Hoa Vô Khuyết nghe xong, mày nhíu chặt: "Vậy thì, người ngồi trên kia rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ Đông Phương Bất Bại đã tìm được thế thân, hay là có người g·iả m·ạo hắn?"
Cầm Tâm nghe vậy, mỉm cười: "Hai người các ngươi quả nhiên phi phàm, nhanh như vậy đã lĩnh ngộ đưọc tỉnh túy của 'Thiên Co Quyết'. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, thử thách thực sự vẫn còn ở phía sau."
Sở Tinh Hà mỉm cười, nói: "Lăng Phong huynh nói rất đúng. Hơn nữa ta cảm thấy, chúng ta còn cần kết giao thêm nhiều bằng hữu. Dù sao, sức mạnh của một người là có hạn, mà sự ủng hộ của bằng hữu lại có thể giúp chúng ta đi xa hơn trong giang hồ."
Sở Tinh Hà mỉm cười, trong mắt lóe lên một tia ranh mãnh: "Những khúc mắc trong đó, e rằng còn phức tạp hơn ngươi nghĩ. Đông Phương Bất Bại tuy bị Quỳ Hoa Bảo Điển ảnh hưởng, nhưng khát vọng quyền lực của hắn chưa bao giờ giảm bớt.
Sở Tinh Hà mỉm cười, nói: "Ta cũng vậy. Hơn nữa ta còn học được rất nhiều chiêu thức và kỹ xảo mới."
Sở Tỉnh Hà nhẹ nhàng gật đầu tỏ vẻ đồng tình. "Đúng vậy." Hắn nói, "Ân tình của tiền bối, chúng ta sẽ mãi mãi ghi nhớ trong lòng."
Hai người đang nói chuyện, bỗng nghe thấy từ xa vọng lại một tiếng ồn ào. Chỉ thấy một đám người áo đen tay cầm đuốc, từ bốn phương tám hướng tràn đến. Người dẫn đầu thân hình cao lớn, mặt đeo mặt nạ dữ tợn, chính là hộ pháp của Nhật Nguyệt Thần Giáo.
Sở Tinh Hà nhẹ nhàng gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh sáng kiên định. Hắn biết rõ, đây chỉ là một khởi đầu mới, thử thách thực sự vẫn còn đang chờ đợi bọn hắn.
"Đa tạ tiền bối chỉ điểm." Lăng Phong chắp tay nói, "Chúng ta nhất định sẽ tiếp tục nỗ lực tu luyện, không phụ lòng mong đợi của tiền bối."
Một ngày nọ, bọn hắn đến một thị trấn cổ xưa. Thị trấn này tuy đã trải qua bao năm tháng thăng trầm, nhưng vẫn phồn hoa náo nhiệt. Trên đường người qua kẻ lại, hàng quán san sát, đủ loại tiếng rao hàng vang lên không ngớt.
"Chúng ta đi thôi." Lăng Phong nói, "Còn rất nhiều chuyện đang chờ chúng ta hoàn thành."
"Lăng Phong, chúng ta đi thôi." Sở Tinh Hà nói, "Tuy chúng ta đã nắm giữ 'Thiên Cơ Quyết' nhưng muốn thực sự phát huy sức mạnh của nó, vẫn cần không ngừng tu luyện và mài giũa."
Hai người kề vai bước đi, hướng về phía xa. Bước chân của bọn hắn nhẹ nhàng mà kiên định, dường như đã bước lên con đường chinh phục thế giới.
"Đây là bước cuối cùng rồi." Cầm Tâm nhẹ giọng nói, giọng nói của nàng tựa như tiếng trời, khiến người ta không tự chủ được mà tin phục.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia kiên định. Bọn hắn biết, đây là một thử thách chưa từng có, nhưng chỉ cần có thể rời khỏi đây, dù phải trả giá lớn đến đâu cũng không tiếc.
"Giáo chủ có lệnh!" Hộ pháp đó lớn tiếng hô: "Tất cả giáo chúng nghe lệnh, lập tức bao vây Hắc Mộc Nhai!"
Khi hai người càng đi càng xa, cảnh sắc xung quanh bắt đầu dần thay đổi. Núi non hùng vĩ, mây mù bao phủ, tựa như tiên cảnh. Mà trên bầu trời xa xa, lại xuất hiện những dải mây ngũ sắc rực rỡ, như gấm dệt của thần nữ, khiến người ta say đắm.
Bọn hắn lúc thì chiến đấu với yêu thú hung dữ, lúc thì rơi vào ảo cảnh vô tận để chống lại tâm ma của chính mình. Mỗi một thử thách đều khiến bọn hắn hiểu sâu hơn về nội tâm của mình và chân lý của kiếm thuật.
Lăng Phong hít sâu một hơi, nhắm mắt ngưng thần, cố g“ẩng thiết lập liên kết với phù văn trên bia đá.
Không biết qua bao lâu, khi Lăng Phong và Sở Tinh Hà lại mở mắt ra, bọn hắn phát hiện mình đã trở lại không gian ban đầu. Cầm Tâm vẫn đứng trước mặt bọn hắn, mỉm cười nhìn bọn hắn.
