--------------------
"Đây... đây là độc gì?" Lăng Phong chỉ cảm thấy sương độc xung quanh nặng tựa ngàn cân, đè ép khiến hắn không thở nổi. Hắn vội vàng vận chuyển chân khí, cố gắng đẩy sương độc ra khỏi cơ thể. Nhưng kỳ lạ là, đám sương độc này dường như không hề sợ chân khí của hắn, ngược lại càng điên cuồng tràn vào cơ thể hắn hơn.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà tìm kiếm tung tích của lão giả khắp nơi trong sương độc, nhưng trước sau vẫn không thể tìm thấy. Bọn hắn chỉ cảm thấy sương độc xung quanh ngày càng dày đặc, dường như muốn vĩnh viễn giam cầm bọn hắn ở đây.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn nhau, từ trong mắt đối phương thấy được sự kiên định và bất khuất. Bọn hắn biết trận chiến này đã đến thời khắc mấu chốt. Chỉ có đánh bại lão giả mới có thể trở về thế giới thực! Thế là hai người cùng hét lớn: "Vậy thì để chúng ta xem thử vị thần được gọi là ngươi này ra sao!"
"Sở huynh, cẩn thận!" Lăng Phong hét lớn. Nhưng đã không kịp nữa, Sở Tinh Hà đã lao vào trong sương độc.
Sở Tinh Hà gật đầu, hắn hiểu quyết tâm của Lăng Phong. Hắn hai tay nắm chặt thiết bài, toàn thân linh lực như thủy triều cuộn trào, phù văn trên thiết bài lấp lánh càng thêm chói lòa.
"Ta nhớ sư phụ từng dạy ta một môn kiểếm pháp tên 'Phá Vân' có lẽ có thể phá tan lớp sương độc này." Lăng Phong đột nhiên nói. Hắn hít sâu một hơi, trường kiếm giơ cao quá đầu, toàn thân kiếm khí cuộn trào, dường như muốn ngưng tụ tất cả sức mạnh giữa đất trời này vào mũi kiếm.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà bị hút vào một vòng xoáy kỳ dị, không gian xung quanh dường như bị xé rách, khiến người ta cảm thấy áp lực vô cùng. Thế nhưng, bọn hắn không vì thế mà cảm thấy tuyệt vọng, ngược lại càng thêm kiên định quyết tâm.
“Xem ra sức mạnh của hắn không phải là vô tận.” Lăng Phong nắm lấy cơ hội này, trường kiếm xé toạc không khí, mang theo tiếng gió rít lao thẳng vào tim lão giả. Còn Sở Tinh Hà thì hỗ trợ bên cạnh, thiết bài phát ra ánh sáng chói lòa, tạm thời xua tan độc vụ xung quanh, tạo cơ hội t·ấn c·ông cho Lăng Phong.
"Phù văn này do tổ tiên của ta sáng tạo ra, tên là 'Thiên Cơ Quyết' bên trong chứa đựng đạo lý chí cao của trời đất, ảo diệu vô cùng. Các ngươi cần dùng tâm linh cảm ứng, lĩnh ngộ ý nghĩa của nó, mới có thể vượt qua thử thách này." Giọng nói của Cầm Tâm dịu dàng mà kiên định, tựa như gió xuân lướt qua mặt, khiến người ta sinh lòng kính sợ.
"Ta cũng đến đây!" Sở Tinh Hà hét lớn, tấm sắt hóa thành một tia chớp, lao lên trời. Trên tấm sắt, phù văn lấp lánh, đan xen với kiếm quang của Lăng Phong, tạo thành một luồng sáng rực rỡ. Luồng sáng này đi qua đâu, sương độc dường như bị bốc hơi, biến mất không còn tăm tích.
Thế nhưng, đúng lúc này, bọn hắn bỗng nghe thấy từ xa vọng lại một tiếng đàn du dương, tiếng đàn ấy tựa như tiếng trời, du dương êm tai, khiến lòng người thư thái. Hai người trong lòng khẽ động, vội vàng chạy về phía tiếng đàn truyền đến.
