Logo
Chương 11: Cái gọi là nhân sinh chân lý

Tam Thổ và Tứ Đôi cuối cùng vẫn ở lại chỗ Đào Miên.

Bởi vì, được cho quá nhiều.

Làm thư đồng cho Đào Miên thật ra không cần làm nhiều việc, hoặc có thể nói, Đào Miên vốn không phải người thích sai bảo.

Hắn mỗi ngày thưởng trà, uống rượu, du sơn ngoạn thủy, nhàn tản không có việc gì.

Tuy rằng việc không nhiều, nhưng Đào Miên tính tình quái gở, thỉnh thoảng lại nổi hứng, ngẫu nhiên muốn giày vò người khác một ngày.

Trước mắt, chén trà này Sở Lưu Tuyết đã đổi tới đổi lui ba lần.

Quá nguội thì đổi nóng.

Quá nóng thì đem ra cửa sổ hong cho nguội.

Nguội rồi thì lại hâm nóng.

...

Không thể nhịn được nữa, Sở Lưu Tuyết suýt chút nữa thì lật tung bộ trà cụ đắt đỏ này.

"Ngân Phiếu, ngươi không vui à?"

Đào Miên tựa người trên giường, bên tai là tiếng mưa rơi rả rích. Nơi hắn nghỉ ngơi là khách trọ tốt nhất trong thành, hé cửa sổ là có thể thấy cả thành chìm trong màn khói, một đám đỗ quyên nghiêng mình trong mưa, trĩu nặng những đóa hoa.

Ẩm ướt, lạnh lẽo.

Mỗi khi trời mưa dầm, tâm trạng Đào Miên lại thất thường, không biết có phải liên quan đến đêm mưa thí quân nhiều năm về trước hay không. Sở Lưu Tuyết thấy áo hắn bị mưa phùn làm ẩm, vòng qua bàn trà khép nhẹ cửa sổ.

Sở Tùy Yên ngồi trên ghế nhỏ dưới giường, ôm gối, trong tay là một quyển kinh thư mỏng. Đào Miên tốn nhiều tiền mua sách cổ, nhưng chính hắn một chữ cũng không đọc. Có lần Sở Tùy Yên lấy hết dũng khí mượn sách, hắn thoải mái ném hết cho cậu bé.

Sở Lưu Tuyết cũng không biết mình rốt cuộc đang bồi ai đọc sách.

Nước mưa vương vãi khắp nơi, người cũng buồn ngủ. Thân hình nhỏ gầy của Sở Tùy Yên dựa vào góc giường gỗ, lim dim ngủ, ôm nửa quyển cổ thư trong ngực. Đào Miên khom người ôm cậu bé lên giường, đắp hờ chăn mỏng, quay người, một tay gắp một miếng bánh trà trong đĩa, tỉ mỉ nhấp nháp một ngụm.

Sở Lưu Tuyết vẫn đang chờ hắn trả lời.

Đào Miên ăn hết một miếng điểm tâm, không còn khẩu vị, số còn lại đưa cho Sở Lưu Tuyết. Sở Lưu Tuyết vẫn quen với cuộc sống no đói thất thường trước kia, phàm là đồ ăn ai cho cũng không từ chối. Đào Miên sợ cô bé ăn no quá nên phải giám sát lượng ăn của cô, không cho ăn nhiều bánh.

Cũng may sau những ngày tháng cố gắng, Sở Lưu Tuyết dần hiểu không ai tranh giành với mình, tốc độ ăn cũng chậm lại.

Cô bé bắt chước dáng vẻ Đào Miên, từng miếng từng miếng nhấm nuốt, khắc chế dục vọng của mình. Đào Miên nhìn hàng mi dài rủ xuống của cô bé, bỗng nhiên nói, hắn muốn đi thăm đồ đệ.

"Đồ đệ? Ngươi nói đương kim bệ hạ? Ngân Phiếu, ngài thật là đồ đệ của ngươi?"

Giọng Sở Lưu Tuyết đầy nghi hoặc khiến Đào Miên bĩu môi. Hắn nói không chỉ Lục Viễn Địch là đồ đệ của hắn, mà cả Cố Viên, tông chủ Thanh Miểu tông danh chấn một thời của nhiều năm trước, cũng là đồ đệ cưng của hắn.

"Vậy ngươi nhớ ai hơn?"

"Ta hưởng ân huệ của cả hai, dĩ nhiên nhớ cả hai."

Đào Miên mở miệng, thao thao bất tuyệt kể cho cô bé nghe hai người đồ đệ của hắn lợi hại đến mức nào. Thấy hắn khó khăn lắm mới vui vẻ trở lại, Sở Lưu Tuyết không ngắt lời, vừa tranh thủ nhét điểm tâm vào miệng vừa nghe hắn nói nhảm.

"Kể xong rồi?"

"Ngươi thật là không có kiến thức."

Đào Miên lầm bầm một câu, đưa tay muốn lấy miếng bánh ngọt cuối cùng trong đĩa. Sở Lưu Tuyết làm sao chịu, ôm cả đĩa vào lòng.

"Keo kiệt."

Sở Lưu Tuyết quên đi tướng ăn nhã nhặn cô vừa học được, ăn như hổ đói, không ai được cướp miếng ăn cuối cùng của cô. Nuốt vào bụng xong, cô bé mới lau miệng, tiếp lời Đào Miên.

"Ngươi nói nữ đế là đồ đệ của ngươi, cái này còn có thể tin. Còn Thanh Miểu tông... Ta chưa từng nghe qua môn phái này, nổi tiếng lắm sao?"

Đào Miên thật sự không thể tin được có người chưa từng nghe qua đại danh Thanh Miểu tông, hắn trợn tròn mắt.

