Logo
Chương 14: Đêm khuya khách đến thăm

Trong thiên lao, ở một phòng giam nhỏ hẹp, không mấy ai để ý, một đạo sĩ mặc áo tơ trắng đang ngồi xếp bằng trên chiếu cỏ, nhắm mắt dưỡng thần.

Xung quanh vang vọng tiếng tù nhân van xin tha thứ và gào thét, nhưng hắn không hề bị lay động, đến cả lông mày cũng không nhíu lấy một lần.

Ngục giám Tiểu Lâm đã quan sát hắn trọn vẹn ba ngày. Vừa mới được điều đến nơi mới, tù nhân đầu tiên mà anh tiếp nhận chính là vị đạo sĩ này.

Đạo sĩ da trắng trẻo, ôn nhã, trông không giống người phạm pháp. Từ khi bị giam vào đây, đãi ngộ của hắn cũng rất kỳ lạ. Cai ngục chỉ bảo Tiểu Lâm giám sát hành động của hắn và ghi chép lại, chứ không ai thẩm vấn hay tra tấn gì cả.

Hắn dường như đến đây để lánh nạn.

Tiểu Lâm từng dò hỏi cai ngục xem hắn phạm tội gì, nhưng cai ngục lại mắng anh hãy quản tốt cái miệng của mình, đừng hỏi lung tung.

Nhưng ai mà chẳng tò mò chứ, cai ngục càng cấm thì anh lại càng muốn biết.

Tiểu đạo sĩ trông không có vẻ gì là người xấu tính, mà ban ngày thì dài đằng đẵng, chi bằng nói chuyện phiếm với hắn cho đỡ buồn.

"Ha ha," cuối cùng, Tiểu Lâm mở lời trước, "Đạo sĩ, ngươi phạm vào tội gì vậy? Sao lại bị giam vào đây?"

Tiểu đạo sĩ vẫn nhắm mắt, không trả lời.

Tiêu Lâm dùng chiếc xích gỗ gõ vào cửa nhà lao, "Leng keng" hai tiếng, người trong phòng giam giật mình.

"Ừm?". Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh, "Ăn cơm hả?"

". . ."

Tiêu Lâm im lặng.

Anh cứ tưởng đây là cao thủ ẩn mình cỡ nào, ai ngờ lại đang ngủ nướng!

Đào Miên ngủ một giấc ngon lành, đã lâu lắm rồi hắn mới ngủ say như vậy. Tỉnh dậy sảng khoái tỉnh thần, hắn thong thả quan sát nơi ở mới của mình.

Nó rách rưới hơn hắn tưởng tượng, thứ duy nhất sạch sẽ có lẽ là tấm chiếu dưới thân.

May mà hắn có tính thích ứng cao, cũng không để ý lắm.

Ánh mắt chạm phải người ngục giám đang đứng ngây ra bên ngoài, Đào Miên mỉm cười.

"Chào ngươi."

"Ta... Không đúng " Tiểu Lâm bị thái độ thản nhiên của hắn làm cho cảm nhiễm, suýt nữa thì tưởng hai người đang ở trà lâu chứ không phải thiên lao, anh cố lắc đầu để tỉnh táo lại, "Thành thật khai báo! Đừng có mà lôi kéo làm quen. Ta, ta hỏi gì thì ngươi trả lời cái đó thôi!"

Đào Miên đã lâu không nghe ai nói chuyện với mình kiểu vô lễ như vậy, thấy cũng mới lạ.

"Biết gì nói nấy, xin hỏi."

Tiểu Lâm bực bội, anh có quá nhiều câu hỏi. Hắn từ đâu tới, làm gì, tại sao cấp trên không xét hỏi hắn... vân vân.

Cuối cùng anh chọn câu quan trọng nhất để hỏi.

"Ngươi phạm tội gì, vì sao bị giam ở đây?".

Đào Miên cẩn thận suy tư một hồi lâu, rồi thở dài một tiếng.

Tiểu Lâm vểnh tai, lẽ nào có uẩn khúc gì lớn lao?

Kết quả vị tiểu đạo sĩ chậm rãi đáp — —

"Ta đích xác có tội."

"Tội gì? Khai mau!"

"Là tội trộm tim."

". . ."

"Ngươi tưởng thật hả?"

". . ."

