Logo
Chương 41: Bé gái

Lão đại đang tàn sát đám lính lập tức quay phắt lại. Hắn cảm nhận được sự uy hiếp từ chiếc la bàn. Không giết lính nữa, hắn tung người lao về phía chỉ huy, hét lớn:

"Thằng chó chết! Còn muốn giãy chết à? Chịu chết đi! Long Hóa Vạn!"

Một con vật bốn chân, thân dài, có hai sừng trên đầu, há cái miệng to tướng cắn về phía chỉ huy.

Chỉ huy nhìn cái miệng quái vật trước mắt, năm vòng sáng hiện lên trên tay. Hắn chắp hai tay lại, một làn sóng chấn động lan tỏa, mang theo tiếng hổ gầm dữ dội.

Con vật bị chặn đứng. Nhưng lão đại rống lên:

"Phá!"

Cơ thể con vật tăng kích thước gấp đôi, phá tan làn sóng chấn động, xông tới.

Mặt chỉ huy trắng bệch như tro, chỉ biết ôm chặt lấy la bàn.

Ngay trước khi bị nuốt chửng, chiếc la bàn bỗng sáng rực. Kim la bàn màu vàng duy nhất chuyển động. Một con bướm ngũ sắc đồng thời hiện ra.

Mọi thứ xung quanh bắt đầu quay ngược thời gian.

Chỉ huy cố gắng truyền sức mạnh để duy trì. Cuối cùng, thời gian quay trở lại khoảnh khắc lão đại bị hắn dẫm dưới đất.

Chỉ huy lập tức trở nên khô héo, vung xích trói chặt lão đại.

Lão đại kinh ngạc nhìn mình bị xích vàng trói nghiến.

Chỉ huy thở dài: "May mà có Hoàn Bảo La Bàn Quay Ngược này. Không thì lật thuyền mất."

Lão đại thấy mình đang tung hoành bỗng bị ép trở lại điểm khởi đầu, tức giận gào lên với chỉ huy: "Ngươi dùng thủ đoạn bỉ ổi!"

Chỉ huy chợt nhớ ra, thăng này vừa giết lính của mình, còn suýt nữa tiến mình chầu Diêm Vương. Hắn tức giận giãm đạp lão đại.

"Sao? Bỉ ổi thì sao? Ta thích đánh kiểu này đấy, ý kiến gì? Chờ đó, trước khi giải ngươi lên trên, ta sẽ hành hạ ngươi sống không bằng chết, khiến ngươi hối hận vì những việc đã làm."

Lão đại đau đớn nói: "Ngươi... ngươi sẽ phải trả giá. Vị đại nhân kia sẽ đến giết ngươi."

Chỉ huy nghe vậy cười phá lên: "Haha... lũ chuột nhắt các ngươi. Ngoài mấy con cave ra thì còn quen biết vị đại nhân nào? Chắc gặp phải mấy thằng lừa đảo, bị người ta xỏ mũi. Giỏi thì gọi hắn đến đây. Ta dùng một cọng lông cũng đè chết hắn."

Lão đại nghe vậy mặt tái mét, nhìn ra sau lưng chỉ huy.

Một giọng nói uy nghiêm nhưng rất trẻ vang lên sau lưng chỉ huy: "Ngươi bảo ai bị cọng lông của ngươi đè chết?"

Chỉ huy lập tức cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, từng tế bào trong cơ thể gào thét, trong thâm tâm chỉ có một từ: "Chạy!!!".

Nhưng hắn vẫn đứng đó, không phải vì muốn thử sức hay là một kẻ không chịu khuất phục. Mà bởi vì từ khi giọng nói kia cất lên, quyền kiểm soát cơ thể đã rời khỏi hắn.

Hắn chỉ biết đứng bất động, suy nghĩ nhanh chóng tìm cơ hội. Hắn không muốn chết.

"Chắc chắn người phía sau là vị đại nhân trong miệng tên giặc cướp. Không ngờ tên này lại quen biết với người có tu vi kinh khủng đến vậy. Giờ chỉ mong vị đại nhân này không giết luôn. Lúc đó sẽ có nhiều cơ hội sống hơn. Hắn muốn gì cho hắn hết."

Sau hai phút lo sợ, chỉ huy lại nghe thấy giọng nói ấy lần nữa.

"Ừm. Ngươi chỉ biết có chút đó. Chẳng có ích lợi gì. Nhưng cũng cảm ơn ngươi đã cho ta biết thân phận của bé gái trong hộp.

Cho các ngươi đi thanh thản vậy."

Chỉ huy gào thét trong lòng.

"Không... không... không. Đừng mà. Ta không biết nhiều nhưng ta có quan hệ rộng, chắc chắn sẽ cho ngài nhiều tin tức. Đừng..."

Dù chỉ huy có hò hét thế nào trong lòng. Theo câu nói vừa dút, đám lính lẫn chỉ huy đồng loạt tan thành cát bụi, theo gió bay đi.

.......

Lão đại thấy vị đại nhân xuất hiện sau lưng chỉ huy, lập tức cảm thấy mừng rỡ, xen lẫn hả hê trên nỗi đau của kẻ khác.

"Sống rồi! Đáng đời cái miệng thối. Lần này ngươi chết chắc!"

Đúng như lão đại nghĩ, vị đại nhân bay lên, đặt tay lên đầu chỉ huy. Sau hai phút, vị đại nhân rút tay lại, nói gì đó với chỉ huy.

Hắn chưa kịp phản ứng thì cơ thể của tất cả đám lính lẫn chỉ huy tan thành cát bụi.

Vị đại nhân quay sang nhìn hắn, do lớp áo choàng trùm kín đầu nên hắn không thể nào đoán được biểu cảm trên gương mặt vị đại nhân, tất cả chìm trong bóng tối như thể mọi thứ rơi xuống vực sâu.