“Sở huynh, chúng ta không thể kéo dài thêm nữa, phải tốc chiến tốc thắng!” Lăng Phong thấp giọng nói.
Sở Tinh Hà gật đầu, hắn nhìn tấm sắt trong tay, trong mắt lóe lên một tia kiên định. Hắn hít sâu một hơi, lại một lần nữa rót toàn bộ linh lực vào tấm sắt. Lần này, phù văn trên tấm sắt trở nên càng thêm chói lòa, dường như muốn xé rách thế giới tăm tối này.
Lăng Phong gật đầu, cười khổ nói: "Đúng vậy, chúng ta suýt chút nữa đã bỏ mạng ở đó rồi." Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, phát hiện bầu trời vốn mây đen giăng kín lúc này đã trở nên quang đãng, dường như tất cả đã kết thúc.
Lăng Phong nắm chặt trường kiếm trong tay, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. Hắn hít sâu một hơi, toàn thân linh lực như dòng nước chảy trong kinh mạch, hội tụ trên trường kiếm.
"Ha ha ha, đây là độc thuật độc môn 'Hắc Sát Vụ Hải' của Hắc Phong Trại chúng ta, cho dù là cao thủ cấp bậc Tông Sư, một khi hít phải sương mù này, cũng sẽ lập tức mất đi sức chiến đấu!" lão giả cười lớn.
Kiếm quang và tấm sắt v·a c·hạm vào nhau, trong nháy mắt bùng nổ ánh sáng chói lòa, dường như muốn chiếu sáng cả thế giới tăm tối này. Thế nhưng, sau khi ánh sáng qua đi, tất cả lại trở về yên tĩnh, chỉ còn lại hai bóng người đứng vững trong bóng tối.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà thấy vậy, trong lòng kinh hãi, bọn hắn biết đây là độc thuật của lão giả đang tác quái nhưng lại không cách nào phá giải, chỉ có thể nghiến răng xông lên...
"Ha ha ha, tốt! Có gan dạ! Nếu đã như vậy thì để ta xem các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!" Lão giả hét lớn, thân hình bỗng nhiên trở nên mơ hồ.
Lão giả thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia cười lạnh. Thân hình hắn nhoáng lên, liền biến mất tại chỗ. Giây tiếp theo, hắn xuất hiện trước mặt Sở Tinh Hà, một chưởng đánh ra, chưởng phong mạnh mẽ đánh lui Sở Tinh Hà mấy bước.
Nhưng hắn không hể hoảng loạn, ngược lại càng thêm hưng phấn. Hắn cười lớn một tiếng, thân hình lại trở nên mo hổ. Lần này hắn không né tránh đòn trấn cCông của Lăng Phong mà chọn đối đầu trực diện với kiếm quang của Lăng Phong.
"Thử thách?" Lăng Phong ngẩn ra, rồi dường như hiểu ra điều gì đó, nhìn về phía Sở Tinh Hà. Sở Tinh Hà cũng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Thế là hai người liền đi theo Cầm Tâm đến trước một tấm bia đá khổng lồ. Trên tấm bia đá đó khắc những phù văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt.
Lăng Phong mày nhíu chặt, lão biết trận chiến này còn lâu mới kết thúc. Lão hít sâu một hơi, trường kiếm giơ cao quá đầu, toàn thân chân khí cuộn trào, dường như muốn ngưng tụ tất cả sức mạnh của trời đất này vào mũi kiếm.
"Sở huynh, chúng ta không thể tiếp tục như vậy được." Lăng Phong lo lắng nói.
Cả hai đều thân hình không vững, liên tục lùi lại. Trong lòng bọn hắn hiểu rõ, thực lực của lão giả vượt xa bọn hắn, muốn chiến thắng hắn gần như là chuyện không thể. Nhưng bọn hắn cũng rõ, chỉ cần bọn hắn còn một hơi thở, thì tuyệt đối không thể từ bỏ.