Tiểu Lâm thẹn quá hóa giận.

"Dám giỡn mặt ta hả! Để ta cho ngươi một bài học!"

Đào Miên khoái chí cười đến cong cả lưng, thậm chí còn đau cả hông, kêu oai oái.

Chàng ngục tốt trẻ tuổi mặt đỏ bừng vì tiếng cười của hắn, làm bộ hung dữ bắt hắn im miệng.

"Đừng cười nữa! Còn cười là ta treo ngược lên đánh đấy!"

"Tuổi còn trẻ mà giọng điệu ghê gớm thật," Đào Miên cuối cùng cũng ngừng cười, trên mặt vẫn còn vương ý cười, "Biết vì sao cai ngục không cho ngươi lắm miệng không? Bởi vì ta có người chống lưng.”

Đào Miên giơ ngón trỏ lên, chỉ lên trên.

Anh ngục giám ngốc nghếch nhìn theo hướng ngón tay.

Sau đó mới nhận ra cái "Phía trên" mà hắn nói là gì.

Đào Miên cong ngón tay lại, cười nhẹ nhìn anh.

"Có, có người thì sao? Ngươi nói nghe ghê gớm lắm, rồi cũng bị tống vào đây thôi.”

Ngục giám cãi không lại, nửa ngày không thấy đối phương trả lời. Anh ngẩng đầu lên, lại thấy tiểu đạo sĩ trong phòng giam thở dài thườn thượt.

"Nơi này giam không được ta. Nhưng, tạm thời bị giam ở đây cũng tốt."

Câu nói của hắn lắt léo, Tiểu Lâm suýt chút nữa là "tẩu hỏa nhập ma".

Định hỏi thêm thì đối phương lại nhắm mắt, không để ý đến bất cứ điều gì nữa.

Vị tù nhân thần bí bị giam giữ được vài ngày, không biết cấp trên lại có chỉ thị gì mới, liên tục có người đến thăm hắn.

Đợt đầu tiên là hai đứa trẻ, trông như một đôi tỷ đệ.

Đôi tỷ đệ này rất thú vị, tướng mạo không có điểm gì giống nhau. Nếu không phải thằng bé kia gọi tỷ thì Tiểu Lâm cũng không tin chúng có quan hệ gì.

Thằng em vừa nhìn thấy người thật thì đã rơm rớm nước mắt, cô chị vừa lau nước mũi cho em vừa chê nó mất mặt.

Nhưng khi nhìn thấy bóng dáng gầy gò trong phòng giam, mắt cô chị cũng đỏ hoe, thằng em thì khóc oà lên.

"Tiểu Đào ca ca! Anh chịu khổ rồi."

Tiểu Lâm đứng canh ở cửa nhà lao, cứ tưởng vị tiểu đạo sĩ trước mặt anh luôn tỏ ra thản nhiên như mây trôi sẽ an ủi bọn trẻ vài câu, hoặc nói dăm ba câu "triết lý nhân sinh".

Ai ngờ đạo sĩ còn khóc thảm hơn.

"Tiểu Thổ! Tiểu Đôi! Nơi này đúng là không phải chỗ cho người ở mà! Vừa dơ vừa bẩn, ngục giám còn bắt nạt ta, ta sống không nổi mất, hu hu."

Tiểu Lâm: . . .

Ai bắt nạt ai? Ai bắt nạt ai chứ! Anh bị đạo sĩ truy hỏi cặn kế đến nỗi suýt nữa bị đào hết cả mộ tổ lên, còn phải ngày ngày chịu đựng sự "khủng bố tỉnh thần” toàn diện của hắn, rốt cuộc thì ai mới là người bị bắt nạt?!

Tiểu Lâm phẫn uất, nhưng anh không nói gì. Miệng lưỡi đạo sĩ kia lợi hại lắm, chỉ cần hắn muốn thì tùy tiện một câu cũng có thể khiến nửa cái thiên lao tức chết.

Hai đứa trẻ không chen vào được mấy câu, tiểu đạo sĩ oán trời trách đất, phê phán thiên lao từ trên xuống dưới một trận, vừa lúc hết giờ thăm.

