Logo
Chương 40: Đại chiến

Sáng sớm, doanh trại đã được dọn dẹp sạch sẽ. Một chiếc xe lộng lẫy được kéo bởi hai con vật bốn chân to lớn đi ở trung tâm, xung quanh là đám người cõng bao lớn bao nhỏ.

Người cầm đầu giơ tay lên hô lớn: "Anh em xuất phát!" Theo lệnh, cả đoàn bắt đầu di chuyển.

"Đại nhân, phía trước không xa là điểm dịch chuyển. Ở đó thường có quân của Hoàng Huy Quốc trú đóng, nhưng rất lỏng lẻo và yếu ớt. Đến lúc đó, đám thuộc hạ sẽ lo liệu hết việc tiêu diệt. Ngài cứ an tâm, không cần động tay."

Hai tháng sau, Nhất đang tĩnh tâm trong xe, bỗng cảm nhận được sự rung động của sóng năng lượng.

"Cái gì?"

Đang chuẩn bị kiểm tra thì tiếng thủ lĩnh vang lên từ bên ngoài.

Đám lính trong trạm đang buồn chán giết thời gian, người chơi cờ, người đánh bài, kẻ lại hăng say tập luyện. Trông chẳng có chút dáng vẻ nào của một người lính.

Nhất hiểu ý gã này, hóa ra là muốn lấy lòng mình. Bèn đáp lại:

"Được, ta thấy các ngươi cũng khá được việc đấy, có lẽ..."

Thủ lĩnh nghe đến từ "có lẽ", vẻ mặt bất giác đầy mong chờ, nhưng mãi không thấy vế sau. Vẻ mặt vẫn như thường nhưng ẩn sâu trong đó có lẽ là sự tức giận... Gã quay sang tiếp tục chỉ huy.

Chỉ nửa ngày sau, Nhất nghe tiếng la hét, đoán là đã đến nơi. Bên ngoài là cuộc đụng độ giữa hai bên. Không để ý, Nhất tiếp tục nằm trên thảm nhung nhắm mắt nghỉ ngơi.

.........

Mấy phút trước trận chiến.

Thủ lĩnh ra lệnh cho đám đàn em dừng xe. Một tên đàn em chạy từ phía trạm dịch chuyển đến gần, báo cáo:

"Lão đại, trạm dịch chuyển có một trăm lẻ năm tên lính, trong đó đại đội trưởng tu vi nghi là Huyết Hoàn, ba tiểu đội trưởng và ba phó đội trưởng tu vi Man bậc 7, còn lại đều từ Man bậc 3 và 4."

Lão đại trầm tư, "Phe mình có hai mươi năm người, bản thân tu vi Huyết Hoàn bậc bốn, còn lại lão nhị và lão ngũ tu vi Man bậc mười. Những anh em còn lại đều từ Man bậc 7 và 8."

Lão đại giơ tay lên chỉ về phía trạm dịch chuyển, ra lệnh:

"Kèo này ngon ăn, đầu lĩnh là của ta, còn lại là của các anh em. Cùng tiến lên!"

Để lại hai người trông xe, tất cả xông vào trạm dịch chuyển.

Đại đội trưởng phản ứng rất nhanh, hô lớn: "Địch tập kích! Tất cả bày trận!"

Một tiếng va đập lớn vang lên từ phía cổng, cánh cổng làm bằng nguyên liệu chắc chắn bay khỏi khung, lao về phía đám lính, va chạm vào hai tên, khiến cơ thể cả hai nát bét.

Như chờ cơ hội từ lâu, thủ lĩnh hướng mũi thương về phía đầu lão đại. Trong khoảnh khắc sinh tử, lão đại tỉnh táo lập tức dùng hai tay chắp lại cản mũi thương.

Từng tên lính loại bỏ vẻ chán nản, buồn tẻ ban đầu, nghiêm túc bày trận địa, khí thế ngút trời.

Đám cướp cũng bị dọa một phen, biết là bị lừa rồi, cả đám xông về phía lão đại. Lão đại sắc mặt lạnh tanh chỉ huy kết trận. Hai phe lao vào đánh nhau.

Đánh từ sáng tới tối muộn. Cả hai bên bắt đầu giải tán đội hình, chuyển sang đánh lẻ.

Lão đại lao vào tên chỉ huy, vung mạnh cây rìu lớn trên tay về phía trước.

Tên chỉ huy vội vàng dùng thân thương trên tay đỡ.

Thân thương cong vào trong, lão đại nở nụ cười ác độc. Bốn vòng tròn tím nhạt sáng lên trên cổ tay, một lớp dịch tím bao bọc lấy lưỡi rìu. Nơi lưỡi rìu bao bọc trong dịch tím va chạm với thân thương tạo ra những tiếng xì xì, cho thấy đây không phải thứ dễ chơi.

Thủ lĩnh cũng nhận ra điều đó, lập tức thu thương, mượn lực lui ra xa. Nhưng lão đại không buông tha, bám lấy như đỉa đói.

Mặt tên thủ lĩnh nghiêm túc hẳn lại. Bốn vòng tròn trắng nhạt hiện lên trên tay. Thủ lĩnh hét lớn, vung thương ra. Lần này không chỉ tấn công mà còn kèm theo âm thanh như tiếng hổ gầm vang lên cuồng cuộn. Mỗi lần binh khí va chạm khiến lão đại nhức hết cả đầu, hành động cũng bị ảnh hưởng mà rối loạn.

