Trên đường đi, Nhất thấy không khí náo nhiệt hơn hẳn. Ai nấy đều vui vẻ, hớn hở sau buổi lễ, dù đã qua một ngày. Cậu vừa đi vừa chào hỏi qua loa cho phải phép, dù thực tế không quen biết nhiều người trong thôn. Thỉnh thoảng cậu mới gặp được vài gương mặt thân quen.
Đi được một đoạn, Nhất để ý thấy hai người quen đang ngồi tán gẫu ở quán trà. Cậu tiến lại gần, cất tiếng chào:
"Chào buổi sáng chú Khải, ông Đà."
Chú Khải đang say sưa trò chuyện với ông Đà giật mình khi nghe có người gọi. Mấy giây sau, nhận ra giọng quen, chú bình tĩnh quay sang nói:
"Làm ta hết hồn. Thằng Nhất trời đánh này! À, trông bộ dạng này là hôm nay lại định đi câu đấy hả? Mà hôm qua cháu không đi, cả hôm kia cũng không đến dự lễ à?
Cháu có biết cháu đã bỏ lỡ bao nhiêu điều tuyệt vời không?" Thấy Nhất vẫn ngơ ngác, chú Khải vội chuyển chủ đề.
"Thôi thôi, dù sao cũng qua rồi. Lại đây ngồi xuống, ta với ông Đà cũng định tìm cháu. Hôm qua cháu không đi câu nên không gặp được."
Nghe vậy, Nhất vội vàng gọi chủ quán kê thêm một chiếc ghế. Sau khi ngồi xuống, cậu trầm ngâm rồi nói: "Về chuyện hôm kia, cháu mới đến thôn được hơn hai tháng, lại không quen nhiều người nên ngại không dám tham gia. Mà thôi, cháu cũng không quan tâm lắm đến chuyện đó. Còn chuyện hôm qua thì do hơi mệt nên cháu nghỉ câu một hôm. Mà vào việc chính đi, chú với ông tìm cháu có việc gì vậy?"
Chú Khải liếc nhìn ông Đà, ông gật đầu. Chú Khải mới quay sang nói: "À, về chuyện cháu đề cập nhờ chú với ông Đà giúp lúc ban đầu ấy. Sau khi ông Đà với chú bàn bạc thì đã quyết định nói cho cháu biết. Ta cũng không muốn giấu cháu đâu, nhưng chuyện này do trưởng thôn quyết định nên mới không dám hé răng.
Đáng lẽ, theo như lời trưởng thôn, người ngoài như cháu phải ở thôn ít nhất hai năm mới được phép biết. Nhưng hai ta thấy cháu dù sao cũng là người quen, tính tình lễ phép, hiền lành. Cả hai ta đều coi cháu như cháu ruột nên quyết định lén nói ra điều này cho cháu."
Nghe xong, Nhất như bừng tỉnh. Hóa ra nơi này thật sự có bí ẩn mà cậu không biết, chỉ vì cậu mới đến và sống ở đây chưa đủ lâu nên không ai dám nói. Hai người vì quý mến, thương yêu cậu, coi cậu như người thân trong gia đình nên mới bỏ qua lời trưởng thôn để tiết lộ.
Ngay lập tức, một dòng cảm xúc ấm áp trào dâng trong lòng. Cậu cúi đầu thật sâu, bày tỏ lòng cảm kích trước sự giúp đỡ của hai người.
Hai người nhìn thấy chỉ mỉm cười. Chờ Nhất ngẩng đầu lên, hai người mới nhìn cậu và nói:
"Không nhìn lầm người, cháu xứng đáng với tình cảm và sự lo lắng của chúng ta."
"Đi theo ta. Về nhà ta rồi nói, ở đây không tiện."
Vừa nói xong, hai người đưa cho ông chủ vài phiến đồng rồi dẫn Nhất về nhà ông Đà. Trong nhà ông, đâu đâu cũng thấy sách. Cậu cũng đã quen, vì ông là thủ thư nên sách ở đây rất nhiều.
Bước vào sâu bên trong, ông Đà mới quay sang nói với hai người: "Đến rồi. Chỗ này cách âm tốt lắm, chúng ta có thể nói chuyện ở đây. Nào, cứ ngồi tự nhiên." Ông Đà kéo một chiếc ghế rồi ngồi xuống.
Nhất và chú Khải cũng kéo ghế ngồi theo.
Ông Đà thấy cả hai đã ngồi ổn định thì bắt đầu nói:
"Bây giờ ông sẽ nói cho cháu biết bí mật của thôn. Cũng chẳng có gì to tát lắm đâu, tại cái tính bài ngoại của trưởng thôn nên mới không muốn ai nói cho cháu biết. Cái này cũng không trách được, vì đã từng xảy ra một sự cố liên quan đến người ngoài. Thôi, bắt đầu nhé.
