Đàm Phóng bỗng chốc đứng ngồi không yên, như có hàng ngàn mũi kim châm đâm rách da thịt, thấu vào tận xương tủy.
"Ta...", hắn vội vã đứng lên, có chút luống cuống, chỉ muốn trốn khỏi nơi này, không muốn nghe thêm một lời nào nữa, "Con còn có chút việc cần giải quyết. Sư phụ cứ ngồi chơi, cần gì cứ gọi người..."
"Ngồi xuống."
Một tiếng mệnh lệnh của Đào Miên khiến hắn khựng lại.
Đàm Phóng cứng đờ ngồi trở lại chỗ cũ.
"Lớn từng này rồi mà vẫn như trẻ con, sư phụ mới nói được nửa câu đã bỏ chạy."
Đào Miên lẩm bẩm, nghe như trách móc.
Ông đặt tay lên vai đồ đệ, như muốn xoa dịu tâm tình đang dậy sóng của hắn.
"Nghe ta nói hết đã, năm đó ta đúng là chỉ định nhận Sở Lưu Tuyết làm đồ đệ, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn con lang thang ngoài đường được."
"Vậy sao sư phụ không đem con cho người ta?" Đàm Phóng vốn tính tình bướng bỉnh, "Tiết chưởng quỹ năm đó chẳng phải cũng là do người đưa xuống nhân gian sao?"
"Biết chuyện cũng nhiều đấy, nghe từ đâu ra thế...”
Đào Miên hắng giọng, nghiêm mặt nói: "Tiết Hãn năm đó có điều kiện tốt, ta lại có quan hệ thân thiết với phủ chủ Tiết gia, mới dám gửi gắm đứa trẻ cho họ."
"Vậy con..."
"Nhưng nhân mạch của sư phụ có hạn, đến lượt con thì chẳng còn chuyện tốt đó nữa. Con chỉ có thể theo sư phụ lên núi chịu khổ, vinh hoa phú quý chẳng liên quan."
Đào Miên nghiêm nghị nói.
Đàm Phóng cúi gằm mặt, vẻ ngoài có vẻ ủ rũ, nhưng trong lòng lại thầm thấy may mắn.
Đào Miên không hề hay biết sự nhỏ mọn trong lòng hắn, vẫn tiếp tục câu chuyện dang dở.
"Hai con, hai đứa đệ tử này, quả thực khiến vi sư đau đầu một thời gian dài. Lưu Tuyết là người hữu duyên của Đào Hoa sơn, nhưng lại chẳng màng tu luyện. Còn con, thiên phú hơn người, nhưng lại vốn không nên bái vào môn hạ Đào Hoa sơn. Ta làm sư phụ cũng lười biếng hơn người, không để tâm nhiều. Tùy Yên, sư phụ lo lắng, nếu dạy con theo cách khác, sợ sẽ lỡ dở con."
Đây là những lời gan ruột của Đào Miên. Ngón tay vàng gửi cho ông hai bộ công pháp, đều là dành riêng cho thể chất của Sở Lưu Tuyết. Sở Tùy Yên học thì vẫn học được, nhưng liệu có thực sự phù hợp với hắn hay không? Đào Miên đã trăn trở vì điều này suốt một thời gian dài.
Ông cũng đâu có dư dả gì, thu ba lứa đệ tử thì chỉ có sáu loại công pháp.
Bốn loại đầu tiên là dành riêng cho đại đệ tử và nhị đệ tử, Đào Miên trọng tình nghĩa, không muốn truyền cho người khác.
Còn hai loại sau này, cũng là sau khi hỏi ý kiến Sở Lưu Tuyết và được nàng đồng ý, mới dạy cho Sở Tùy Yên.
"Tùy Yên, con hãy tự hỏi lòng mình, trên con đường tu luyện, sư phụ đã đối đãi bất công với con."
Đào Miên dùng ngón tay khuấy động những cánh hoa tàn trên cành.
"Sư phụ, đừng nói vậy..."
