Logo
Chương 78: Chương 78 không mời mà tới người

Vinh Tranh ra chiêu hụt, bèn mượn lực từ cú va chạm, nhẹ nhàng lùi lại nửa bước.

Trầm Nghiễn vội vàng đỡ lấy kiếm của nàng, âm thầm ổn định lại hơi thở, nói:

“Tranh sư tỷ, vết thương cũ của tỷ chưa lành, không nên cầm kiếm.”

Vinh Tranh bật cười, nhưng lần này nụ cười mang theo chút ý vị châm biếm.

“Vậy ta còn coi là sư tỷ của ngươi, ngươi liền vung đao kiếm đối mặt ta sao? Trầm Nghiễn, đâu ra lắm chuyện nên với không nên.”

“Sư tỷ thân là người của Chìm Nổi Các, lại lựa chọn phản bội. Việc này trái với đạo nghĩa.”

“Hai chữ ‘đạo nghĩa’ từ miệng ngươi nói ra, chẳng có chút sức thuyết phục nào. Trầm Nghiễn, ngươi chỉ coi đây là nhiệm vụ, chẳng qua là Đỗ Hồng bảo ngươi ra tay mà thôi. Nếu trong lòng ngươi thật sự có cái gì gọi là ‘đạo nghĩa’, thì ngay tại Thạch Đầu Sơn, ngươi đã nên động thủ rồi.”

Vinh Tranh giơ kiếm, mũi kiếm chĩa thẳng vào Trầm Nghiễn.

“Ít nói nhảm, ngươi cứ hoàn thành nhiệm vụ của mình đi. Chúng ta phân tài cao thấp bằng bản lĩnh.”

“Vậy thì, đắc tội sư tỷ.”

Đốt Ngọc Kiếm Pháp không phải Vĩnh Tranh độc quyền, tất cả Ảnh Vệ đều phải tập bộ kiếm pháp cơ bản này, rồi mới tu luyện các công phu khác.

Tuy là cơ bản, nhưng bộ kiếm pháp này lại vô cùng độc đáo. Vinh Tranh là người có thiên phú nhất trong mười hai Ảnh Vệ, nàng chỉ cần học mỗi bộ này, đã đủ để chiếm giữ vị trí dẫn đầu.

Hai người tuy có tình nghĩa trước đây, nhưng lập trường đã sớm khác biệt.

Trầm Nghiễn chiêu nào chiêu nấy đều hiểm độc, Vinh Tranh cũng không hề khách khí.

Đốt Ngọc Thất Thức coi trọng sự phóng khoáng, không câu nệ tiểu tiết, dùng kiếm bức lui đối phương.

Hắc Hỏa Linh Căn của Vình Tranh và bộ kiếm pháp này có thể xem là trời sinh một cặp. Mỗi nhát kiếm nàng vung ra đều rực lửa ngút trời, tấc cỏ khó sinh.

Nhưng Trầm Nghiễn có kinh nghiệm, lại quen thuộc bộ kiếm pháp này, thậm chí còn quen thuộc cả lối đánh của Vinh Tranh.

Hắn thoạt nhìn chật vật chống đỡ, kỳ thực vẫn luôn bảo toàn thực lực, chỉ chờ chớp lấy sơ hở của Vinh Tranh.

Xoẹt!

Kiếm khí của Trầm Nghiễn sượt qua bả vai bị thương cũ của Vinh Tranh. Nàng khẽ nhíu mày, trường kiếm trong tay xoay một vòng, đẩy lùi thế công của Trầm Nghiễn.

Vết thương kia dù đã lâu, nhưng nếu bị tác động mạnh vẫn sẽ nhức nhối.

Vinh Tranh nghiến răng.

Thật vướng víu.

Nàng đổi sang tay không thuận cầm kiếm, định chuyển chiêu thì một cành đào đột ngột xẹt ngang giữa không trung, ép lui thanh kiếm của Trầm Nghiễn đang đâm tới từ một góc hiểm hóc!

Vinh Tranh toát mồ hôi lạnh.

Góc độ cú đâm kia quá hiểm, nhằm đúng lúc nàng đổi tay. Vi diệu đến mức không kịp trở tay.

Nhưng có người đã giúp nàng giải vây.

Không cần nghĩ cũng biết người nọ là Đào Miên.

Đào Miên ngồi trên đầu tường, một chân thả xuống, một chân co lên gác trên tường viện. Dưới chân hắn nằm ngổn ngang bốn năm người, đều là người của Chìm Nổi Các.

Tiên Nhân lại lấy ra một cành đào từ trong tay áo. Thứ này chắc phải nhiều như hàng bán sỉ, hắn ném bao nhiêu cũng không hết.

Đào Miên không để ý đến Trầm Nghiễn, mà nói thẳng với Vinh Tranh:

“Tiểu Hoa, hôm nay vận động gân cốt thế là đủ rồi, nghỉ ngơi thôi.”

Vinh Tranh vẫn chưa thỏa mãn.

“Ta đã đánh đến nước này rồi, còn không cho ta tiếp tục? Nhỏ mọn quá đi.”

“Đừng tùy hứng, vết thương của ngươi bắt đầu đau rồi đấy. Ta còn trông cậy ngày mai ngươi sẽ kịp thời tỉnh ngộ, thấy hôm nay đối với ta không tốt, rồi bưng trà rót nước cho ta đấy.”

Đào Miên gõ nhẹ cành đào trong tay lên mặt tường hai tiếng.

Vinh Tranh đành bất đắc dĩ thu kiếm về.

“Được thôi.”

Thấy đồ đệ ngoan ngoãn nghe lời, hắn mới mỉm cười nhìn Trầm Nghiễn đang lặng lẽ đứng đó.

“Ngươi hợp với việc rửa tảng đá lớn kia hơn đấy, đó mới là cuộc sống ngươi nên có.”

Trầm Nghiễn mặt không đổi sắc.

“Có việc nên làm, có chỗ không thể không đến.”

“Haizz, vậy thì hết cách rồi. Thôi được, coi như ta không thấy ngươi, mang theo mấy huynh đệ của ngươi về đi.”

Đào Miên dường như không muốn lãng phí thêm sức lực đánh đấm, hắn che mắt, làm như không thấy gì.

Trầm Nghiễn nhất thời không ngờ tới phản ứng này của hắn, ngẩn người một chút, nhưng lập tức lấy lại tinh thần.

Mặc kệ đối phương thế nào, hắn phải hoàn thành nhiệm vụ.

Trầm Nghiễn biết nếu không qua được ải Đào Miên này, hắn không thể làm gì được Vinh Tranh. Hắn nghiêng người sang một bên, định tốc chiến tốc thắng.

Hắn biết với thân phàm nhân, căn bản không thể địch nổi Tiên Nhân. Hắn muốn xem mình có thể làm được đến đâu thì làm đến đó.

Hắn chỉ là hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là, khi hắn định giơ kiếm lên, tay phải lại không thể động đậy dù chỉ một chút!

Tiên Nhân dường như chẳng làm gì cả, vẫn nhàn nhã ngồi trên tường, phía sau là vầng trăng tròn sáng tỏ.

Cành đào trong tay hắn chậm rãi gõ lên tường viện theo một nhịp điệu đều đặn.

“Đã giả bộ như không thấy rồi, vẫn không được. Vậy thì ta đành phải tự mình tiễn những vị khách không mời mà đến như các ngươi thôi.”