Cậu nhanh chóng thực hiện các thao tác đã quen thuộc để dụ cá. Sau vài chiêu thức làm hao tổn sức lực con cá, cậu dồn hết sức bình sinh kéo mạnh cần. Một con cá lớn văng lên khỏi mặt nước, rơi xuống một khoảng cách so với bờ sông. Con cá cố sức quẫy đạp, muốn trở lại dòng nước.
Không để con mồi tuột khỏi tay, cậu vội buông cần, cởi áo khoác, chạy nhanh tới chụp lấy con cá, bọc nó vào áo. Sau vài phút giãy giụa, con cá nằm im.
Cậu thở phào, nhìn con cá, không khỏi xuýt xoa.
"Con này to thật! Chắc bán được kha khá, khỏi lo hết tiền tiêu cuối tháng rồi."
Cậu quen tay thu dọn đồ đạc, vác con cá lên vai, đi thẳng về thôn, đến khu chợ bán cá. Hôm nay chợ vắng hoe, chỉ còn lác đác vài ba cửa hàng mở cửa, chủ yếu là các ông bà lão. Cậu đảo mắt nhìn quanh rồi tiến về phía cửa hàng quen thuộc. Đặt con cá lên quầy, cậu tươi cười nói:
"Ông Tư, ông Tư! Cá này cháu mới câu được đấy, ông mua bao nhiêu?"
Ông Tư ngắm nghía con cá rồi nhìn cậu, từ tốn nói: "Hôm nay cháu may mắn nhỉ, câu được con cá to thế. Con này thịt béo, ngon lắm, nhiều người thích ăn. To như này cũng được giá, hai nghìn ba trăm phiến đồng, cháu thấy sao? Được thì chốt."
Cậu nhanh nhảu đáp: "Chốt luôn!"
Ông Tư loay hoay một lúc trong cái hộp dưới quầy rồi đưa cho cậu một túi phiến đồng.
Cậu cầm lấy túi tiền, cúi đầu cảm ơn:
"Tạm biệt ông, cháu về đây ạ."
..........
Nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy cơ thể đỡ đau nhức hơn, cậu tỉnh dậy nấu cơm tối. Nấu xong, cậu ăn ngấu nghiến như hổ đói, chỉ trong chốc lát đã vét sạch thức ăn trên bàn.
Sau khi tạm biệt ông Tư, cậu cầm số tiền vừa kiếm được đi mua một ít đồ nấu nướng rồi về thẳng nhà.
Cậu mở cửa, sắp xếp đồ đạc rồi nằm phịch xuống giường:
"Tuyệt vời! Có đồ ăn rồi!"
Nghỉ ngơi một lát, cậu tỉnh dậy, bắt đầu chuẩn bị bữa trưa. Vừa ăn, cậu vừa tính toán:
"Hôm nay kiếm được hai nghìn ba trăm phiến đồng, cộng với một trăm hai mươi phiến tích góp ở nhà nữa là hai nghìn bốn trăm hai mươi phiến. Mua thêm gạo, gia vị, ớt, tỏi... hết hai nghìn ba trăm phiến, vậy là còn lại một trăm hai mươi phiến."
Cậu nghĩ, cuộc sống thật khó khăn, quanh đi quẩn lại vẫn nghèo rớt mồng tơi.
Mà ở thế giới này, người ta giao dịch bằng thứ gọi là [phiến], khác hẳn so với quê hương cậu.
Theo những gì cậu tìm hiểu, có ba cấp bậc thông thường và hai cấp bậc đặc biệt. Thứ tự từ thấp đến cao là đồng, bạc, vàng, kim cương, đá quý. Một phiến bạc đổi được một nghìn phiến đồng, một phiến vàng đổi được mười nghìn phiến bạc.
Còn hai loại phiến đặc biệt kia thì cậu không rõ. Nghe nói thôn cậu ở là vùng hẻo lánh, nghèo nàn nên không ai có cả. Chỉ ở các thành phố lớn, giàu có mới dùng hai loại phiến này để giao dịch.
Nhìn bề ngoài, phiến có hình tròn nhỏ, to khoảng một centimet, được gia công tỉ mỉ. Cậu cũng biết rằng, ngoài việc dùng để giao dịch, người ta còn có thể đúc phiến thành nguyên liệu, nhưng ít ai làm vậy.
Bởi vì mỗi phiến chỉ có hai mươi lăm phần trăm là nguyên liệu chính, còn lại là bảy mươi lăm phần trăm pha trộn với các nguyên liệu khác để gia công. Nên việc đúc phiến để lấy nguyên liệu chính rất tốn kém, thà mua nguyên liệu đó còn nhanh hơn.
Việc đúc trộm phiến là không thể, vì không thể tạo ra màu sắc đặc trưng của nó. Cậu biết điều này vì đã có nhiều người thử nhưng đều thất bại.