Đàm Phóng vẫn luôn im lặng lắng nghe, đến khi Đào Miên thốt ra hai chữ "bất công", hắn mới không kìm được mà phản bác.
Sư phụ là một người sư phụ tốt.
Dù hắn có tuyệt tình lãnh huyết đến đâu, hắn cũng không thể quên được ở Đào Hoa sơn, Đào Miên đã chăm sóc hắn khi ốm đau như thế nào, thức trắng đêm lo lắng cho hắn.
Đào Miên đối đãi với hai người đệ tử, chưa bao giờ thiên vị ai.
Vị tiên nhân nghe thấy đồ đệ vốn đang đau lòng lại quay sang an ủi mình, không khỏi mỉm cười.
"Bản thân cũng khổ sở rồi, còn biện bạch cho ta... Tùy Yên, sự phụ không đối gạt con. Người hữu duyên của Đào Hoa sơn, đúng là chỉ có Lưu Tuyết. Nhưng đồ đệ của Đào Miên ta, hai con đều là."
Mặc kệ ngón tay vàng nhận định thế nào, Đào Miên vĩnh viễn coi Sở Tùy Yên là đồ đệ thứ tư của mình.
Đàm Phóng chậm rãi chớp mắt hai cái, rồi nở nụ cười thoải mái.
"Con có câu nói này của sư phụ, vậy là đủ rồi."
Hai thầy trò cuối cùng cũng phá vỡ tiền lệ, dần dần có thể trò chuyện.
Đào Miên phát hiện, khi nói về chuyện quá khứ, tứ đồ đệ đáp lời không được nhanh nhạy cho lắm.
Hắn dường như đang tìm lại những mảnh vỡ ký ức, từng chút từng chút một, nhặt nhạnh chúng.
Có thể thấy, những năm này, hắn vẫn luôn cố gắng phong ấn và kìm nén quá khứ.
Trong những năm ở U Minh đường, Đàm Phóng cố gắng quên đi tất cả, không hồi ức, không hoài niệm.
Hắn có rất nhiều việc phải làm, nhất định phải lấy được sự tín nhiệm của phân đường chủ, nhất định phải đứng vững gót chân, và cuối cùng, phải báo thù cho phụ thân.
Có người dạy hắn phải nhận rõ sự thật, kẻ yếu ớt thì ngay cả an phận cũng không làm được, huống chỉ trong lòng còn ôm ấp những khát vọng lớn lao.
Chỉ có trèo lên cao, không ngừng tiến lên, mới có thể giành được tự do.
Đàm Phóng làm theo lời. Hắn trong vòng một năm thông thạo mười tám môn công pháp của U Minh đường, lại tốn thêm một năm để thuyết phục hơn một nửa phân đường chủ thừa nhận huyết thống của mình, rồi lại mất thêm một năm nữa để dẹp tan mọi tiếng phản đối.
Sau đó, hắn bắt đầu báo thù cho phụ thân.
Đàm Uyên đã già. Năm xưa, khi ông ta vứt bỏ mẹ hắn để đi tìm thú vui mới, hẳn là rất hăng hái.
Nhưng bây giờ, ông ta chỉ là một lão già nằm liệt giường.
Đôi mắt đục ngầu của ông ta trừng trừng nhìn chàng thanh niên bên giường, cười lớn, rồi nói ba tiếng "tốt".
Trời không phụ ông Đàm Uyên, mất đi một đứa con trai, nhưng lại mang đến cho ông một đứa khác.
Hơn nữa, đứa con trai út này lại càng giống ông ta hồi trẻ. Ngạo khí, tàn nhẫn, coi trời bằng vung.
Chàng thanh niên thờ ơ trước vẻ hồi quang phản chiếu của người cha, chỉ sau khi nghe ông ta lảm nhảm những lời điên rồ, mới nói rằng họ vốn dĩ không giống nhau.
Họ là những người khác biệt.