Tiểu Lâm tưởng hắn chỉ là xả giận vài câu nên không để ý. Ai ngờ đến tối thì có ba bốn người trong cung bí mật đến, mang theo rất nhiều chăn nệm, quần áo sạch sẽ đắt tiền. Bộ đồ ăn cũng được thay mới toàn bộ, ánh vàng lấp lánh, suýt nữa chói mù mắt Tiểu Lâm. Còn có đủ loại sơn hào hải vị, rượu ngon, điểm tâm khuya, tất cả đều được đưa vào.

Vị tiểu đạo sĩ nhiệt tình mời ngục giám vào phòng giam cùng hắn ănl.

Tiểu Lâm từ chối khéo.

Lúc này trông hắn không giống lánh nạn, mà giống như đang đi nghỉ dưỡng thì có.

Đợt khách đầu tiên đến thăm không có gì đáng nói, Tiểu Lâm nghĩ bụng, vì tiểu đạo sĩ nói hắn có người chống lưng, có lẽ hai đứa trẻ này đã cầu xin người kia, nên mới có chuyện đưa đồ ăn ngon mặc đẹp, chuyện này ở thiên lao cũng không hiếm.

Đợt thứ hai có hai người đến thì khiến ngục tốt chấn kinh thật sự.

"Đại, tướng quân..." Chân Tiểu Lâm như nhũn ra, "Trong lao ẩm thấp, lạnh lẽo, sao ngài lại đến đây..."

Người đến là vị đại tướng quân Ngô Nhạc Nhân được đương kim thánh thượng tin tưởng nhất. Tương truyền Ngô tướng quân năm xưa đã cùng bệ hạ vào sinh ra tử, được bệ hạ vô cùng coi trọng. Dân chúng trên phố cũng đồn đoán rất nhiều về mối quan hệ của hai người, thêu dệt nên đủ loại chuyện mập mờ. Dù sao thì trai tài gái sắc, nhìn cũng xứng. đôi.

Nhưng lúc này Tiểu Lâm không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương, anh không hiểu vì sao vị tướng quân tôn quý lại đột nhiên đến thiên lao, thăm một đạo sĩ mà thoạt nhìn chẳng có liên quan gì đến mình.

Ngô Nhạc Nhân bước đến cửa phòng giam, nhìn thấy khung cảnh xa hoa, thoải mái bên trong thì cau mày.

"Dẹp hết những thứ này đi, tù nhân ở còn sướng hơn cả hoàng tử."

Một câu nói thể hiện sự chướng mắt của hắn đối với Đào Miên, đồng thời cũng coi thường cả hoàng tử.

Tiểu Lâm toát mồ hôi đầy đầu, không biết phải làm sao. Tướng quân thì không thể đắc tội, nhưng anh cũng cảm nhận được, người đứng sau Đào Miên cũng không thể động vào.

Anh quýnh lên, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Đào Miên.

Đào Miên đáp lại bằng một nụ cười, nụ cười ấy không mang vẻ trêu chọc, đùa cợt như thường ngày, mà là một sự trấn an.

"Tướng quân, nóng giận quá rồi."

Hắn chậm rãi nói.

Sau đó Tiểu Lâm không biết hai người đã nói gì. Ngô Nhạc Nhân dường như rất dễ nổi nóng, bị Đào Miên chọc giận chỉ bằng một câu nói, đúng là đạo sĩ có tài chọc người phát điên.

Tiểu Lâm bị tướng quân vung tay đuổi đi.

Đến khi Ngô tướng quân mang theo đầy vẻ giận dữ rời khỏi thiên lao, Tiểu Lâm mới dám tiến đến nghe ngóng.

Anh nghĩ sớm muộn gì mình cũng bị cái tật tò mò này hại chết, nhưng người không hóng hớt thì còn gì là người.

Tướng quân giận đùng đùng bỏ đi, còn đạo sĩ trong phòng giam vẫn thong thả nhấp ngụm rượu còn sót lại trong chén.

"Ồ, về rồi à?" Hắn thậm chí còn có tâm trạng chào hỏi.

Tiểu Lâm nghệt mặt ra, như có điều gì đó muốn nói mà không thể nói, nghĩ đi nghĩ lại thì thôi vậy.

Đào Miên cũng không vội, dù sao vị ngục giám này cũng thật thà, không giấu được chuyện gì đâu, sớm muộn gì cũng nói thôi.

Quả nhiên đúng như hắn dự đoán, nửa nén hương sau, Tiểu Lâm dán sát vào song sắt phòng giam, thấp giọng hỏi hắn.

