Logo
Chương 1: Chú cấm.

Trong ánh bình minh, bóng dáng một cậu thiếu niên hiện ra trước một căn nhà nhỏ. Xung quanh là những ngôi nhà khác, tạo thành một thôn xóm khá lớn.

Thiếu niên có vẻ ngoài bình thường, khuôn mặt trẻ trung tuổi mười bốn hiện rõ.

Cậu mở mắt, nhìn về phía xa xăm. Ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và chán chường.

Thu lại tầm mắt, cậu thở dài, đầy bất lực.

"Thật khó," cậu lẩm bẩm rồi bước về phía căn nhà gỗ đơn sơ của mình.

Cậu đẩy cửa bước vào. Bên trong chỉ có vài vật dụng sinh hoạt bình thường và một chiếc cần câu, minh chứng cho. nghề nghiệp của chủ nhà. Tất cả đều toát lên vẻ giản dị. Nhưng một quyển sách trên bàn lại tạo nên sự tương phản.

Chàng trai tiến đến bàn, cầm quyển sách lên. Thời gian trôi đi, nét mặt cậu càng cau có.

Tưởng chừng sự im lặng sẽ kéo dài đến đêm thì một giọng nói vang lên.

"Nhất! Thằng Nhất đâu rồi, ra lấy mồi câu này! Không ra nhanh là chú đi đó!"

Nhất thở dài, đặt quyển sách xuống, mở cửa bước ra.

"Đây, cháu đây. Chú vội gì thế? Có gì gấp hả chú Khải?" Nhất vừa nói vừa bước về phía người đàn ông đang ngồi trên chiếc xe đạp.

Người đàn ông quay lại nhìn cậu, vẻ mặt ngỡ ngàng rồi chợt hiểu ra:

"Hôm nay trưởng thôn Ao Bình tổ chức lễ mừng mình làm lãnh đạo thôn tròn 50 năm đó. Nghe nói đến nhà thôn trưởng được thưởng quà và đồ ăn miễn phí. Ai trong thôn chẳng vội chạy đến.

À, nhân tiện cháu có gì tí qua nhà ông trưởng thôn tham gia cùng cũng được. Giờ thì cầm nhanh mồi câu đi. Để chú còn đi nhanh kiếm ít quà cho bọn trẻ ở nhà."

Chú Khải nói xong, vội lấy ra một hộp đựng mồi câu đưa cho Nhất, rồi nhanh chóng lên xe phóng đi.

Nhất ngơ người ra một lúc mới hoàn hồn, vội chạy theo chú Khải, kêu to:

"Chú ơi, quên lấy phiến này!"

Tiếng chú vọng lại từ xa: "Cứ cầm lấy, lần sau chú qua lấy cũng được!"

Cầm hộp mồi câu, Nhất ngẩn ngơ một lúc rồi quay trở lại phòng. Cậu đặt hộp mồi lên bàn, chống tay nhìn quyển sách, miệng lẩm bẩm:

"Sao không có phản ứng gì nhỉ? Cuối cùng sai ở chỗ nào?"

Không sinh ra và lớn lên ở đây, Nhất là người từ thế giới khác tới. Nơi Nhất sinh ra có một điều lệ: cứ đến 14 tuổi là phải đến tế đàn để kích hoạt truyền thừa trong cơ thể.

Ngày Nhất 14 tuổi, cậu được viện trưởng cô nhi viện đưa đến tế đàn cùng đám bạn bằng tuổi.

Vì sao cậu ở cô nhi viện? Đơn giản vì bố mẹ cậu đã mất lúc cậu vừa chào đời. Vì thế cậu được đưa vào cô nhi viện để chăm sóc.

Tế đàn cách xa nơi cậu ở nên mọi người phải đi qua một cổng dịch chuyển.

Nhất cùng đám bạn tạm biệt viện trưởng rồi bước vào cổng dịch chuyển lớn, cảm thấy chóng mặt. Sau đó cả đoàn được dẫn đến một tế đần siêu to, to đến nỗi không thấy biên giới.

Bên cạnh cậu là những hàng thiếu niên thiếu nữ xếp hàng xung quanh một bục đá cao.

Trên đó đứng một ông già tóc bạc phơ, khuôn mặt nghiêm nghị. Một lúc sau, khi không thấy ai vào nữa, ông già đứng dậy.

Ông đưa tay lên vuốt chòm râu, giọng vang lên: "Các cháu nghe đây. Hôm nay là ngày trọng đại. Ngày các cháu khám phá bí ẩn của bản thân.

Các cháu có thể gọi ta là ông Đỗ, người dạy các cháu kích hoạt truyền thừa trong cơ thể.

Các cháu nghe rõ chưa?"