Suy nghĩ miên man một lúc, cậu vội ăn hết đồ ăn rồi dọn dẹp. Cậu quyết định tập luyện cơ thể như thường lệ. Việc này đã trở thành thói quen kể từ khi cậu đến thế giới này. Một cơ thể khỏe mạnh là rất cần thiết, là sự chuẩn bị tốt nhất cho mọi tình huống. Cậu đã được dạy như vậy ở quê nhà.
"Cố lên! Vì một cơ thể khỏe mạnh!"
Sau mười tiếng đồng hồ, cậu ngả lưng xuống giường, thở hồng hộc.
"Mệt quá! Cả cơ thể như rã rời."
Cậu nhìn ra ngoài trời: "Mới đó mà trời đã gần tối rồi. Nấu cơm tối thôi, ăn sớm ngủ sớm mai còn có sức đi câu."
Lúc sắp ngủ, cậu chợt nhớ ra điều gì đó. Cậu mò mẫm một lúc rồi giơ tay lên. Tay cậu đang nắm quyển sách kỳ lạ hồi sáng. Ngắm nghía một hồi, cậu ôm quyển sách vào lòng rồi thiếp đi.
Thả bát cơm xuống, xoa xoa bụng: "Quá tuyệt vời! No căng bụng mất thôi, cũng nên đi ngủ."
Cậu nhảy lên giường. Nhìn đống bát đũa, cậu phân vân một chút rồi quyết định đứng dậy mang đi rửa. Rửa xong, cậu lại leo lên giường.
"Nói đến đây thôi, giờ chúng ta sẽ đề cập đến ba nội dung quan trọng..."
---------------
Sáng sớm hôm sau
Cậu bật dậy khỏi giường, đi vệ sinh cá nhân rồi quay lại dọn dẹp giường chiếu. Xong việc, cậu cầm quyển sách lên, đặt nó xuống bàn.
Cậu lại chuẩn bị đọc câu chú cấm như mọi ngày. Biết là sẽ chẳng có gì xảy ra, nhưng biết đâu được. Dù sao, cậu cũng đã ôm ý niệm này được hai tháng rồi. Thất bại cũng chẳng tiếc, thành công thì quá tốt.
Cậu ngồi xuống, cầm quyển sách lên, đọc nhẩm câu chú cấm trong đầu.
Một lúc sau, mặt cậu lộ rõ vẻ thở dài bất lực, kèm theo biểu cảm 'biết ngay mà'.
Ngay lúc cậu định dừng lại thì điều cậu mong chờ đã xây ra.
Cuốn sách cuối cùng cũng tỏa ra ánh sáng. Trên bìa sách, một vòng tròn hiện ra, ở giữa có một hình lỗ khóa. Bên cạnh còn hiện lên dòng chữ viết quen thuộc từ quê hương cậu, với nội dung:
[Cần nhỏ máu để xác nhận thân phận, mới có thể phá giải.]
Cậu không kịp chờ đợi, đưa ngón tay lên miệng cắn một cái, rồi đưa ngón tay đến quyển sách, nhỏ giọt máu xuống.
Ngay khi giọt máu chạm vào bìa sách, một dòng ánh sáng hiện lên, cùng với dòng chữ quen thuộc:
[Đã xác định thân phận thành công. Mở khóa hoàn thành.]
Rồi ánh sáng vụt tắt. Cậu ngơ ngác một lúc. Như để chứng minh rằng những gì vừa xảy ra là thật, cậu quyết định đưa tay cầm lấy bìa sách rồi mở ra. Không như những lần trước, lần này bìa sách mở ra thật, hiện ra tờ giấy đầu tiên với những dòng chữ. Đọc được một ít, cậu cảm thấy mừng rỡ. Cố kìm nén niềm vui, cậu tập trung đọc tiếp nội dung.
"*khụ khụ*...Chào cháu. Chắc cháu mở được quyển sách này cũng có nghĩa là cháu đã sống sót ở thế giới này được hơn hai tháng rồi.
Chúc mừng cháu đã học được cách tồn tại ở nơi xứ lạ, chứng minh được sự trưởng thành của bản thân."
Ngay lập tức, một câu chú cấm mới xuất hiện trong đầu cậu. Cậu đứng dậy, hít thở sâu để làm dịu nhịp tim đang đập nhanh do quá phấn khích.
Thấy đã đọc xong, cậu vội vàng lật sang trang tiếp.
"Thứ 1: Đây là câu chú cấm thứ ba, với mục đích kích hoạt hoàn toàn truyền thừa đầu tiên trong cơ thể cháu."
Sau khi ổn định lại, cậu mới bắt đầu đọc nhẩm câu chú cấm. Ngay khi bắt đầu đọc, cậu cảm thấy một sự rung động nhỏ bé trong khắp cơ thể. Nó nhỏ bé đến mức cậu phải nghi ngờ đó là ảo giác.
Dần dần, khi cậu đọc tiếp câu chú cấm, cảm giác đó lớn mạnh hơn, khiến cả cơ thể cậu như căng ra, sắp nổ tung. Đến lúc cậu đọc câu cuối cùng của chú cấm, cảm giác đó như thăng hoa. Cả cơ thể cậu rạn nứt ra, làn da dần nổi lên những hoa văn đỏ chót.