Trong giây phút ngây người, cơ thể hắn bỗng bị nhấc bổng lên. Hoảng hốt, hắn mới nhận ra vị đại nhân một tay cầm la bàn, một tay kéo sợi xích trên người hắn. Nhưng sợi xích trông lỏng lẻo nhưng lại có sức trói kinh người, nhất thời kéo không ra, khiến cả cơ thể hắn bị nhấc lên cao.

Hắn nhanh chóng mở miệng: "Đại nhân, đây là xích khóa Định Tinh Thể, kéo bình thường không ra được đâu. Chỉ có chìa khóa đặc chế đút vào cái lỗ tròn kia mới mở được."

Nghe vậy, vị đại nhân lập tức thả lão đại xuống, chuẩn bị quay người đi tìm chìa khóa.

Lão đại thấy vậy kêu lớn: "Đợi đã đại nhân!"

Vị đại nhân quay lại nhìn, lão đại nuốt nước bọt trả lời: "Theo thuộc hạ nghĩ, chìa khóa hiện tại chắc chắn đang trong tay đám quyền quý. Tên chỉ huy chỉ là chó săn, phụ trách xích thuộc hạ lại rồi mang về giao nộp thôi."

Vị đại nhân ngẫm nghĩ cũng thấy đúng. Ai lại giao cả chìa khóa ra, nhỡ may có kẻ trợ giúp như bản thân thì dù có cứu được cũng vô dụng. Bản thân cái xích được chế tạo rất đặc biệt, nhìn có vẻ là vật chất nhưng không phải vật chất.

Nó như một dạng quy tắc được cụ thể hóa thành, không thể phá vỡ bằng cách thông thường.

Nghĩ lại, vừa nãy nhắc đến ổ khóa, đầu óc vị đại nhân bắt đầu lóe lên một ý tưởng.

Lão đại đang sầu não cố gắng nhúc nhích đứng lên. Bỗng thấy vị đại nhân tiến lại chạm vào ổ khóa. Sau đó hắn thấy vị đại nhân loay hoay gì đó liên tục.

Một tiếng trôi qua. Từ ban đầu mong mỏi, lão đại đã trở thành cá ươn. Hắn cảm thấy việc mở khóa là vô vọng.

Nhưng bỗng dưng hắn cảm giác được xiềng xích buông lỏng. Lão đại vui mừng phát hiện mình đã tự do. Vội vàng kiểm tra thân thể, đích xác chiếc xích đã được cởi ra.

Cố kìm nén niềm vui, hắn quay sang vái lạy cảm ơn vị đại nhân đang cầm xích.

"Cảm ơn đại nhân. Thuộc hạ nguyện..."

Vị đại nhân ngắt lời: "Thôi khỏi. Chuyện nhỏ nhặt. Giờ ngươi tự do tồi, cũng nên thực hiện yêu cầu cuối cùng của ta. Thành công, ta sẽ thả tự do cho các ngươi."

Lão đại lập tức đứng nghiêm trang: "Đại nhân cứ giao phó."

Vị đại nhân gật đầu.

"Mở dịch chuyển tới trung tâm của hòn đảo này, cũng chính là Hoàng Huy Quốc cho ta."

Trong ánh mắt lão đại lóe lên vẻ do dự, nhưng trong phút chốc lại trở lại bình thường, dõng dạc đáp: "Rõ, thưa đại nhân."

Nhìn bóng lưng tàn tạ của lão đại cùng mấy tên đàn em loay hoay bên một trụ đá to hình khối, vị đại nhân bắt đầu tiến về phía đám xe.

Đến nơi, vị đại nhân lục lọi xe hàng một phen, cuối cùng ở phía đáy lộ ra một chiếc hộp, hình như một cỗ quan tài. Kích cỡ cũng khá lớn.

Cậu đưa tay lôi nó ra, nhìn ngắm kỹ.

"Không ngờ trong này lại là một người sống, ban đầu tưởng là con vật gì đó nên không để ý. Lạ thật, ai lại mang con cháu quyền quý bọc trong quan tài mang đi như hàng hóa thế này?"

Cẩn thận đặt xuống đất, vị đại nhân mở nắp quan tài ra.

Từng tia sáng lâu ngày dần xâm nhập vào không gian kín mít này. Chúng rọi sáng từ từ, xua tan bóng tối. Cuối cùng khi mở ra hết, toàn cảnh bên trong lộ ra.

Một tiểu nữ hài, khuôn mặt xinh đẹp, làn da trắng, mặc một bộ váy dài màu hồng, đang nhắm chặt mắt ngủ ngon. Tạo nên một bức tranh tuyệt mỹ.

Nhưng cậu thì thấy bình thường, ai thấy đẹp thì tùy. Cậu không có nhiều thời gian lãng phí, giơ chân đá vào thành quan tài.

Va chạm khiến cả quan tài rung động dữ dội, nhưng bé gái trong đó vẫn ngủ say như chết.

Cậu nghiến răng: "Ngủ nướng hả? Xem chiêu đây, Năm Nghìn Tuyệt Kỹ Đánh Thức Con Của Mẹ, thức thứ nhất!"

Từ không trung, một khối nước hình thành. Cậu mỉm cười độc ác, từ khối nước hơi lạnh từ từ bốc lên, nhìn đã thấy cô bé chuẩn bị đối mặt với một điều cực kỳ tà ác.

Cô bé cũng rung rung đôi mi, như thể chuẩn bị tỉnh dậy. Nhưng cậu đâu cho, ngón tay chỉ xuống. Cả khối nước lạnh bao trùm lấy người cô bé.