạch nuốt nước miếng, bất đắc dĩ nói: "Thanh Liên tiền bối, ngài xem ta có bản lĩnh lớn đến thế sao? Ta cũng đâu phải thánh nhân. Hơn nữa một thằng nhóc như ta nói, Thông Thiên thánh nhân có nghe không? Ngài ấy có tin không?"
Thánh nhân á? Trong lòng ta ngươi còn lợi hại hơn thánh nhân nhiều! Thông Thiên giáo chủ thầm nghĩ rồi cười nói: "Khương Thạch đạo hữu, cứ coi như tâm sự thôi, nói vài câu cũng được."
"Vậy cũng được." Khương Thạch bĩu môi, coi như tâm sự: "Tam Thanh thánh nhân hết đường tiến, ta nghi Tam Thanh thánh nhân, thậm chí cả Tây Phương nhị thánh, Nữ Oa nương nương, thành thánh bao năm qua, pháp lực tu vi cảnh giới khó lòng tiến thêm, chỉ có thể mưu cầu công đức khí vận để tăng tu vi."
Thông Thiên giáo chủ giật mình, Khương Thạch nói trúng phóc!
Từ khi thành thánh đến nay, dù Thông Thiên giáo chủ có cố tìm hiểu đại đạo, tu vi vẫn khó tiến thêm, chỉ có thể nhờ công đức khí vận của Tiệt giáo mà chậm rãi tích lũy.
Thông Thiên giáo chủ từng thấy có gì đó sai sai, mơ hồ nghi ngờ liệu mình có đi nhầm đường. Nhưng thấy các thánh nhân khác cũng vậy, nên đành cho rằng đại đạo khó lường, đến cảnh giới thánh nhân thì mỗi bước tiến đều khó khăn hơn, đó là chuyện thường tình.
Nhưng nghe Khương Thạch nói vậy, Thông Thiên giáo chủ liền nhận ra, Hồng Quân đạo tổ ở Tử Tiêu cung đâu có cưỡng cầu công đức khí vận gì, ngày ngày chỉ tìm hiểu đại đạo. Đều là Hỗn Nguyên Thánh Quả, mà cảnh giới tu vi của Hồng Quân đạo tổ vẫn ổn định tiến bộ, đến mức sắp lấy thân hợp đạo rồi!
Thông Thiên giáo chủ đã có chút chắc chắn Tam Thanh có lẽ bị Hồng Quân đạo tổ gài, không biết Hồng Quân đạo tổ có biết trước hay không...
"Tuy hết đường tiến, nhưng không phải không có cách.”
Đúng lúc Thông Thiên giáo chủ đang xoắn xuýt, giọng Khương Thạch lại vang lên.
Thông Thiên giáo chủ mừng rỡ, mắt sáng lên, vội hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, cách gì?!"
Khương Thạch xoa cằm, suy nghĩ một lúc rồi trầm giọng nói: "Có hai cách, nhưng cách nào cũng khó, hơn nữa khó mà làm được."
Còn có hai cách á?
Thông Thiên giáo chủ mừng thầm, Khương Thạch đạo hữu quả nhiên không làm hắn thất vọng, có một cách đã là khó, hai cách là niềm vui bất ngờ rồi, vội nói: "Khương Thạch đạo hữu, mau nói thử xem!"
"Cách thứ nhất, trả lại hết công đức khí vận đã mượn của thiên đạo." Khương Thạch không úp mở, nói thẳng: "Chỉ là, chư vị thánh nhân lúc thành thánh chỉ mượn công đức khí vận, đâu có hẹn sẽ trả lại thiên đạo bao nhiêu. Ta nghi đây là một cái bẫy, công đức khí vận này trả không xong, thiên đạo muốn mấy vị thánh nhân mãi mãi không trả hết nợ, mà một khi chưa trả hết, e là tu vi mấy vị thánh nhân khó mà tiến bộ."
Mặt Thông Thiên giáo chủ nhăn nhó, chẳng lẽ mình và chư vị thánh nhân thành ra làm thuê? Công đức khí vận thành thánh biết bao nhiêu, nếu muốn trả lại thiên đạo, e là chỉ có trời biết phải trả bao nhiêu, dù đem hết công đức khí vận của Tiệt giáo ra trả, chắc cũng như muối bỏ biển.
Thông Thiên giáo chủ trấn tĩnh lại rồi hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, còn cách thứ hai là gì?"
Khương Thạch trầm mặc một lúc rồi trầm giọng nói: "Cách thứ hai, thánh nhân tự phế Hỗn Nguyên quả vị, tự đánh rớt mình khỏi thánh vị, rồi trùng kích thánh vị lần nữa!"
Tự phế thánh vị!
Thông Thiên giáo chủ kinh hãi trợn mắt há mồm, hầu như không tin vào tai mình, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu.
Tự phế thánh vị, chẳng khác nào lấy mạng hắn! Thông Thiên giáo chủ sao mà đồng ý!
Gân xanh trên trán Thông Thiên giáo chủ giật giật, nghiến răng nói: "Khương Thạch đạo hữu, ngươi đùa đấy à? Tự phế thánh vị, câu này mà ngươi cũng dám nói."
Khương Thạch bất đắc dĩ xua tay: "Thanh Liên đạo hữu, nên mới nói hai con đường đều khó mà. Hơn nữa không phá thì không xây được, phá rồi lại lập, nếu chư vị thánh nhân không có quyết đoán, thì hạ phẩm Hỗn Nguyên Thánh Quả cũng vẫn là thánh vị thôi, khác gì nhau mấy. Nhưng nếu chư vị thánh nhân có lòng cầu tiến, một lòng hướng về đại đạo..."
Nói đến đây, Khương Thạch lại dừng lại, đổi giọng: "Thực ra trong sáu vị thánh nhân, chỉ có Tam Thanh thánh nhân cần cân nhắc vấn đề này. Tây Phương nhị thánh và Nữ Oa nương nương gốc gác không đủ, chỉ dừng lại ở hạ phẩm Hỗn Nguyên Thánh Quả. Nhưng Tam Thanh thánh nhân khác, là hậu nhân của Bàn Cổ, nếu có thể gợi ra công đức khai thiên, ít nhất cũng nên trùng kích trung phẩm Hỗn Nguyên quả vị. Nếu muốn tiến thêm một bước, đi theo con đường của Bàn Cổ đại thần, cũng không phải không có khả năng.”
Nghe vậy, Thông Thiên giáo chủ bỗng im lặng, hồi lâu sau mới hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, nếu là ngươi, ngươi sẽ chọn con đường nào để thành đạo?"