Nhưng Đàm Uyên dường như đột nhiên tỉnh táo lại, ông ta nghe như một chuyện cười, cười lạnh lùng, ánh mắt đầy ẩn ý.
Ông ta nói hắn sai rồi, họ vốn là những người giống nhau.
Ngồi lên vị trí này, không có Đàm Uyên, thì cũng sẽ không có Đàm Phóng.
Họ đều là đường chủ của U Minh đường, và họ chỉ có hai việc cần làm: làm hưng thịnh U Minh, tiêu diệt Thiên Tận.
Khi đó, Đàm Phóng vẫn còn đang suy nghĩ, làm sao hắn có thể vung đao kiếm đối mặt với Lưu Tuyết.
Đàm Uyên nhìn thấu sự chấp niệm trong lòng hắn, đưa cho hắn một chiếc chìa khóa đồng, để hắn tự mình đi xem, Thiên Tận cốc và U Minh đường đã đi đến ngày hôm nay như thế nào.
Đàm Uyên qua đời không lâu sau, Đàm Phóng đã dùng chiếc chìa khóa đó, mở ra cánh cửa đã được chuẩn bị sẵn cho hắn.
Ở sau cánh cửa đó, hắn đã trải qua những nỗi đau đớn, bị những tra tấn tinh thần nào, những điều này không ai biết được.
Nhưng khi hắn bước ra khỏi cánh cửa đó, hắn đã hoàn toàn từ bỏ thân phận Sở Tùy Yên, từ nay về sau, hắn chỉ có thể là đường chủ U Minh đường Đàm Phóng.
Đừng nói hắn sẽ không ngoảnh đầu nhớ tình cũ, dù lòng hắn còn mềm yếu, hắn cũng hiểu rằng Sở Lưu Tuyết tuyệt đối sẽ không tha cho U Minh đường, cũng sẽ không tha cho hắn.
Mối hận cửa nát nhà tan, làm sao có thể xóa bỏ chỉ bằng vài mùa hoa nở ở Đào Hoa sơn?
Bây giờ hắn rốt cục đã hiểu, vì sao khi còn bé, lúc hắn trách móc rời núi, Lưu Tuyết lại nói với hắn những lời tuyệt tình như vậy.
Hắn nghĩ, có lẽ Sở Lưu Tuyết đã âm thầm thề ước từ khi còn ở trên núi. Chỉ cần con trai của Đàm Uyên không trở lại Ma Vực, không tiếp nhận vị trí đường chủ U Minh đường, thì nàng vẫn có thể coi như không có chuyện gì xảy ra, bảo vệ Sở Tùy Yên mà nàng đã cứu, người không có huyết thống, không làm tổn thương gia tộc Đậu gia.
Nàng đã cố gắng tự lừa dối mình như vậy, nhưng cuối cùng lại thất bại trong gang tấc.
Đàm Phóng tiếp nhận U Minh đường, còn nàng trở về Thiên Tận cốc.
Như vậy, chỉ có sống chết không thôi.
"Con biết sư phụ lần này nhận lời mời của con, đến Ma Vực là vì điều gì." Đàm Phóng đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên, vầng trăng trên không trung dần bị một đám mây từ đâu kéo đến che khuất, "Sư phụ chắc chắn là muốn khuyên hai tỷ đệ con đừng tranh giành ngươi sống ta chết, nên người mới ở đây chờ Lưu Tuyết, lại chờ con.
Nhưng sư phụ, thật xin lỗi. Con rất sợ phải nói bốn chữ này, nhưng lại không thể không nói.
Cảnh còn người mất.
Con đã là đường chủ U Minh đường."
Vì quay lưng lại, Đào Miên không nhìn thấy biểu cảm của người đệ tử thứ tư lúc đó. Nhưng dù bao nhiêu năm trôi qua, ông vẫn có thể nhớ lại giọng điệu của hắn khi nói ra câu nói này.
Đó là một sự dứt khoát, như thể bị nguyền rủa, mà đi theo tiếng gọi của số mệnh.
