Thanh Liên đạo hữu có phải Thánh Nhân không?
Không phải, ít nhất Khương Thạch cho là vậy.
Vậy kẻ đối đầu với Thanh Liên đạo hữu, có thể là Thánh Nhân sao? Không thể nào!
Sáu vị Thiên Đạo Thánh Nhân còn bị Hồng Quân Đạo Tổ áp chế khí tức, suy yếu đến cực điểm.
Mà Hồng Quân Đạo Tổ lại càng thâm sâu khó lường, chẳng khác nào một tu sĩ bình thường, cùng lắm cũng chỉ là Đại La đỉnh phong thôi đúng không?
Ở đây sáu người, lần lượt là môn hạ Huyền Môn Tam Thanh, đệ tử Tây Phương Giáo, người của Oa Hoàng Cung, chẳng lẽ lão già này lại là Tam Thanh Thánh Nhân hoặc Tây Phương Nhị Thánh chắc?
Vậy Khương Thạch còn sợ cái gì, cứ làm tới thôi!
Khương Thạch đã nghĩ sẵn kịch bản, một quyền đánh nổ cái lão già tinh tướng này, cứu Thanh Liên đạo hữu ra khỏi nước sôi lửa bỏng, sau đó vỗ vai hắn, thản nhiên nói: "Thanh Liên đạo hữu, từ nay về sau bản tọa bảo kê ngươi."
Rồi còn cho Cửu Long cái ánh mắt "ngươi hiểu ý ta", chờ đợi vẻ mặt vừa cảm kích vừa hổ thẹn của hắn, cuối cùng bản thân đại nhân đại lượng tha thứ.
Hoàn mỹ! Có thể nói Khương Thạch đã lâng lâng.
Tuy nhiên Khương Thạch muốn mọi thứ tốt đẹp như vậy, chỉ tiếc là kết cục...
"Ầm!"
Hồng Quân Đạo Tổ liếc nhìn Khương Thạch với ánh mắt như nhìn thằng ngốc, khóe miệng mỉm cười, giơ ngón tay búng nhẹ.
Khương Thạch tràn đầy tự tin, Khương Thạch uy phong lẫm lẫm, Khương Thạch như thiên thần hạ phàm, giờ chẳng khác nào một con ruồi, bị đánh bay lộn nhào, chỉ trong nháy mắt đã lăn ra vạn dặm, va sập vô số ngọn núi, vùi sâu trong đất, đào mãi không ra.
Bao gồm Thông Thiên Giáo Chủ, sáu vị Thiên Đạo Thánh Nhân khóe miệng giật mạnh, cái tài tìm đường chết của Khương Thạch này, quả nhiên là đệ nhất Hồng Hoang.
"Khụ khụ!"
Khương Thạch toàn thân như gãy xương, vùng vẫy bò ra khỏi đống đá, phun ra một ngụm máu đen, nghi hoặc nhìn lão già bình thường trước mắt, không nhịn được quát: "Ông. . . . Khụ khụ!"
Khoan đã, kịch bản này có gì đó sai sai!
Khương Thạch nhếch mép, nở một nụ cười chân thành nhất, khách khí hỏi: "Vậy, đạo hữu, tiền bối, xưng hô thế nào ạ?"
Tôn trọng người già yêu trẻ nhỏ là truyền thống tốt đẹp, Khương Thạch luôn ghi nhớ trong lòng, không dám quên mảy may.
Lúc này, Thông Thiên Giáo Chủ cũng không nhịn được trợn trắng mắt, định mở miệng thì cảm thấy áp lực trên người tăng lên gấp bội, rên lên một tiếng, bất lực im lặng.
Hồng Quân Đạo Tổ thì hiếu kỳ đánh giá Khương Thạch từ trên xuống dưới, trên mặt mang theo nụ cười cân nhắc, thản nhiên nói: "Khương Thạch đúng không? Ngươi cũng coi như một nhân kiệt, chi bằng ở bên cạnh bần đạo làm một đồng tử, thế nào? Cũng không tính là làm nhục ngươi với chút bản lĩnh này."
Trong mắt Hồng Quân Đạo Tổ, chút bản lĩnh của Khương Thạch cũng tàm tạm, tuy rằng chưa chứng được Hỗn Nguyên Đạo Quả, nhưng thu nạp dưới trướng thì tiềm lực cũng không kém mấy đệ tử Thiên Đạo Thánh Nhân này, đợi hắn bước vào Hỗn Nguyên, cũng có thể thu làm đệ tử.
Phải, theo Hồng Quân Đạo Tổ nghĩ hiện tại, không đạt Hỗn Nguyên thì đến tư cách làm đệ tử của ông cũng không có, Khương Thạch chẳng qua là miễn cưỡng bước qua ngưỡng cửa mà thôi.
Lão già này khẩu khí thật lớn! Còn làm đồng tử! Phì!
Khương Thạch cười lạnh một tiếng, định phun lời cay đắng, nhưng lại nghĩ mình là người có tố chất, chỉ có thể nheo mắt, trầm giọng nói với Thông Thiên Giáo Chủ: "Thanh Liên đạo hữu, ta cầm chân cái lão tặc này, người mau đi gọi lão sư của ngươi là Thông Thiên Giáo Chủ đến chém giết hắn!"
Da mặt Thông Thiên Giáo Chủ giật liên hồi, năm vị Thiên Đạo Thánh Nhân còn lại thì quỷ dị liếc nhìn Khương Thạch, rồi lại nhìn Thông Thiên Giáo Chủ đang giãy giụa, trầm mặc không nói.
