Tiết Hãn nói là làm, ba ngày sau, quả nhiên lên đường cùng Đào Miên, thẳng tiến Ma Vực.
Ba ngày khổ sở khiến Đào Miên tiều tụy hẳn đi. Ban ngày thì choáng váng đầu óc, ban đêm lại nôn khan. May mà thể chất hắn không tệ, nếu không đã phải nằm bẹp ở Tiết phủ cả tuần mới gượng dậy nổi.
Thấy Đào Miên gầy rộc đi, mặt mày trắng bệch, đến cả y phục cũng rộng thùng thình, Tiết Hãn vô lương tâm kia lại tỏ vẻ hài lòng, phe phẩy quạt gõ nhẹ vào lòng bàn tay.
"Không tệ, ta muốn chính là cái trạng thái uể oải này."
Đào Miên lườm hắn một cái khinh bỉ, dù có sức cũng chẳng buồn phản kháng.
Quả nhiên, Phán Hồn Hương rất hữu dụng, giờ đây, ngoài bộ trường bào tao nhã kia ra, khó mà tìm thấy chút gì tiên khí trên người Đào Miên.
Tiết Hãn bảo hắn thay y phục, đổi bộ đồ khác bớt ủ dột.
"Ta đây là… tiên khí nhẹ nhàng…"
Đào Miên yếu ớt giải thích, mặc cho nha hoàn trong phủ thay cho một bộ cẩm phục màu tím Mộc Cận.
Tiết Hãn ngắm nghía gương mặt hắn.
"Tuy rằng ngươi ở Ma Vực chẳng có danh tiếng gì, nhung cứ đề phòng vạn nhất, hóa trang chút đi?”
"Ta không biết dịch dung."
Đào Miên nghênh ngang đáp.
"Cái này cũng không biết? Hơn một nghìn năm qua ngươi học được những gì vậy hả?" Vừa ra khỏi phòng, Tiết Hãn lại bắt đầu mỉa mai. Hắn vỗ tay, sai người mang đến một chiếc hộp nhỏ chạm trổ tinh xảo.
"Đây là vật gì?"
"Bùn tuyết thay đổi dung mạo.”
"…Chắc ngứa lắm."
"…"
Cái này không được, cái kia cũng không xong.
Tiết Hãn bị làm cho hết cách.
"Vậy đeo mặt nạ đi. Tuy không tiện, nhưng còn hơn là không có gì."
Thế là Đào Miên đành đeo một chiếc mặt nạ màu xanh nhạt, trơn không một đường vân.
Hai người cùng lên một cỗ xe ngựa rộng rãi, phu xe đội mũ rộng vành màu đen, che kín mặt.
Đào Miên và Tiết Hãn nối gót nhau vào trong xe.
Không gian bên trong xe rất rộng rãi, Tiết chưởng quỹ vốn là người chuộng phẩm vị. Chiếc xe ngựa này không chỉ để chở người, mà còn đủ chỗ để phẩm trà, đọc sách, đánh cờ.
Đào Miềên tranh thủ thời gian ăn chút gì đó, bổ sung thể lực. Tiết Hãn ngồi đối diện, chậm rãi nhấm nháp một ly trà.
Đợi Tiểu Đào tiên nhân khôi phục được năm phần tinh lực, Tiết Hãn mới bắt đầu tỉ mỉ nói về kế hoạch của họ.
Chỉ cần bàn đến chuyện nghiêm túc, Tiết Hãn liền tạm thời trở lại là một người bình thường.
Hắn nói hai người họ sắp đến Thiên Đăng Lâu ở Ma Vực, một nơi chuyên cung cấp cho giới quyền quý, phú thương giao dịch, mua bán.
Thiên Đăng Lâu có chín tầng, mỗi tầng giao dịch những món đồ với đẳng cấp và phẩm chất khác nhau. Khách hàng, tùy theo nhu cầu, sẽ đến tầng tương ứng để tham gia "Xướng Lâu".
