Đào Miên định gõ vào đầu Tiểu Vinh Tranh, bảo nàng đừng có ăn nói lung tung.
Nhưng người khác đã ra tay trước.
Một nữ tử cao gầy, mặc bộ thị vệ phục màu tối, bước nhanh từ trong nhà đi ra, dáng vẻ nghiêm nghị, không ai dám phạm.
Đây chắc hẳn là "Sư phụ" mà Vinh Tranh hay nhắc tới.
Nghe thấy tiếng bát vỡ, sư phụ cau mày. Nàng chắp tay sau lưng, hỏi Vinh Tranh:
"Không lo tỉnh táo lại cho đàng hoàng, con lại gây chuyện gì đấy?”
"Không phải, sư phụ, có người chết sống lại ——"
"Ở đâu có người chết?"
Sư phụ nghe theo lời Vinh Tranh, nhìn quanh một lượt, chẳng thấy ai.
Đào Miên đã sớm biến mất tăm hơi.
Sắc mặt sư phụ tối sầm lại, quay người. Vinh Tranh thấy vẻ mặt sư phụ không ổn, liền nghiêng cổ, nhắm tịt mắt.
Ba mảnh vỡ bát còn sót lại trên đầu cũng rơi xuống, kêu "cách cách" hai tiếng.
"Con chết rồi, sư phụ, là con chết rồi."
"......"
Kết quả là Vinh Tranh lại bị phạt thêm một canh giờ.
Tiểu Vinh Tranh mếu máo mặt mày, úp mặt vào tường sám hối, lần này sư phụ không cho phép nàng quay mặt ra sân.
Bát trên đầu không còn, sư phụ cũng không thèm gọi dậy. Để tiết kiệm sức, Vinh Tranh liền dùng đầu chống tường.
Một mảng tối che khuất ánh sáng, Vinh Tranh ngẩng đầu lên, thấy Đào Miên đang ngồi trên đầu tường, mỉm cười.
"Ngươi lúc nào cũng không đi cửa chính mà chỉ trèo tường à?"
"Đoán chuẩn thật."
Tiểu hài nhăn nhó mặt mày, vai cổ ê ẩm, chân cũng run lên.
Đào Miên thuộc kiểu sư phụ mềm lòng. Hắn tùy tiện dùng một đạo huyền thuật, tạo ra một Tiểu Vinh Tranh khác đang lấy đầu đập vào tường, để bản thể được nghỉ ngơi.
Lúc này Vinh Tranh chưa từng thấy huyễn thuật bao giờ, chỉ cảm thấy thần kỳ.
"Cha nguyên lai bản sự lớn như vậy."
"...... Ta không phải cha ngươi."
"Ta không biết tên của ngươi, chỉ có thể gọi bừa thôi."
"Ta gọi Đào Miên, là Tiên Nhân."
Đào Miên giới thiệu mình, bỗng nhớ tới lời đồ đệ dặn dò lúc ban ngày.
"Ta thấy ngươi thiên tư bất phàm, tương lai ắt thành đại khí. Nhưng trước đó, ta muốn khảo nghiệm ngươi một phen, vượt qua được sẽ đắc đạo thành tiên."
"....." Vĩnh Tranh không tỏ vẻ mong chờ như dự đoán, ngược lại rất nghỉ ngờ, "Nhỏ gốm, lời này ngươi nói với mấy đứa trẻ con rồi? Nếu không, ta sẽ mách sư phụ dạy dỗ ngươi."
"Có người bảo ta, chỉ cần nói vậy ngươi sẽ tin."
"Không thể nào, ai mà tin. Người bảo ngươi nói thế chắc chắn là đồ ngốc."
"......"
Thật không dám giấu giếm, Đào Tiên Nhân sống ngần này tuổi, lần đầu tiên gặp có người hết lần này đến lần khác tự xem thường mình.
Theo lời kể của Tiểu Vinh Tranh, lần đó nàng bốn lần chôn cha, đổi được tư cách vào phủ, sau đó quay lại thì thấy trong chiếu không có ai.
Đỗ Ý hỏi có chuyện gì, nàng bảo cha nàng thấy nàng có chỗ đi, rất an tâm, không lưu luyến mà hóa thành tro bụi.
"Ngươi đúng là gan lớn, Đỗ Ý trông thông minh thế mà ngươi cũng lừa được."
"Đó là. Kẻ tài cao gan cũng lớn mà."
Tiểu Vinh Tranh còn vênh váo tự đắc.
Lần này Đào Miên ở trong mộng lâu hơn lần trước. Hắn ở bên Tiểu Vinh Tranh, nhìn nàng luyện kiếm, gây họa, bị phạt, gây họa, lại bị phạt.....
Đào Miên nhìn Vinh Tranh xách thùng đội bát, vẻ mặt không cam tâm, không biết nên nói gì.
"Ngươi có thể lặp đi lặp lại phạm một lỗi, cũng là bản lĩnh."
"Khen ta à? Vậy ta nên kiêu ngạo."
"Ngươi...... Thôi."
Đào Miên luôn ở bên Vinh Tranh, cho đến khi nàng 12 tuổi. Thời gian trong mộng trôi qua rất nhanh.
Chớp mắt một cái, chính là lần đầu tiên Vinh Tranh nhìn thấy Đỗ Hồng trong trí nhớ.