Chuyện này có từ rất xa xưa rồi, từ lúc ta chưa sinh ra.
Ta chỉ biết, cứ đến đầu xuân mỗi năm, thôn ta sẽ có một nơi gọi là BAKA triệu tập những thiếu niên, thiếu nữ đủ mười lăm tuổi. Vào lúc đó, ai bị chọn đều biến mất trong im lặng. Ban đầu, cả thôn hoang mang, khủng hoảng lắm, vì tất cả những người được chọn đều một đi không trở lại. Nhưng gần mấy trăm năm trở lại đây, mọi người đã biết nguyên do nên cũng bớt hoảng loạn rồi.
Thứ hai, bên ngoài thôn ta là một khu rừng rậm rạp, bao bọc bởi một vòng cây xanh dày đặc. Trong đó luôn ẩn hiện những con thú to lớn đáng sợ cùng nhiều hiện tượng kỳ quái, khiến người trong thôn bị giam hãm ở đây."
"Giờ cháu có thắc mắc gì không?" Ông Đà nói xong, nhìn Nhất hỏi.
Nhất cúi đầu ngẫm nghĩ một lúc rồi ngẩng lên, nhìn về phía hai gương mặt quen thuộc đã giúp đỡ cậu rất nhiều kể từ khi cậu đến thế giới này. Cậu gật đầu:
"Cháu hiểu rồi. Vì biết cháu sang năm tròn mười lãm tuổi nên chú với ông mới nói cho cháu biết, để cháu chuẩn bị cho nguy hiểm phía trước."
"Và bên cạnh đó, cháu cũng có điều muốn hỏi:
Vậy thôn mình sao có thể biết được một ít thông tin về bên ngoài nếu không ra ngoài được?"
Ông Đà nghe xong câu hỏi thì gật đầu: "Không cần khách sáo. Mà suy nghĩ của cháu đúng đấy." Vừa dứt lời, ông quay sang nhìn chú Khải.
"Chú Khải giải thích cho cháu nó đi kìa. Không lẽ để ông già này phải nói hết."
Chú Khải gãi đầu ngượng ngùng: "Tưởng ông định ôm hết chứ." Rồi chú quay mặt về phía Nhất, nói:
"Đơn giản vì thôn ta có giao dịch với bên ngoài. Cái này mới có gần đây thôi, tầm vài trăm năm gì đó. Cứ mỗi hai mươi năm, bên ngoài sẽ có một đội thương gia đến đây buôn bán. Những thông tin đó đều từ họ mà ra, còn thật hay giả thì ta cũng không biết.
Nhất đáp lại: "Vậy sao không cử người giao thương cùng họ ra ngoài hoặc học hỏi cách họ vượt qua khu rừng?"
Chú Khải cười phá lên: "Hahaha... Cháu thông minh đấy. Chúng ta cũng nhiều lần muốn hợp tác nhưng đều bị từ chối. Chỉ nhịn mà không hỏi lại, sợ họ không đến giao dịch lần nữa thì cũng mệt. Với lại vũ lực của ta sợ cũng không đánh lại được bên kia. Mà nhiều đồ ở thôn ta là từ bên đó nhập về. Bên đó công nghệ tiên tiến hơn ta nhiều.
Còn học hỏi thì bỏ đi. Họ nói chúng ta cần sở hữu một thứ năng lượng gọi là Man. Rồi luyện tập đến Man 10 mới có thể cơ bản rời khỏi thôn để di chuyển giống họ được. Chúng ta hỏi Man đó học được không, nếu được chúng ta nguyện bỏ giá cao để học. Thì họ bảo là không. Cái này là mỗi người bẩm sinh đã có tư chất tu luyện.
Họ còn bảo thôn ta không có ai có năng lực đó. Vì có thì đã như họ rồi. Vì ở thôn họ, những người có tư chất tu luyện Man đều sẽ bị triệu tập đến một nơi, hay còn gọi là thế giới BAKA mà ông Đà đã đề cập ở đầu. Ở đó, ta có thể tìm thấy những trái cây, đồ lạ để tu luyện ra Man. Mà tiếc rằng ở thôn ta cũng có người có tư chất, nhưng đi mà không ai sống sót trở về. Còn họ thì có. Haiz."
Chú Khải giải thích xong, mới chỉ vào Nhất.
"Nên chúng ta mới lo cháu không biết gì, lỡ bị chọn vào đó thì tỉ lệ chết sẽ cao hơn là biết trước. Lúc đó lòng chúng ta sẽ đau khổ, áy náy cả đời. Nên chúng ta mới nói... Tuy ai trong thôn sắp đủ mười lăm tuổi đều được trưởng thôn nói qua, mà cũng chẳng ai trở về. Nhưng có lẽ cháu sẽ làm được thì sao." Chú Khải càng nói, giọng càng nhỏ lại. Có lẽ chính chú cũng cảm thấy đây là điều xa vời.