Cái gọi là Xướng Lâu, tức là người phụ trách bán đấu giá sẽ đứng trên đài tròn ở mỗi tầng, trưng bày món đồ cho khách xem, đồng thời công bố giá khởi điểm. Trước mỗi gian phòng đều có một ngọn đèn Lưu Ly hình hoa sen với kích cỡ khác nhau, ai muốn đấu giá thì phải thắp đèn. Số lượng đèn tương ứng với giá cả, ai thắp nhiều đèn nhất sẽ có được món đồ đó.
Đào Miên gật đầu sau khi nghe Tiết Hãn giải thích. Quy tắc đấu giá của Thiên Đăng Lâu không khó hiểu.
"Thứ Hoành Công Ngư Chi ngươi cần, sẽ có trong lượt Xướng Lâu tiếp theo. Món đồ này tuy hiếm, nhưng chỉ có thể làm thuốc chữa một loại bệnh, nên khách khứa không mấy hứng thú. Ta nghe nói, khối Hoành Công Ngư Chi này đã nằm ở Thiên Đăng Lâu hơn hai tháng rồi, vẫn chưa ai mua. Ta đã bóng gió hỏi thăm quản sự của Thiên Đăng Lâu, và nhận được câu trả lời chắc chắn rằng — chỉ cần có thành ý, lấy được đồ là chuyện trong túi."
Tiết Hãn chậm rãi kể, Đào Miên không nói một lời.
Cho đến khi nghe thấy câu "Lấy đồ trong túi", động tác gắp điểm tâm của hắn khựng lại.
"Sao vậy, ngươi có dự cảm gì à?”
Tiết Hãn vô cùng nhạy bén, nhận ra sự thay đổi nhỏ của hắn.
Đào Miên muốn nói, hắn cảm thấy câu nói vừa rồi của Tiết Hãn như đang cắm mấy mũi dao vào sau lưng hai người họ.
Nhưng hắn không nói thẳng ra.
"Vẫn nên cẩn trọng thì hơn."
Thiên Đăng Lâu tọa lạc tại một thành nhỏ tên Nguyệt Khâu, ở phía tây nam Ma Vực, Nguyệt Khâu thành không lớn, nhưng lại rất phồn hoa, là nơi dành riêng cho người Ma Vực du ngoạn, hưởng lạc. Ở đây không có ban ngày, chỉ có những đêm hoan lạc bất tận.
Xe ngựa đi qua ranh giới giữa nhân gian và Ma Vực, hai con tuấn mã vốn hiền lành, mạnh mẽ bỗng chốc rụng hết da thịt, chỉ còn lại hai bộ xương trắng hếu, ngẩng đầu hí vang. Phu xe vung roi, gió tốc chiếc mũ rộng vành màu đen, lộ ra khuôn mặt đen sì như bị lửa đốt, nơi đáng lẽ có mắt thì chỉ còn lại hai hốc sâu hoắm.
Trong xe, Đào Miên nhíu mày. Phán Hồn Hương chỉ có thể che giấu khí tức của hắn, chứ không làm giảm bớt sự nhạy cảm của hắn với tà khí. Hắn cảm thấy rõ ràng sự khó chịu.
Tiết Hãn đưa cho hắn một túi thơm, bảo hắn nhét vào trong áo, xem ra là đã chuẩn bị từ trước.
Mục đích của họ rất rõ ràng, nên chỉ mất một thời gian ngắn, họ đã đến được Thiên Đăng Lâu ở Nguyệt Khâu.
Tiết Hãn bảo Đào Miên đeo mặt nạ cho cẩn thận, đồng thời dặn dò hắn lát nữa cố gắng ít nói, đi theo sau hắn, đừng đi lung tung.
Lần này, thân phận giả của Đào Miên là tùy tùng của Tiết chưởng quỹ.
Hai người xuống xe, qua lớp mặt nạ, Đào Miên có thể chiêm ngưỡng sự nguy nga, tráng lệ của Thiên Đăng Lâu.
