Không khí như ngưng đọng, tất cả chìm trong im lặng.
Một lúc sau, cậu nhìn cả hai người rồi cất tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng: "Cháu biết chú và ông rất lo cho cháu. Nhưng không sao đâu. Chưa chắc cháu đã bị chọn. Mà nếu có bị chọn, cháu tin mình sẽ sống sót trở về." Cậu giơ tay lên đầy quyết tâm.
"Cháu đi đây. Cảm ơn chú và ông đã báo tin. Chú với ông đừng lo lắng quá, sẽ không sao đâu." Cậu chào tạm biệt rồi bước ra khỏi nhà. Bóng dáng cậu khuất dần khỏi tầm mắt của hai người.
Trong căn phòng chỉ còn lại hai bóng hình mang vẻ chán nản. Mãi một lúc sau, chú Khải mới lên tiếng:
"Cháu nó đã nói vậy rồi. Những gì cần nói cũng đã nói. Có lẽ mọi chuyện sẽ như thằng bé nói thì sao. May mắn là nó sẽ không bị chọn. Mà nếu có bị chọn, tôi tin với tài năng của Nhất, nó sẽ có cơ hội lớn để vượt qua."
"Rồi có lẽ khi trở về thôn, thằng bé sẽ dẫn dắt thôn mình ra thế giới bên ngoài." Nói xong, vẻ mặt cả chú và ông như trút bỏ được gánh nặng. Khuôn mặt vẫn còn chút lo lắng, nhưng giờ đây đã có thêm hy vọng và mong chờ.
Chú Khải cười lớn: "Hahaha... Thế mới là cháu của ta chứ! Biết nguy hiểm vẫn lạc quan, không chùn bước trước khó khăn. Đúng không, ông Đà?"
Ông Đà trầm ngâm một lúc rồi thở dài: "Chỉ mong ông trời phù hộ cho cháu nó sống sót trở về."
...
Sau khi tạm biệt chú Khải và ông Đà, cậu quyết định vẫn ra bờ sông câu cá. Đi một lúc, dòng sông quen thuộc hiện ra trước mắt. Nhưng hôm nay, nơi này có vẻ nhộn nhịp hơn hẳn.
Đến gần, cậu thấy dọc bờ sông có khá đông người đang ngồi câu. Người thì vui vẻ khoe cá, người thì im lặng, tập trung.
Nhìn quanh một lượt, cậu đi về chỗ câu quen thuộc.
Nơi này cách xa khu vực đông người nên rất vắng vẻ, xung quanh chỉ có cậu và thiên nhiên. Thật ra, đây mới là không gian cậu yêu thích.
Nhìn xuống mặt sông, cậu suy nghĩ về những lời của chú Khải và ông Đà.
Sau khi suy đi tính lại, cậu thở dài mệt mỏi:
"Haizz... Nghĩ tới nghĩ lui thì chỉ có một cách giải quyết vấn đề là cần sức mạnh. Muốn có sức mạnh thì phải tìm kiếm đồ vật ẩn chứa năng lượng để hấp thu. Giờ kiếm đâu ra?"
Càng nghĩ càng thêm mệt, cậu quyết định bỏ qua, có gì tính sau.
Sắp xếp mọi thứ xong, cậu ngồi xuống khúc gỗ, tung mồi câu.
Đúng là được làm việc mình thích, tâm trạng rối bời đã tĩnh lặng trở lại. Cảm thấy mọi áp lực như tan biến.
"Lo gì ngày mai, khi bây giờ ta còn chưa sống đủ."
Một lúc sau, dây câu động đậy. Cậu lập tức xốc lại tiỉnh thần, ngưng thần tập trung.
Sau vài phút thăm dò, con cá dường như mất cảnh giác với mồi câu. Một cú kéo mạnh từ dưới nước truyền qua dây câu.
Cảm nhận được cá đã cắn câu, cậu cầm chặt cần, giằng co với con cá dưới nước. Vài phút sau, lực kéo của con cá yếu dần. Cậu dồn lực chuẩn bị tung đòn quyết định thì bất ngờ xảy ra. Con cá khựng lại rồi điên cuồng lao thẳng về phía trước như một con lợn rừng.
Dây câu bị kéo căng khiến cần câu uốn cong như một cánh cung, trông như sắp gãy.
Cậu nhanh tay nới lỏng dây. Cứ thế, cậu vừa thả dây vừa kéo. Con cá thì liên tục kéo dây. Khi sức kéo yếu đi chút ít, biết cơ hội đến, cậu nhanh tay tăng lực kéo để kéo con cá trở lại.
Ba tiếng sau...
Sức lực của cậu đã hao mòn quá nhiều, khiến gương mặt không còn vẻ hồng hào, đầy sức sống mà trở nên trắng bệch.