Thông Thiên Giáo Chủ không biết lúc này trong lòng mình cảm xúc thế nào, gian nan mở miệng: "Cái đó, Thông Thiên Thánh Nhân. . . . hiện tại ngài ấy không tiện cho lắm. . . ."
Nghe vậy, Khương Thạch không nhịn được nhổ nước bọt: "Ngươi có phải là đệ tử Tiệt Giáo không vậy, Thông Thiên Thánh Nhân có nên mặc kệ ngươi như vậy không. . . ."
Nói xong Khương Thạch nhìn sang mấy vị Thánh Nhân đệ tử khác, lại phát hiện bọn họ đều im lặng cúi đầu, dường như không muốn đối diện với Khương Thạch.
Hồng Quân Đạo Tổ nhìn cảnh tượng nực cười này, cũng không nổi giận, hờ hững nói: "Khương Thạch, ngươi có biết bần đạo là ai không?"
Khương Thạch hơi trợn mắt, đứng dậy cẩn thận đề phòng, không nhịn được châm biếm một câu: "Sao, ngươi nổi tiếng lắm à, ta phải biết ngươi chắc?"
Hồng Quân Đạo Tổ tặc lưỡi, thuận miệng ngâm nga: "Bần đạo là vạn pháp chi tổ, cội nguồn của vạn đạo. Cho ngươi làm một đồng tử dưới trướng bần đạo, không tính là làm nhục ngươi đâu nhỉ?"
Hắn đây chẳng phải là một lão già thích khoe khoang sao!
Khương Thạch không nhịn được xì một tiếng, khinh thường nói: "Nếu như ngươi là Hồng Quân Đạo Tổ, thì bản tọa chính là Bàn Cổ Đại Thần, ai nổ hơn ai thôi! Đúng không, Thanh Liên đạo hữu?"
Thông Thiên Giáo Chủ cúi đầu im lặng, không dám nhìn Khương Thạch, nhưng lại cảm thấy như vậy không hay lắm, cho Khương Thạch một vẻ mặt cười khổ để tự lĩnh ngộ.
Khương Thạch hơi sững sờ, khoan đã, sao có chút không đúng. . . .
"Thông Thiên, tiểu hữu này của ngươi dường như hơi ngốc nghếch, ngươi giải thích cho hắn một chút đi." Hồng Quân Đạo Tổ cười lạnh một tiếng, vung tay áo nhẹ nhàng, áp lực nặng nề trên người Thông Thiên Giáo Chủ liền biến mất không tăm hơi.
Thông Thiên Giáo Chủ lảo đảo một cái, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất, lập tức hít một hơi, xách theo Thanh Bình Kiếm vọt sang một bên, sắc mặt phức tạp nhìn Khương Thạch, không biết nên mở miệng thế nào.
Tuy biết chung quy có một ngày sẽ phải nói thật với Khương Thạch, nhưng sao cũng không ngờ lại là trong hoàn cảnh này.
Nên mỡ lời thế nào đây, online chờ đợi, gấp lắm rồi....
Vẻ mặt Khương Thạch hơi cứng ngắc, miệng mấp máy, chỉ vào Hồng Quân Đạo Tổ, không chắc chắn hỏi: "Hồng Quân?"
Thông Thiên Giáo Chủ hơi do dự, vẫn gật đầu.
Da mặt Khương Thạch giật giật, lại chỉ vào Thông Thiên Giáo Chủ hỏi: "Thông Thiên?"
Mặt già của Thông Thiên Giáo Chủ đỏ ửng, đưa tay áo che mặt, nhưng vẫn gật đầu.
Khương Thạch nhất thời cảm thấy có điềm chẳng lành....
Chết tiệt, bị hố rồi!
Vừa nãy mình gọi Hồng Quân Đạo Tổ là lão tặc?
Sau đó tự cho là có thể làm chỗ dựa là Thông Thiên Giáo Chủ, hóa ra mới chính là lão tặc trước mặt Hồng Quân Đạo Tổ. . . . .
Chẳng phải là nói, mình sắp toi đời rồi sao?
Nghĩ đến đây Khương Thạch không nhịn được thốt lên: "Đậu xanh rau má Thanh Liên đạo hữu..... Thông Thiên Thánh Nhân, có phải ta bị ngươi hố chết rồi không? Ngươi đường đường là Tiệt Giáo Thánh Nhân, có cần phải không ra gì như vậy không!"
Thông Thiên Giáo Chủ không nhịn được nữa, bất đắc dĩ nói: "Bần đạo cũng không muốn mà, ngươi nhìn xem, đâu phải mỗi mình bần đạo đâu. . . ."
Thông Thiên Giáo Chủ liếc mắt sang bên cạnh, năm người kia còn thảm hại hơn cả mình.
Khương Thạch nhìn theo, rồi hơi liên tưởng, không nhịn được nuốt nước bọt, nghĩ đến một chuyện chẳng hay ho gì, không nhịn được nhìn Thông Thiên Giáo Chủ.
Không lẽ, đại ca, các ngươi đều như thế à? Toàn bộ dốc sức diễn?
Thông Thiên Giáo Chủ thở dài, gật đầu: Ngươi đoán không sai, chúng ta toàn dốc sức.
Khương Thạch gian nan quay cổ, nịnh nọt cười với Hồng Quân Đạo Tổ: "Cái đó, tiền bối. . . . Lão đại, ta với bọn họ thực ra không quen lắm, hay là các ngài cứ tiếp tục, ta đi trước nhé?"
Hồng Quân Đạo Tổ chẳng thèm để ý đến con kiến hôi Khương Thạch, hờ hững nói với Lục Thánh: "Đồ nhi ngoan, nên quyết định rồi, ăn Vẫn Thánh Đan, hay là cùng Hồng Hoang cùng diệt vong?"