"Lăng huynh, nhận chiêu!" Sở Tinh Hà hét lớn, tấm sắt hóa thành một tia chớp, lao về phía lão giả. Lần này, hắn không còn chỉ t·ấn c·ông đơn thuần, mà dung hợp cả phòng ngự và t·ấn c·ông làm một. Tấm sắt đi qua đâu, không khí dường như bị xé rách, để lại một vết nứt dài.
Khi bọn hắn chạy đến một bãi cỏ rộng lớn, chỉ thấy một nữ tử mặc váy trắng đang ngồi trên bãi cỏ gảy đàn cổ. Nữ tử ấy dung nhan tuyệt mỹ, khí chất cao nhã, dường như là tiên nữ trên chín tầng trời hạ phàm, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
“Được! Vậy thì để chúng ta xem thử bộ mặt thật của lão tặc Hắc Phong này!” Sở Tinh Hà hét lớn một tiếng, thiết bài hóa thành một tia chớp, lao về phía lão giả.
Lăng Phong cũng không hề yếu thế, lão trường kiếm vung lên, kiếm khí tung hoành, chém độc vụ xung quanh thành hai nửa. Hai người một trước một sau, như hai tia chớp áp sát lão giả.
Hai người một trước một sau, tựa như hai thanh lợi kiếm đâm về phía lão giả. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc bọn hắn ffl“ẩp chạm vào lão giả, thân hình của lão giả ủỄng nhiên biến mất không thấy đâu. Lăng Phong và Sỏ Tĩnh Hà chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, dường như bị một luồng sức mạnh vô hình cuốn vào một thế giới khác.
Dứt lời, thân hình Lăng Phong khẽ động, trường kiếm vẽ ra một vệt kiếm quang rực rỡ giữa không trung, tựa như một con giao long xuất hải, lao thẳng về phía lão giả. Mũi kiếm đi qua đâu, không gian dường như bị xé rách đến đó, để lại một vệt kiếm dài.
"Lăng huynh, nhận chiêu!" Sở Tinh Hà hét lớn, tấm sắt hóa thành một tia chớp, lao về phía lão giả. Lần này, hắn không còn chỉ t·ấn c·ông đơn thuần, mà dung hợp cả phòng ngự và t·ấn c·ông làm một. Tấm sắt đi qua đâu, không khí dường như bị xé rách, để lại một vết nứt dài.
“Ha ha ha, tốt! Có gan dạ! Nếu đã vậy, thì để ta xem các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!” Lão giả hét lớn một tiếng, thân hình đột nhiên trở nên mơ hồ.
"Dám hỏi cô nương là..." Lăng Phong không nhịn được mở miệng hỏi.
Kiếm quang và tấm sắt v·a c·hạm vào nhau, trong nháy mắt bùng nổ ánh sáng chói lòa, dường như muốn chiếu sáng cả thế giới tăm tối này. Thế nhưng, sau khi ánh sáng qua đi, tất cả lại trở về yên tĩnh, chỉ còn lại hai bóng người đứng vững trong bóng tối.
"Ha ha ha, hai tiểu bối mà cũng muốn đấu với ta sao?" Lão giả thấy vậy, nụ cười lạnh càng đậm. Thân hình hắn nhoáng lên, liền biến mất trong sương độc.
Lăng Phong thấy vậy, trong lòng căng thẳng. Hắn tay cầm trường kiếm, thân hình như quỷ mị xuất hiện sau lưng lão giả, trường kiếm múa lên, kiếm quang lấp lánh, đâm về phía sau lưng lão giả.
Giây tiếp theo, hắn xuất hiện giữa Lăng Phong và Sở Tinh Hà, hai tay vung lên, trong nháy mắt không gian xung quanh dường như bị xé rách, hai bóng người bị hút vào trong đó.