Một cái bóng che khuất thân hình lão đại. Chỉ huy dậm chân, thành công dùng chân đề cơ thể lão đại xuống.

Mũi thương chỉ còn cách đầu một chút, bị ngăn lại. Thấy vậy, chỉ huy ra sức đẩy mạnh cây thương, làm lão đại liên tục lùi về sau, đến khi bị tường chặn lại. Chất dịch tím chảy ra từ tay lão đại, lan theo cây thương, trực chờ bò lên tay chỉ huy.

Chỉ huy tức giận, đành rút thương lùi về sau.

Lão đại nói với chỉ huy: "Ở lại chơi với ta, ngươi định đi đâu?" rồi nắm mũi thương, không cho chỉ huy kéo về.

Chỉ huy lo lắng, băn khoăn. Nhưng khi thấy chất dịch tím sắp bò lên tay, hắn hạ quyết tâm thả thương. Lão đại chớp cơ hội, cũng thả một tay cầm thương, dùng nắm đấm bao bọc dịch thể màu tím, đấm về phía đầu chỉ huy.

Nắm đấm chỉ còn cách chút xíu thì vẻ mặt hốt hoảng của chỉ huy biến mất, thay vào đó là vẻ ác độc. Vòng tròn ánh sáng trắng nhạt thứ năm sáng lên trên tay hắn. Chỉ huy dùng giáp tay đỡ lấy nắm đấm của lão đại, một tiếng hổ gầm to lớn hơn nhiều lần vang lên.

Lão đại ngốc trệ. Chỉ huy vung chân lên, đá mạnh vào hông trái lão đại. Lão đại bị đá xuyên qua những căn lều, tông vào tường mới dừng lại.

Lão đại phun máu, chưa kịp đứng lên.

Chỉ huy nhìn xuống kẻ địch bại trận, nhếch mép: "Lũ chuột cống các ngươi, tưởng trốn ra phía bắc này là ngon à?"

Tiếng xương ngực vỡ vụn vang lên rõ ràng. Lão đại phun máu càng nhiều.

Chỉ huy thản nhiên nói: "À, đúng là trốn ra đây là thoát được.”

Rồi mỉa mai: "Nhưng lần này các ngươi lại đi cướp bóc nhầm người, dám đụng đến con cháu quyền quý, dù chỉ là quyền quý của thời đại cũ."

"Từ lúc đó, số phận các ngươi đã được định sẵn. Nhìn đi."

Chỉ huy lôi đầu lão đại lên, ép nhìn về phía trận chiến của các binh sĩ với thành viên băng cướp.

Tưởng phần thắng sẽ nghiêng về băng cướp, nhưng đó là một thảm cảnh tàn khốc. Đám cướp bị ép lại thành vòng tròn, đám binh sĩ bên ngoài tấn công như vũ bão. Nhất là ba người trong đó, đánh đi đánh lại, khiến đội cướp liên tục thất bại.

Lão đại cười khổ: "Haha... các ngươi giỏi lắm. Giấu kỹ thật, haha, gì mà ba tiểu đội trưởng tu vi Man 7, rõ ràng là Man 8, binh lính toàn 5 với 6."

Rồi cố gắng quay đầu nhìn chỉ huy: "Còn ngươi cũng vậy."

Chỉ huy thản nhiên, không để ý ánh mắt căm thù kia, lôi cơ thể lão đại tiến vào trận chiến. Vừa thấy lão đại bị hạ, sĩ khí đám cướp giảm mạnh, lập tức bị đánh tan nhanh chóng.

Cuối cùng trận chiến kết thúc. Bắt sống bảy tên giặc cướp, còn lại đều chết. Bên binh lính tổn thất bốn người.

Chỉ huy cầm sợi xích màu vàng tiến tới chỗ lão đại.

"Chúc ngươi có một hành trình thú vị ở thế giới bên kia. Haha..." rồi giơ tay lên chuẩn bị quấn xích.

Lão đại mặt trắng bệch, miệng khô khốc, máu khô vẫn còn đó. Ánh mắt đầy căm hận, bỗng nổi lên.

Chỉ huy phản ứng nhanh, móc xích quấn về phía lão đại, chỉ chút nữa là khóa lại được.

Nhưng trên tay lão đại, bốn vòng tròn tím đã trở nên đậm màu hơn.

Dịch tím phun trào từ khắp cơ thể, cuốn lão đại khỏi phạm vi xích. Rồi lão đại vung tay, cơn sóng dịch tím hóa thành từng sợi dây dài, cuốn về phía đám binh lính. Ai bị chúng quấn vào ngay lập tức bị ăn mòn đến xương cốt.

Chỉ huy không ngờ lại xảy ra chuyện này. Rõ ràng bên trên báo cáo tên đầu lĩnh cướp chỉ có tu vi Huyết Hoàn bình thường thôi. Giờ lão đại lại thi triển pháp tắc đã lĩnh ngộ cao thâm.

Hắn cắn răng kêu lên "Khốn kiếp!". Chỉ huy biết không thể lao vào được, hắn chỉ có tu vi Huyết Hoàn bậc năm, lĩnh ngộ pháp tắc chỉ ở mức thường thường. Dù hơn cảnh giới, nhưng lao vào cũng bị trấn áp.

Người ta mới có câu "Lĩnh ngộ tắc cao hơn ba lần lực".

Chỉ huy không hề bối rối, lập tức lấy từ trong ngực ra một chiếc la bàn.