Trong hư không, Hồng Quân Đạo Tổ trấn áp sáu vị Thiên Đạo Thánh Nhân, bên cạnh còn có Khương Thạch đang diễn trò đánh đấm, thoạt nhìn cảnh tượng vẫn hài hòa.
Nhưng lời Hồng Quân Đạo Tổ nói lại chẳng hề hài hòa chút nào.
Thông Thiên Giáo Chủ cầm Thanh Bình Kiếm, cười khổ một tiếng, nhưng trong mắt chợt lóe lên vẻ kiên nghị, trầm giọng nói: "Hồng Quân, khỏi phải nhiều lời. Bần đạo thân là Tiệt Giáo Giáo Chủ, hôm nay phải liều chết tìm một con đường sống! Thân là hậu duệ Bàn Cổ Đại Thần, sao có thể bỏ mặc Hồng Hoang, chỉ có tử chiến mà thôi!"
Dừng một lát, Thông Thiên Giáo Chủ quay đầu nhìn Thái Thượng Thánh Nhân và Nguyên Thủy Thiên Tôn, nhỏ giọng hỏi: "Đại sư huynh, Nguyên Thủy, hai vị chọn thế nào?"
Thái Thượng Thánh Nhân vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, vuốt chòm râu bạc trắng, thản nhiên nói: "Đánh thôi. Không chỉ vì Hồng Hoang, mà còn vì việc nuốt Vẫn Thánh Đan, sinh tử của Chư Thánh chúng ta đều nằm trong tay người khác, các vị đạo hữu có thể chấp nhận sao?"
Lời này của Thái Thượng Thánh Nhân là nói cho Nữ Oa Nương Nương và Tây Phương Nhị Thánh nghe.
Nguyên Thủy Thiên Tôn mặt mày tái mét, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lùng, quát: "Chỉ là một con sâu bọ, cũng dám làm sư ta? Buồn cười!"
Sắc mặt Hồng Quân Đạo Tổ hơi đổi, nhưng không hề giận dữ, dường như mang theo sự coi thường: "Không hổ là Bàn Cổ Tam Thanh, hy vọng đến lúc chết, các ngươi vẫn mạnh miệng được như vậy. Vậy ba vị đã nghĩ kỹ chưa?"
Hồng Quân Đạo Tổ khẽ gật đầu với Tây Phương Nhị Thánh và Nữ Oa Nương Nương, hy vọng họ đưa ra lựa chọn đúng đắn.
Tuy rằng lúc này Hồng Quân Đạo Tổ ở Hồng Hoang đã gần như vô địch, nhưng hắn phải từ bỏ cơ nghiệp đặt xuống ở Hồng Hoang để đến hỗn độn bắt đầu lại từ đầu, nên cũng hy vọng có vài trợ thủ đắc lực cùng chung gây dựng sự nghiệp.
Hỗn Nguyên Thánh Vị, dù ở đại thiên thế giới khác cũng không thể xem thường. Chỉ là ở Hồng Hoang, Hồng Quân Đạo Tổ đã đi trước một bước, bố cục ức vạn năm, mới có thể hàng phục sáu vị Thiên Đạo Thánh Nhân, nếu không cũng phải trải qua một cuộc ác chiến.
Đây cũng là lý do vì sao Hồng Quân Đạo Tổ rõ ràng đã nắm chắc phần thắng, vẫn muốn chiêu dụ Thiên Đạo Lục Thánh. Dù ở thế giới nào, nhân tài vẫn là quan trọng nhất, nếu không Hồng Quân Đạo Tổ đã trực tiếp rời đi, mặc kệ bọn họ và Hồng Hoang thế giới cùng nhau diệt vong.
Nữ Oa Nương Nương lạnh lùng quát: "Hồng Quân, ngươi uổng là Thánh Nhân Hồng Hoang, ta sẽ không đi cùng ngươi!"
Hồng Quân Đạo Tổ cười nhạt, không nói gì thêm.
Tiếp Dẫn đạo nhân mặt mày khổ sở như sắp khóc, hồi lâu không đưa ra câu trả lời rõ ràng, cuối cùng mới thở dài, lạnh lùng nói: "Bần đạo thành đạo ở Hồng Hoang, lập giáo ở Hồng Hoang, lập chí ở Hồng Hoang, không thể bỏ Hồng Hoang mà đi."
Tiếp Dẫn đạo nhân đã chọn đứng ở phía đối lập với Hồng Quân Đạo Tổi
Nhưng còn chưa ai kịp cảm khái, thì một giọng nói vang lên: "Hồng Quân... Lão sư, bần đạo đồng ý dùng... Vẫn Thánh Đan."
"Tốt, Chuẩn Đề ngươi biết thức thời, sư phụ rất mừng." Hồng Quân Đạo Tổ lộ vẻ vui mừng, rốt cuộc ung dung tự tại, hiển nhiên tâm tình vô cùng tốt.
Kết quả tốt nhất là mang theo cả sáu vị Thiên Đạo Thánh Nhân, nhưng Hồng Quân Đạo Tổ đoán Bàn Cổ Tam Thanh khó khuất phục, kết quả tốt hơn là Tây Phương Nhị Thánh và Nữ Oa Thánh Nhân. Dù cuối cùng chỉ có Chuẩn Đề Đạo Nhân đồng ý đi theo, cũng coi như không phải tay trắng trở về.