Lão giả thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia tức giận, nhưng lão không hề lùi bước, ngược lại còn cười lớn một cách ngạo mạn hơn. Trong tiếng cười, thân hình của lão đột nhiên trở nên hư ảo, dường như hòa vào độc vụ xung quanh, khiến Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhất thời khó phân biệt được chân thân của lão.
Thế giới này tràn ngập hơi thỏ của bóng tối và c-hết chóc. Xung quanh là một sa mạc hoang. vu, bầu trời mây đen giăng kín, sấm chớp rền vang. Lão giả đứng trước mặt bọn hắn, trên mặ treo một nụ cười lạnh.
"Sở huynh, tuy chúng ta không thể phá giải độc thuật của lão giả, nhưng chúng ta không thể vì thế mà từ bỏ!" Lăng Phong trầm giọng nói.
"Phá Vân!" Lăng Phong hét lớn một tiếng, trường kiếm vung lên, một vệt kiếm quang rực rỡ xé toạc bóng tối, lao H'ìẳng lên trời. Kiếm quang đi qua đâu, sương độc dường như bị xé rách đến đó, để lại một vệt kiếm dài.
Nữ tử mỉm cười, dừng tay đàn lại nói: "Ta là người bảo vệ nơi này, tên là Cầm Tâm. Hai vị có thể đến được đây, chứng tỏ các ngươi đã vượt qua thử thách." Nàng nhìn hai người rồi nói tiếp: "Nhưng các ngươi vẫn cần phải vượt qua thử thách cuối cùng mới có thể rời khỏi đây."
Lão giả thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn không ngờ Sở Tinh Hà lại có thể nghĩ ra chiêu thức như vậy. Nhưng hắn không hề hoảng loạn, ngược lại càng thêm hưng phấn. Hắn cười lớn một tiếng, thân hình lại trở nên mơ hồ. Lần này hắn không né tránh đòn t·ấn c·ông của Lăng Phong mà chọn đối đầu trực diện với kiếm quang của Lăng Phong.
Sở Tinh Hà thấy vậy, mày nhíu chặt. Hắn biết sự lợi hại của loại sương độc này, nhưng cũng không thể trơ mắt nhìn Lăng Phong rơi vào nguy hiểm.
"Sở huynh, chúng ta không thể bị động chịu đòn như vậy!" Lăng Phong trầm giọng nói.
"Ha ha ha, tốt! Có gan dạ! Nếu đã như vậy thì để ta xem các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!" Lão giả cười lớn một tiếng, thân hình bỗng nhiên trở nên mơ hồ. Giây tiếp theo, hắn xuất hiện giữa Lăng Phong và Sở Tinh Hà, hai tay vung lên, trong nháy mắt không gian xung quanh dường như bị xé rách, hai bóng người bị hút vào trong đó.
Cầm Tâm khẽ nâng tay, ra hiệu cho hai người tỉ mỉ quan sát phù văn trên bia đá. Lăng Phong và Sở Tinh Hà ngưng thần nhìn, chỉ thấy những phù văn kia tựa hồ sống lại, chậm rãi lưu chuyển, tản mát ra một luồng khí tức trang nghiêm và thần bí.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà thấy vậy, trong lòng kinh hãi, bọn hắn biết đây là độc thuật của lão giả đang tác quái nhưng lại không cách nào phá giải, chỉ có thể nghiến răng xông lên.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn nhau, đều thấy được sự kiên cường và quyết tâm trong mắt đối phương. Bọn hắn biết, đây là một trận chiến sinh tử, chỉ có toàn lực ứng phó mới có khả năng sống sót trong trận chiến này.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà thấy vậy, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Bọn hắn biết đây là độc thuật của lão giả đang tác quái, nhưng lại không thể phá giải. Chỉ có thể cứng rắn xông lên.
Sở Tinh Hà thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn không ngờ kiếm pháp của Lăng Phong lại mạnh mẽ đến thế. Hắn vội vàng vận chuyển linh lực, phù văn trên tấm sắt càng thêm chói lòa, dường như muốn chiếu sáng cả thế giới tăm tối này.