Nhưng may thay, sau nhiều giờ giằng co, con cá đã dần bị kéo gần bờ. Lực kéo của nó gần như đã cạn kiệt.
Ngay lập tức, cậu lấy hết sức bình sinh, kéo mạnh cần câu về phía sau, cơ thể nghiêng theo để lấy lực.
Sau vài cú vùng vẫy, con cá bị cậu lôi ra khỏi mặt nước, theo cần câu bay thẳng lên bờ.
Ngã về phía sau, cậu vội vàng bỏ cần câu, bò dậy, cầm cục đá ven sông tiến về phía con cá đang cố vùng vẫy để quay lại sông.
Sau cuộc chiến sinh tử ngắn ngủi, cuối cùng con cá cũng ngừng vùng vẫy. Cậu thả lỏng. Cảm giác suy yếu, chóng mặt cùng nhau ập đến, xâm chiếm suy nghĩ, đầu óc cậu. Cậu không chịu nổi mà ngã xuống, tầm mắt tối sầm lại.
Một lúc sau, cậu nhớ ra. Đây chẳng phải khả năng cảm nhận vật chứa năng lượng siêu nhiên mà ông Đỗ đã nói trong truyền thừa sao?
Khi ánh mặt trời nhuộm những đám mây sang màu hoàng hôn, cậu tỉnh dậy từ cơn hôn mê. Hít thở như chưa bao giờ được thở. Lấy lại chút sức, cậu chống tay đứng dậy, phủi đất trên người.
Giờ cậu mới có thời gian nhìn lại.
Và giật mình.
Dù lúc câu được cá và giằng co cậu đã có cảm giác lạ lạ rồi, nhưng vì mệt nên không để ý. Bây giờ cậu mới thấy rõ thứ mình câu được là quái vật gì.
Nó có ngoại hình của một con cá chép, hai chiếc sừng lớn trên đầu. Toàn thân được bao bọc bởi một lớp vảy cứng cáp, mang màu đen đỏ.
Lòng cậu vui mừng.
"Ngon! Kiểu này bán chắc được nhiều tiền đây!" Vì quá phấn khích, gương mặt trắng bệch như người sắp chết của cậu đã có lại chút hồng hào.
Nhanh chóng thu dọn đồ đạc.
Đứng trước con cá, đầu cậu xoay chuyển liên tục, tìm cách mang nó về trong bí mật.
Sau khi suy nghĩ nhiều lần, cậu đã tìm ra cách.
Cậu xoay người tiến vào rừng.
...
Hai tiếng sau, mặt trời chỉ còn hé lộ vài tia sáng lẻ loi trên bầu trời.
Hình bóng cậu đã trở lại. Trên lưng vác theo một sọt gỗ lớn.
Đặt sọt xuống bên cạnh con cá, cậu cảm thấy bản thân thật tài giỏi.
"Vừa khít! Ta thật có công phu đo đạc mà!"
Nhìn lên bầu trời đã tối đen, cậu không chần chừ nữa, tiến lên định nâng con cá lên bỏ vào sọt.
Nhưng vừa chạm tay vào con cá, một cảm giác kỳ lạ xông lên. Cậu như nhìn xuyên qua lớp vảy cứng cáp, thấy bên trong nó có một nguồn năng lượng màu đỏ đang luân chuyển.
Rụt tay lại, cảm giác kỳ lạ biến mất.
Nhớ lại một lúc, cậu nghĩ về cách thức hấp thu năng lượng.
*(Ban đầu cần chạm tay vào vật chứa năng lượng, rồi nhẩm câu chú cấm. Xong nói "THU")*
Ngay lúc dòng năng lượng tiếp xúc với bàn tay, một cảm giác kỳ diệu sinh ra, như được một vòng tay ấm áp ôm lấy cả cơ thể. Cảm giác ấy duy trì được khoảng một phút rồi biến mất.
Kèm theo đó, trong óc cậu lóe lên một số dòng tin tức.
Không nghĩ ngợi nhiều, cậu háo hức đưa tay chạm vào con cá. Miệng nhẩm câu chú cấm, xong xuôi nói: "THU!"
Điều kỳ diệu xảy ra ngay khi cậu vừa dứt lời. Cậu có thể thấy dòng năng lượng màu đỏ nhỏ nhoi kia luân chuyển rồi tiến vào bàn tay cậu.
Thứ cậu nhận được là một tin tức truyền thừa. Do lần đầu cậu hấp thu năng lượng nên mới kích hoạt. Trong truyền thừa, thông tin được đề cập có thể tổng kết thành bốn nội dung sau:
"1. Cách cảm nhận và thu năng lượng.
2. Cách tu luyện.
3. Cách vận dụng.
4. Những lưu ý."
Mà theo lời ông Đỗ, nhờ thức tỉnh, cậu không cần lo lắng khi sang thế giới khác sẽ bị quên mất và phải tìm tòi lại nữa.