"Trước ngươi nói ngươi trộm tim của một người."

"Ừm? À... Có hả?"

"Có! Chắc chắn là có! Trí nhớ ta tốt lắm, đừng hòng lừa ta."

"Vậy thì có đi."

"Ngươi... Ngươi nói người kia." Tiểu Lâm nhìn xung quanh, vẫy tay, ra hiệu cho Đào Miên lại gần.

Đào Miên nể mặt, ghé đầu lại.

Tiểu Lâm hạ giọng thật thấp.

"Chẳng lẽ, người đó là tướng quân?!"

". . ."

Cảnh Đào Miên cười lớn ngày hôm đó, dù cho Tiểu Lâm có hồi tưởng lại sau 70 năm, anh ta vẫn xấu hổ muốn chết.

Đào Miên đúng là "ác đức", vừa lau nước mắt vừa cười nói, đúng vậy đó, nhìn xem, một mối tình đơn phương cay nghiệt biết bao.

Tiểu Lâm chỉ hận không thể đâm đầu vào cửa phòng giam mà chết quách cho xong.

Anh cùng đạo sĩ thỏa thuận sẽ không ai nhắc đến chuyện tối nay, đạo sĩ miệng thì hứa nhưng vẫn cười không ngừng.

Ngô tướng quân còn đến thêm vài lần, lần nào cũng tức giận mà ra về. Tiểu Lâm cứ nhìn thấy sắc mặt của hắn là lại trở nên tồi tệ, khiến Ngô Nhạc Nhân cho rằng anh có ý kiến gì với mình, tâm trạng càng thêm tệ hại.

Phiền phức, nhưng vẫn đến.

Tiểu Lâm cũng không đoán ra được tâm tư của tướng quân.

Đạo sĩ thì vẫn thản nhiên bảo — thật là một mối tình đơn phương cay nghiệt mà.

Tiểu Lâm không tin.

Dần dần, anh phát hiện vị tiểu đạo sĩ này thật sự có chút địa vị, đến cả hoàng tử công chúa cũng đến thăm hắn.

Hoàng tử còn có thể kiềm chế cảm xúc, còn tiểu công chúa thì khóc sưng cả mắt. Nàng nói người kia quá đáng, sao nàng có thể để Tiểu Đào chịu khổ được.

Trong miệng nàng, "người kia" là ai thì Tiểu Lâm không biết. Nhưng dường như đó là một điều cấm kỵ, dù công chúa có kích động đến đâu cũng không gọi thẳng tên người đó.

Công chúa nài nỉ Tiểu Lâm mở cửa phòng giam, Tiểu Lâm toát mồ hôi lạnh, liên thanh nói không dám.

Làm trái ý công chúa là đại sự, nhưng cai ngục đã cảnh cáo anh, nếu chưa được phép mà tự tiện mở cánh cửa này thì sẽ bị mất đầu.

Tiểu Lâm không hiểu vì sao việc đưa người vào đây lại mâu thuẫn đến vậy, đã muốn hắn không thoải mái, lại không nỡ để hắn chịu khổ.

Thời gian trong lao trôi qua rất chậm, thú vui mỗi ngày của đạo sĩ là trêu chọc ngục giám. Tiểu Lâm lần nào cũng phải ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng anh cũng không ghét đạo sĩ.

Đạo sĩ có ma lực, chỉ cần hắn muốn, hắn có thể dễ dàng phá vỡ phòng tuyến của bất kỳ ai, lại biết điểm dừng ở đâu, tiến lùi có chừng mực.

Tiểu Lâm nghĩ, câu "tội trộm tim" có lẽ không phải là một câu nói đùa.

Anh chàng ngục giám trẻ tuổi cho rằng mình đã gặp tướng quân, gặp cả hoàng tử và công chúa, đủ để "mở mang tầm mắt", đủ để anh khoe khoang với bạn bè trkng một khoảng thời gian rất lâu.

Nhưng anh vạn vạn không ngờ đến, vào một đêm khuya, một bóng người lặng lẽ đứng trước phòng giam, không làm kinh động đến ai.

Đến khi anh nhìn rõ mặt người kia, đầu gối Tiểu Lâm lập tức mềm nhũn.

"Hoàng..."