Khi thấy rõ khuôn mặt Thẩm Bạc Chu, điều đầu tiên Đào Miên nghĩ đến không phải ân oán trước đây.
Mà là...
Mẹ kiếp, ngươi cứu ta làm gì!
Đào Miên vốn có thể chạy thoát. Hắn, một vị Tiên Nhân, lại bị đồ đệ mình đốt lửa vây khốn, truyền ra ngoài thì còn ra thể thống gì.
Sau khi nhận được lời hứa từ Ngũ đồ đệ, xác nhận rằng nàng sẽ không thừa lúc mình sơ hở mà nhảy vào biển lửa, Đào Miên đã vạch ra đường chạy trốn cho bản thân.
Kết quả bị tên ngốc Thẩm Bạc Chu này phá hỏng kế hoạch hoàn hảo.
Đào Miên tức muốn hộc máu.
Hiện tại, bọn họ bị một đoạn xà ngang chặn đường, lửa cháy dữ dội, hít một hơi thôi cũng thấy nghẹt thở.
Đào Miên bỏ lỡ thời cơ chạy trốn tốt nhất, đành phải khoác lên bộ quần áo vừa ướt vừa nặng, theo Thẩm Bạc Chu chạy loạn.
Cuối cùng, họ đến được một mật đạo.
Nơi này dường như là đường lui sau sân khấu của các cô nương Lâu Mây Mù. May mắn thay, những vũ cơ còn sống sót đã trốn ra ngoài theo đường này, một số ít khách nhân phát hiện cũng bám theo.
Trong mật đạo, thông gió lại tốt một cách bất ngờ. Đào Miên hít sâu một hơi, đưa bộ quần áo ướt trên tay cho Thẩm Bạc Chu.
"Ta cứu ngươi, ngươi không nói một tiếng cảm ơn?"
Thẩm Bạc Chu im lặng thì thôi, vừa mở miệng đã khiến người ta ghét.
Đào Miên bực bội vô cùng.
Hắn không rõ Thẩm Bạc Chu có nhận ra thân phận của mình hay không. Lần trước ở Thiên Đăng Lâu, hắn đeo mặt nạ giao đấu với đối phương.
Nhưng từ giọng điệu hiện tại, đối phương có vẻ như không nhận ra hắn, mà còn coi hắn là một tên công tử bột trẻ người non dạ, lời nói việc làm đều lộ ra vẻ ngốc nghếch của một thiếu gia giàu có.
Hắn thừa nhận mình trẻ tuổi, đẹp trai lại còn có tiền, nhưng vẫn thấy phiền.
"Ta vốn đã nhắm được đường chạy rồi," Đào Miên thật thà nói, "Nhưng bị ngươi vô duyên vô cớ cản lại. Nếu ngươi không xuất hiện, ta đã sớm cao chạy xa bay."
Thẩm Bạc Chu không ngờ tình hình lại như vậy, cười ha hả.
"Là ta không đúng, vậy ta xin lỗi ngươi.”
"..."
Hắn dễ nói chuyện như vậy, ngược lại khiến Đào Miên sinh nghi.
Không thích hợp.
Trong ấn tượng của hắn, Thẩm Bạc Chu kỳ quái và ương ngạnh. Những hành động trước đây ở Thiên Đăng Lâu cho thấy hắn là người như thế nào.
Vả lại, Tiết Hãn, Vĩnh Tranh đều từng nói chuyện với hắn về Thẩm Bạc Chu. Từ những tai tiếng trong quá khứ của hắn, danh tiếng của người này hoàn toàn tương xứng với ấn tượng mà Đào Miên tự mình tiếp xúc... Sao lần gặp lại này, hắn lại thay đổi hoàn toàn?
Người này có thật là Thẩm Bạc Chu? Hay là người anh trai tốt bụng Thẩm Thanh Lâm của hắn?
Đào Miên nghi hoặc không lâu, vì Thẩm Bạc Chu rất nhanh đã tự giới thiệu.
"Tại hạ Thẩm Bạc Chu của Huyễn Thật Các, xin hỏi quý danh của huynh đài?"
Đúng là Thẩm Bạc Chu thật rồi.
Đào Miên cau mày, không muốn nói tên mình cho hắn biết.
"Bèo nước gặp nhau thôi. Hôm nay tuy có chút hiểu lầm, nhưng vẫn đa tạ ngươi."
Thẩm Bạc Chu thấy hắn không muốn tiết lộ thân phận, cũng không ép buộc. Chỉ là cùng hắn tiếp tục tiến về phía trước, theo dòng người chậm rãi di chuyển.
Hai người không hẳn là không có gì để nói, nhưng cơ bản đều là Thẩm Bạc Chu nói một mình. Đối phương dường như cho rằng Đào Miên lần đầu gặp phải tình huống đột ngột này nên hồn bay phách lạc, không muốn nói nhiều, nên tìm vài chủ đề vu vơ để trò chuyện.