"Không thể nào. Thanh Miểu tông là danh môn thiên hạ, Tam Thổ ngươi thật là thiếu kiến thức."

Sở Lưu Tuyết không đáp lời, chỉ im lặng. Sự im lặng lan đến chỗ Đào Miên, từ thân đến tâm quấn lấy hắn.

Nhân gian bể khổ, hoa nở hoa tàn. Danh môn tu chân uy chấn thiên hạ năm nào, cũng không chống lại được dòng lũ thời gian, dần dần bị lãng quên.

Tình và hận cùng nhau tan biến, bị sóng nước cuốn đi, cuồn cuộn chảy về hướng đông vô bờ phía sau.

"Tam Thổ," Đào Miên không biết từ đâu lấy ra một đĩa điểm tâm, buồn bã nhìn Sở Lưu Tuyết, "Ăn đi."

Sở Lưu Tuyết không biết hắn lại nổi hứng gì, nhưng sức hấp dẫn của đồ ăn quá lớn, không thể cưỡng lại, cô vừa nghi thần nghi quỷ vừa nhanh tay kéo đĩa lại gần mình.

"Sao đột nhiên tốt với ta vậy."

"Ai."

Đào Miên thở dài.

"Ta bỗng nhiên nhận ra một triết lý sâu sắc."

"Gì?"

"Người, là phải sống đến chết."

"..."

Nói nhảm gì vậy.

"Ăn đi, ăn đi, ăn no chết cũng coi như có chút thể diện."

Sở Lưu Tuyết rùng mình, lần đầu cảm nhận trực tiếp sự uy hiếp mà đồ ăn mang lại.

"Ta để dành cho Tùy Yên ăn."

Cuộc trò chuyện của họ làm phiền giấc ngủ của Sở Tùy Yên. Cậu bé dụi mắt, tỉnh giấc.

Đào Miên thấy đứa trẻ đã tỉnh, gõ nhẹ ngón tay lên bàn.

"Mai lên phía bắc, đến vương đô, thăm nhị đồ đệ của ta."

Hành động và suy nghĩ của Đào Miên đều khó đoán, ít nhất Sở Lưu Tuyết thấy hắn ngày càng thất thường, cơ bản mỗi ngày đều nổi điên.

Hắn lại muốn thu cô và Tùy Yên làm đồ đệ.

"Làm đồ đệ của ta có gì không tốt? Ta Đào Miên một thân bản lĩnh. Đừng chỉ nhìn mấy chén cơm trước mắt, học hành giỏi giang, lo đuọce ấm no thì có khó gì. Trẻ con đừng quá thiển cận."

Sở Lưu Tuyết cho rằng hắn lại phát bệnh, lờ đi, tiếp tục gặm bánh nướng trong tay.

Sở Tùy Yên lại sáng mắt lên, cẩn thận nắm lấy tay áo Đào Miên, hỏi thật sự có thể bái sư sao.

Đào Miên nhìn sâu vào mắt cậu bé rất lâu, như muốn xuyên thấu lớp sương mù để xem xét linh hồn cậu. Vẻ mặt đó Sở Tùy Yên không hiểu, nhưng Sở Lưu Tuyết lại nhận ra điều khác lạ, tách nửa miếng bánh nướng đưa cho em, rồi nhét cả miếng còn lại vào miệng Đào Miên.

Giần đây cô càng ngày càng không biết lớn nhỏ, bởi vì cô phát hiện người lớn cũng không đáng tin, trẻ con thì lại quá non nớt, cô không thể không gánh vác gánh nặng chăm sóc cả ba người.

Đào Miên nghẹn ngào giãy giụa, có vẻ như sắp nghẹn chết.

Sở Tùy Yên cầm nửa miếng bánh bóng nhẫy, luống cuống nhìn chị.

"Ăn đi, bụng còn chưa no, đã muốn mơ mộng những chuyện viển vông."

"Lưu Tuyết..."

"Ănhh

Sở Tùy Yên buồn bực nhai bánh nướng, không dám cãi lại.

Đào Miên ngậm cả miếng bánh, ánh mắt láo liên đảo qua đảo lại giữa hai chị em.

Trong lòng thở dài.

Sở Tùy Yên nhỏ tuổi hơn Sở Lưu Tuyết, cái gì cũng nghe chị. Từ trước đến nay đều là Sở Lưu Tuyết chăm sóc em, có đồ ăn thì nhường em ăn trước, gặp nguy hiểm thì để em trốn phía sau. Hai chị em vất vả lớn lên, cho đến khi gặp Đào Miên, không còn phiêu bạt.

Hiện tại Đào Miên muốn thu đồ đệ, Sở Lưu Tuyết rất rõ ràng không muốn để em trai bái sư.

Cũng không phải cô không tin Đào Miên... Đương nhiên, có thể cũng có chút nghi ngờ đi, nhưng nguyên nhân lớn hơn là, cô không muốn để Sở Tùy Yên cuốn vào tranh chấp thế tục.

Cô không nhìn thấy tương lai quá xa, cô chỉ mơ hồ cảm nhận được một vài xu hướng.

Sở Lưu Tuyết không đồng ý, Sở Tùy Yên chắc chắn sẽ nghe theo chị.

Vậy phải làm sao đây, Đào Miên thầm nghĩ.

Hắn hỉ vọng truyền lại bản lĩnh cho hai người, để bọn họ sau này dù gặp phải chuyện gì, cũng có thể bảo vệ bản thân.

Nhưng bàn tay vàng chỉ cho hắn biết thân thế của một người trong số họ.

Có một người nhất định phải bước vào số mệnh, dù có tự nguyện hay không.