Các thiếu niên thiếu nữ nghe xong, ai nấy đều lộ vẻ vui mừng, mong đợi. Tất cả đồng thanh đáp: "Rồi ạ!"

Ông Đỗ nhìn các thiếu niên thiếu nữ với vẻ hài lòng, vung tay một cái, từng quyển sách rơi vào tay mỗi người.

Xong việc, ông cất giọng nói: "Đây là sách chứa câu chú cấm kích hoạt truyền thừa. Hãy đọc câu chú cấm ban đầu ở bìa, nó sẽ kích hoạt truyền thừa trong các cháu. Câu chú cấm thứ hai nằm ở bìa sau để mở quyển sách.

Các cháu hiểu chưa? Nhớ đừng đọc trước. Để ta dạy thêm cho các cháu kinh nghiệm..."

Ông Đỗ vừa dút lời thì một vài vệt sáng lóe lên trong đám thiếu niên thiếu nữ, chiếu thẳng lên trời rồi biến mất.

Ông Đỗ thất thần, một lúc sau mới tỉnh lại, lẩm bẩm: "Có người sinh ra tương thích cao với truyền thừa nên dễ cảm thấy cấm chú mà kích hoạt sớm. Không biết là phúc hay họa. Mong bọn trẻ sẽ không sao."

-------------------

Cậu cùng đám thiếu niên, thiếu nữ đồng thanh đáp: "Rồi ạ!"

Bây giờ cậu mới biết ông lão đó tên Đỗ. Ông Đỗ nhìn xuống rồi vung tay lên.

Từng quyển sách xuất hiện. Cậu cũng có một quyển. Ngay khi cầm được quyển sách do ông Đỗ đưa cho, cậu cảm thấy vô cùng phấn khích, liền không nhịn được bị câu chú cấm ở đầu trang bìa cuốn hút.

Trong cơ thể cậu như có thứ gì đó tỉnh lại. Vô thức, cậu nhẩm câu chú cấm. Ngay lập tức cậu cảm thấy cơ thể được bao bọc bởi ánh sáng, tầm mắt tối sầm lại. Khi tỉnh dậy, cậu đã thấy mình nằm bên bờ sông của thôn.

...........

Ban đầu cậu vô cùng ngỡ ngàng và sợ hãi. Trong đầu luôn hiện lên những câu hỏi 'tại sao mình ở đây', 'đây là đâu'. Mất vài phút để cậu trấn tĩnh lại. Cậu được chú Khải đang chuẩn bị câu cá ngang qua thấy và cưu mang về thôn. Về sau cậu được ông Đà chăm sóc. Trong lúc đó, cậu dành mấy ngày để tìm hiểu xung quanh. Thời gian còn lại cậu dùng để học ngôn ngữ ở thế giới này, vì nó khác với ngôn ngữ ban đầu của cậu.

Sau khi tìm đọc tài liệu, cậu biết được nơi đây là một thế giới khác, tên gọi là Lục Thiên Giới. Còn lại, cậu chỉ biết nơi cậu xuất hiện là thôn Ao Bình, nằm ở phía Bắc đảo Omaki, một trong lục đảo.

Cậu quyết định tạm thời định cư ở đây để xem xét và tìm hiểu thêm.

------------

"Haiz, mới đó mà đã hai tháng trôi qua kể từ ngày đó."

Nhất dần tỉnh lại từ hồi ức, thở dài mệt mỏi. Xong xuôi, cậu cầm quyển sách lên, lẩm bẩm chửi rủa.

Chửi một hồi cậu cũng mệt.

"Thôi vậy, cái của nợ này, đợi lúc nào mở ra thì chắc chết đói mất. Đi ra câu cá nào.".

Không lưu luyến nữa, cậu vứt quyển sách lên giường, vác cần câu và hộp đựng mồi ra khỏi nhà, đi vòng vèo qua vài con ngõ. Đi qua một đoạn đường đá thẳng tắp, từ xa đã thấy cuối đoạn đường là con sông to lớn quen thuộc.

Nơi đây là nơi cậu thường xuyên câu cá, cũng là nơi đầu tiên cậu đặt chân đến thế giới này. Ngày thường, ở nơi cuối đường đá còn có mấy ông lão, thanh niên ngồi câu, nhưng hôm nay chẳng có ai. Chắc đi tới nhà trưởng thôn hết rồi.

Vì sống khá khép kín nên cậu cũng chẳng bao giờ ngồi ở đó.

Di chuyển về phía bên trái, dọc theo dòng sông, cậu nhìn thấy một khúc gỗ lớn quen thuộc. Cậu tiến về đó, bỏ đồ xuống chuẩn bị.

Vung cần câu xong, cậu ngồi xuống khúc gỗ, ngâm nga một làn điệu trong lúc chờ cá cắn câu.