Hồng Quân Đạo Tổ lười khuyên nữa, lấy từ Hoàng Bì Hồ Lô ra một viên đan dược đen kịt, mang theo khí tức hủy diệt, hờ hững đưa cho Chuẩn Đề, nói: "Chuẩn Đề, dùng nó đi, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi đây. Còn những kẻ kia, ha, không biết thức thời."
"Sư đệ, ngươi!”
Mặt Tiếp Dẫn đạo nhân co giật kịch liệt, khóe miệng mấp máy, nhưng cuối cùng không nói nên lời.
Chuẩn Đề Đạo Nhân nhận Vẫn Thánh Đan, mặt đầy vẻ xoắn xuýt, biểu cảm liên tục thay đổi. Thân thể hắn không ngừng chống cự việc nuốt Vẫn Thánh Đan, dường như viên đan dược nhỏ bé kia ẩn chứa điều gì đó rất khủng khiếp!
Nhưng Chuẩn Đề Đạo Nhân còn lựa chọn nào khác?
Chớp mắt, Chuẩn Đề Đạo Nhân trở nên lạnh lùng, liếc nhìn sư huynh Tiếp Dẫn đạo nhân, nhắm mắt ngửa đầu, nuốt viên Vẫn Thánh Đan vào bụng!
"Sư huynh, đại thế đã định, bần đạo phải tiếp tục truy tìm đại đạo." Chuẩn Đề Đạo Nhân thở ra một ngụm trọc khí, sắc mặt trắng bệch, cảm giác mình đã bắt đầu bị Thiên Đạo Hồng Hoang bài xích.
Từ giờ phút này, Chuẩn Đề Đạo Nhân không còn là Thiên Đạo Thánh Nhân của Hồng Hoang nữa! Tuy có Hỗn Nguyên Thánh Thể, nhưng không có Hỗn Nguyên Thánh Tâm.
"Chờ đã, có gì đó sai sai thì phải? Không phải Hồng Quân Đạo Tổ muốn Hợp Thân Thiên Đạo sao, sao lại như kiểu muốn sống muốn chết thế này...?"
Khương Thạch ngơ ngác, cảm giác mình đã bỏ lỡ điều gì đó. Theo lý thì tệ nhất cũng chỉ là Chư Vị Thánh Nhân nuốt Vẫn Thánh Đan, không còn đặt chân lên Hồng Hoang nữa thôi, sao giờ lại như kiểu sinh ly tử biệt thế này?
Thông Thiên Giáo Chủ thở dài, giải thích với Khương Thạch: "Khương Thạch đạo hữu, bần đạo có lỗi với lời nhắc nhở của ngươi. Hồng Quân hắn không muốn Hợp Thân Thiên Đạo, mà là muốn triệt để hủy diệt Hồng Hoang, để Hồng Hoang quay về hỗn độn..."
Cái quái gì thế này, kịch bản sai rồi!
Mặt Khương Thạch biến sắc, nhìn Thông Thiên Giáo Chủ, xác định hắn không đùa, cả người cảm thấy bất an.
Hủy diệt Hồng Hoang, quay về hỗn độn, đây là kịch bản từ đâu ra! Tam Giới Tứ Đại Bộ Châu đi đâu? Không phải cùng lắm chỉ đánh nát Hồng Hoang Đại Địa thôi sao!
Nếu Hồng Hoang bị hủy diệt hoàn toàn, chẳng phải toàn bộ sinh linh Hồng Hoang sẽ bị chôn vùi theo!
Khương Thạch nhìn về phía Hồng Quân Đạo Tổ, muốn xác định xem có phải mình tính sai chỗ nào không. Lúc này Hồng Quân Đạo Tổ dường như mới để ý đến Khương Thạch, liếc nhìn hắn, hờ hững nói: "Khương Thạch, ta thấy ngươi cũng coi như có tài, cho ngươi cơ hội cuối cùng, có theo ta không?"
"Theo cái mẹ gì!"
Nụ cười có chút khúm núm trên mặt Khương Thạch biến mất, cả người trở nên dữ tợn, tóc đen dựng ngược lên, như những thanh kiếm, khí thế khủng bố tỏa ra.
Nhưng dù Khương Thạch có thế nào, trước mặt Hồng Quân Đạo Tổ, uy hiếp của hắn vẫn chẳng bằng một cơn gió thoảng.
Nếu là Khương Thạch vừa đến Hồng Hoang, gặp chuyện này có lẽ đã hùng hục theo Hồng Quân rồi, đâu còn để ý nhiều như vậy.
Nhưng hiện tại Khương Thạch đã hòa nhập vào Hồng Hoang, nơi này như quê hương thứ hai của hắn, bạn bè thân thích đều ở đây, đi? Đi đâu!
"Không biết điều."
Hồng Quân Đạo Tổ cười khinh bỉ, Thông Thiên Giáo Chủ đã cầm Thanh Bình Kiếm chắn trước mặt Khương Thạch, cẩn thận đề phòng.
Khương Thạch biết mình trước mặt Hồng Quân Đạo Tổ chẳng khác gì con kiến, nhưng hiện tại, dù là kiến cũng phải cắn một cái!
"Hê hê, Hồng Quân, thằng nhãi ranh này giao cho lão phu đi? Tháo gỡ thiên đạo hạn chế, để lão bằng hữu vào chơi đùa một chút!"
Một giọng nói khủng khiếp, tàn nhẫn, trêu tức vang vọng trên hư không, Khương Thạch ngạc nhiên ngẩng đầu, trên không trung xa xôi, ngưng tụ một gương mặt già nua mà khủng khiếp, được tạo thành từ cành liễu, dày đặc và tà ác.
Dương Mi Lão Tổ!