Thiên Đăng chiếu Bích Vân, cao ốc khách ào ào.
Bên tai là tiếng sáo trúc du dương, thoang thoảng hương thơm, bóng người trùng điệp.
Nếu không phải những "người” xung quanh có đáng vẻ kỳ quái, kẻ thì quá cao lớn, vạm vỡ, người thì quá nhỏ bé, gầy gò, tai và đuôi thì đủ mọi kiểu dáng, Đào Miên còn tưởng mình lạc vào một đô thành phồn thịnh nào đó của nhân gian.
Xướng Lâu còn chưa bắt đầu, ở cửa có một "đứa trẻ" thấp bé đang đón khách.
"Đứa trẻ" này có chút kỳ quái, da thịt lộ ra những nếp nhăn, chứng tỏ tuổi tác không còn nhỏ. Nhưng trên đầu hắn lại đội một chiếc khăn trùm đầu giống như những nghệ sĩ đường phố hay mang, bóng loáng và nở một nụ cười cứng ngắc.
Đào Miên nheo mắt quan sát kỹ lưỡng, mới phát hiện đó không chỉ là khăn trùm đầu, bởi vì lông mày và mí mắt của nó sẽ rung động nhẹ.
Có lẽ là một loại yêu quái nào đó ở Ma Vực.
Cái đầu to kia cúi người, tươi cười niềm nở với từng vị khách, nhiệt tình mời họ lên lầu. Cái sọ lớn kia dường như ảnh hưởng đến thị lực, hắn phải xoay người, ánh mắt mới có thể nhìn thấy người khác.
Hắn vừa quay người, đã nhìn thấy Tiết Hãn và Đào Miên bên cạnh xe ngựa.
"Ôi chao — Tiết chưởng quỹ, đại giá quang lâm!"
Cái đầu to lắc lư, ân cần tiến đến, vừa xoa tay vừa cười nói với Tiết Hãn.
Đến gần rồi, Đào Miên mới thấy cái đầu to này mang đến một cảm giác thật sự khó tả, nó quá giống người, nhưng lại rõ ràng không thuộc về loài người.
Tiết Hãn quen thuộc đáp lời.
"Mạnh quản sự, dạo này làm ăn tốt chứ?"
Mạnh quản sự liên tục khom người, khách sáo nói:
"Đâu có đâu có, nhờ có những khách quý như Tiết chưởng quỹ ghé thăm…"
Hắn nghiêng đầu sang trái, nhìn về phía Đào Miên đang im lặng.
"Vị này là...".
Tiết Hãn vô thức tiến lên nửa bước, chắn người kia lại.
"Tùy tùng thôi, không cần để ý."
"À — được được."
Mạnh quản sự muốn nói rồi lại thôi, dường như đã nhận ra điều gì đó khác thường, nhưng lại cố nín nhịn không nói.
Hắn không nói, tự có người nhắc đến.
"Tiết chưởng quỹ trước kia đến Xướng Lâu, toàn dẫn theo những cô nương yểu điệu. Sao hôm nay lại đổi người rồi?"
Một giọng nam trẻ tuổi vang lên từ phía sau hai người, mang theo chút khiêu khích và ác ý khó tả.
Đào Miên cau mày quay đầu lại, một thanh niên cao gầy, ăn mặc hoa lệ, chắp tay sau lưng, đứng cách đó không xa, cười khẩy nhìn hắn.
"Ồ, còn đeo mặt nạ, thần thần bí bí. Không khai thân phận thì không được lên lầu, Mạnh quản sự, quy củ của Thiên Đăng Lâu, ta nhớ không nhầm chứ?"
"Cái này..."
Mạnh quản sự liên tục xoa tay, nếu cái đầu túi xác của hắn có thể đổ mồ hôi, e rằng đã ướt đẫm.
Khóe miệng thanh niên kia càng thêm tươi cười.
"Quy củ không thể phá. Tiết chưởng quỹ, bảo người bên cạnh ngươi tháo mặt nạ ra đi."