“Hừ, tiểu bối cỏn con, cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta?” Lão giả cười lạnh, giọng nói vang vọng trong độc vụ, khiến người ta rợn tóc gáy.
Lão giả thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn không ngờ Sở Tinh Hà lại có thể nghĩ ra chiêu thức như vậy.
Lão giả thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Lão không ngờ hai tiểu bối này lại có thể ép lão phải dùng đến thủ đoạn như vậy. Nhưng lão không hề hoảng loạn, ngược lại còn cười lớn một cách phấn khích hơn.
Thế nhưng, lão giả dường như đã đoán trước được hành động của Lăng Phong, thân hình lại một lần nữa biến mất. Giây tiếp theo, hắn xuất hiện trước mặt Lăng Phong, một chưởng đánh lui Lăng Phong.
Thế là hắn cắn răng, tấm sắt hóa thành một tỉa chớp, lao về phía lão giả. Trên tấm sắt, phù văn lấp lánh, tỏa ra ánh sáng chói lòa, dường như muốn chiếu sáng cả thế giới tăm tối này.
"Vậy chúng ta phải làm sao?" Sở Tinh Hà cũng có vẻ hơi hoảng loạn.
"Sở huynh, chúng ta kề vai chiến đấu!" Lăng Phong trầm giọng nói.
Sở Tinh Hà gật đầu, hắn nhìn tấm sắt trong tay, trong mắt lóe lên một tia kiên định. Hắn hít sâu một hơi, lại một lần nữa rót toàn bộ linh lực vào tấm sắt. Lần này, phù văn trên tấm sắt trở nên càng thêm chói lòa, dường như muốn xé rách thế giới tăm tối này.
"Ha ha ha, tốt! Có gan dạ! Nếu đã như vậy thì để ta xem các ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì!" Lão giả cười lớn một tiếng, thân hình bỗng nhiên trở nên mơ hồ.
Lão giả thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc. Hắn không ngờ hai tiểu bối này lại có thể phá được 'Hắc Sát Vụ Hải' của hắn. Nhưng hắn không hề hoảng sợ, ngược lại càng thêm hưng phấn cười lớn.
Đối mặt với cường địch chưa từng có này, Lăng Phong và Sở Tinh Hà đã triển khai một sự hợp tác chưa từng có. Bọn hắn vừa chống lại sự xâm nhập của độc vụ, vừa tìm kiếm sơ hở của lão giả. Sau vài lần giao đấu, hai người dần dần phát hiện ra lão giả tuy mạnh mẽ, nhưng hành động lại có phần chậm chạp, dường như bị một hạn chế nào đó.
Hai người chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm liền mất đi ý thức. Không biết qua bao lâu, bọn hắn cuối cùng cũng hồi phục ý thức, mở mắt ra phát hiện mình đã trở lại không gian ban đầu, còn lão giả thì đã không thấy tăm hơi.
"Ha ha ha, các ngươi cho rằng như vậy là có thể đánh bại ta sao? Nơi này là thế giới của ta! Ở đây, ta chính là thần!" lão giả hét lớn.
Sở Tinh Hà gật đầu, hắn tay cầm tấm sắt, toàn thân linh lực cuộn trào, phù văn trên tấm sắt dường như sống lại, lấp lánh ánh sáng chói lòa. Hắn hít sâu một hơi, rót toàn bộ linh lực vào tấm sắt, tấm sắt tức thì hóa thành một tia chớp, lao về phía lão giả.
"Hừ, chút kiếm pháp quèn mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta sao?" Lão giả cười lạnh một tiếng, thân hình nhoáng lên, liền tránh được đòn t·ấn c·ông của Lăng Phong. Hắn vươn ra một bàn tay khô gầy, nhẹ nhàng vung lên, tức thì một luồng sương độc màu đen từ lòng bàn tay tuôn ra, bao phủ lấy Lăng Phong.
"Chúng ta... chúng ta đã trở về?" Sở Tinh Hà có chút không dám tin vào mắt mình.