Hắn đâu biết rằng, Đào Miên đang nghi ngờ liệu người này có bị đoạt xác hay không.
Đụng trúng đầu? Uống nhầm thuốc? Hay là xuyên không?
Trong lòng hắn ngổn ngang những nghi vấn, càng nghĩ càng thấy không hợp lý.
Không thể trách hắn nghĩ đến những điều hoang đường, thật sự là không thể tìm được một lý do thích hợp nào để giải thích chuyện Thẩm Bạc Chu tính tình đại biến.
Từ một tên điên u ám, biến thành một người sáng sủa ngốc nghếch.
Đơn giản là một trời một vực.
Ai cũng không thể chấp nhận sự thay đổi lớn như vậy.
Giữa đường xảy ra một đoạn nhạc đệm nhỏ. Đội ngũ hỗn loạn một trận, vì một nữ tử yếu ớt không cẩn thận bị ngã.
Đào Miên nhìn qua vai người phía trước, nhận ra người phụ nữ kia, là cô nương Tương Nghi.
Hắn nhớ Thẩm Bạc Chu vừa mới còn vung tiền như rác cho cô nương này, ai ngờ phong vân đột biến, chỉ chớp mắt họ đã biến thành người chạy nạn.
Đào Miên cúi người, định xem cô nương kia còn cứu được không, lại bị Thẩm Bạc Chu kéo tay, nhấc bổng lên.
"Nàng không cứu được nữa đâu," Giọng Thẩm Bạc Chu lạnh lùng, khiến Đào Miên không khỏi nhớ đến Thẩm Nhị trong ấn tượng, "Đừng ngồi xuống, người phía sau đang chen lấn, ngã xuống sẽ rất khó đứng dậy."
Đạo lý là như vậy, nhưng khi đứng dậy, Đào Miên tiện tay kiểm tra hơi thở của cô nương kia.
Quả thật, nàng đã không còn hô hấp, không cứu được nữa rồi.
Đáng tiếc.
Một mỹ nhân như hoa như ngọc cứ vậy an nghỉ trong mật đạo tối tăm. Đào Miên thầm niệm một câu vãng sinh chú ngữ, hy vọng cô nương Tương Nghi mà hắn không quen biết này có thể an bình.
Không biết tên nàng có phải là Tương Nghi hay không, cũng không biết nàng còn có ai lo lắng trên đời này.
Từ đầu đến cuối, Thẩm Bạc Chu đều không nhìn cô nương kia lấy một lần.
Đào Miên có chút kỳ lạ.
Đối phương bỏ ra nhiều tiền như vậy để nâng đỡ một cô nương, hẳn là cũng rất thưởng thức tài hoa và nhan sắc của nàng.
Hiện tại tiền mất, người không còn, Thẩm Bạc Chu lại ngay cả một phản ứng dư thừa cũng không có.
Ngay cả tiếc nuối cũng không có.
Cuộc đối thoại này, dường như có chút lộ ra cái bóng dáng thật sự của Thẩm Bạc Chu, Đào Miên không khỏi vô thức muốn tránh xa hắn một chút.
Lúc này, Thẩm Bạc Chu bỗng nhiên mở miệng.
"Phía trước là cửa ra."
Đào Miên nhìn theo, quả nhiên, hơi lạnh của màn đêm ập vào mặt, cửa ra mật đạo đã ở ngay trước mắt.
Tất cả những người trốn thoát đều thở phào nhẹ nhõm, hai chân bủn rủn, ngồi bệt xuống đất.
Thẩm Bạc Chu đi đến chỗ rộng rãi, bảo Đào Miên cũng đến đứng. Đào Miên do dự, không tiến lên.
Hắn nói muốn đi tìm người đồng hành.
Thẩm Bạc Chu đành thôi.
"Không hiểu vì sao, Thẩm mỗ và các hạ mới quen đã thân. Hy vọng ngày sau, có thể ngồi xuống uống một chén trà."
Lời Thẩm Bạc Chu vừa dứt, chưa đợi Đào Miên trả lời, một chiếc xe ngựa vội vã dừng lại phía sau hắn.
Một người vén rèm bước ra, lộ ra khuôn mặt có năm phần tương tự Thẩm Bạc Chu.
Hẳn là vị đại thiếu gia Thẩm gia.
Thẩm Thanh Lâm thấy Thẩm Bạc Chu đứng thẳng tắp, còn đối diện là Đào Miên có vẻ bối rối, vô thức cho rằng em trai mình lại đang bắt nạt kẻ yếu, vội vàng xuống xe ngựa, xin lỗi Đào Miên.
"Vị công tử này, xá đệ ngu dốt, nếu có đắc tội, còn xin đừng chấp nhặt."
Thẩm Bạc Chu nghe thấy huynh trưởng nói mình ngu dốt, mặt lập tức xj xuống.
"Đại ca, ta không ngốc."
"..."
Đào Miên chỉ có thể trầm mặc.
Xem ra đây là thật ngốc rồi.