"Chuẩn bị xong chưa?" Giọng nói của Cầm Tâm vang lên bên tai.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà bước vào một quán trọ, ngồi xuống một góc. Bọn hắn gọi vài món ăn ngon, thưởng thức mỹ thực các nơi. Trong lúc thưởng thức mỹ thực, bọn hắn cũng trao đổi với nhau về những trải nghiệm và cảm ngộ của mình.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà đứng dậy, cảm nhận sức mạnh mới đang cuộn trào trong cơ thể. Cơ thể bọn hắn nhẹ nhàng hơn rất nhiều, dường như đã thay da đổi thịt. Bọn hắn biết, đây là sinh mệnh mới mà 'Thiên Cơ Quyết' đã ban cho bọn hắn.
Ngay khoảnh khắc ngón tay của bọn hắn sắp chạm vào bia đá, một luồng sức mạnh to lớn từ trong bia đá tuôn ra, tràn vào cơ thể bọn hắn.
Lăng Phong gật đầu,ánh mắt kẫ'p lánh ánh sáng kiên định. "Ngươi nói đúng." Hắn nói, “"Chúng ta đi thôi."
“Chúc mừng các ngươi đã vượt qua thử thách." Cầm Tâm nhẹ giọng nói, "Bây giờ các ngươi đã thực sự nắm giữ 'Thiên Cơ Quyết' có thể rời khỏi đây rồi."
Lăng Phong gật đầu, tỏ vẻ đồng tình. Hắn tiếp tục nói: "Đoàn kết một lòng cố nhiên quan trọng, nhưng quan trọng hơn là chúng ta cần không ngừng nâng cao thực lực của mình. Chỉ khi chúng ta trở nên đủ mạnh, mới có thể đứng ở thế bất bại trong giang hồ này."
Khi màn đêm buông xuống, tiếng đàn ngoài quán trọ dần ngừng lại, Lăng Phong và Sở Tinh Hà kết thúc cuộc trò chuyện, chuyê7n sang chìm đắm trong những suy tư của riêng mình. Bọn hắn biết, lần găp gỡ này không chỉ để thưởng thức mỹ thực và âm nhạc, mà còn là một lần gộ rửa tâm hồn và tích lũy sức mạnh.
Một lát sau, hắn đột nhiên mở mắt, trong mắt lóe lên một tia giác ngộ: "Ta hiểu rồi! Phù văn này dường như đang nói với ta, vạn vật đều có lý của nó, kiếm đạo cũng vậy. Cần dùng tâm để điều khiển kiếm, kiếm tùy tâm động, mới có thể phát huy ra uy lực lớn nhất."
Phù văn này đang nói với ta, kiếm là vua của trăm loại binh khí, nhưng cao thủ kiếm thuật thực sự, không chỉ phải tinh thông kiếm pháp, mà còn phải hiểu binh pháp, đạo pháp, thậm chí cả Phật pháp. Đạo của kiếm thuật, thực ra là sự cân bằng vi diệu nhất giữa trời đất."
Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia kiên định. Bọn hắn biết, bước này sẽ quyết định vận mệnh và con đường tương lai của bọn hắn. Thế là bọn hắn hít sâu một hơi, bước về phía trước, đưa tay chạm vào phù văn trên bia đá.
Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn nhau, trong mắt lóe lên một tia kiên định. Lời nói của Cầm Tâm tựa như gió xuân mưa lành, khiến sự căng thẳng và bất an trong lòng bọn hắn tan biến trong nháy mắt. Bọn hắn biết, bước này sẽ quyết định vận mệnh và con đường tương lai của bọn hắn.
Hoa Vô Khuyết cũng vẻ mặt nghiêm lại: "Nếu đã như vậy, chúng ta cứ theo kế hoạch mà làm."
Sở Tinh Hà thấy vậy, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo: "Xem ra, bọn hắn cuối cùng cũng không nhịn được nữa rồi."
Bọn hắn tay cầm đủ loại binh khí, rõ ràng đều là tinh anh trong Nhật Nguyệt Thần Giáo. Thế nhưng, bọn hắn lại không t·ấn c·ông l·ên đ·ỉnh núi, mà tụ tập lại với nhau bàn tán nhỏ.
Để duy trì địa vị của mình, hắn phải khiến mọi người tin rằng hắn vẫn còn sống, và vẫn còn mạnh mẽ."
Sở Tinh Hà cũng dừng bước, nhìn về phía xa nói: "Đúng vậy, mỹ cảnh nơi đây quả thực khiến người ta say đắm. Nhưng, chúng ta không thể quên sứ mệnh của mình. Chúng ta phải tiếp tục nỗ lực tu luyện, mới có thể đứng vững trong thế giới này."
Hoa Vô Khuyết gật đầu, dường như đã hiểu ra sự ảo diệu trong đó: "Vậy thì, người ngồi trên kia, chính là một trong số đó?"
Hoa Vô Khuyê't nghe vậy, không khỏi hít một hơi khí lạnh: "Nói như vậy, người này không chỉ võ công cao cường, mà còn cực kỳ xảo quyệt. Nếu chúng ta hành động thiếu suy nghĩ, e rằng sẽ rơi vào bẫy của hắn."
Nói rồi, nàng nhẹ nhàng phất tay áo, phù văn trên bia đá đột nhiên phát ra ánh sáng chói lòa, một luồng sức mạnh to lớn bao phủ lấy hai người. Lăng Phong và Sở Tinh Hà chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, dường như bị một loại sức mạnh thần bí nào đó nâng lên, bay khỏi mặt đất.
Hai người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, rồi chia nhau hành động. Sở Tinh Hà đi về phía sau núi Hắc Mộc Nhai, còn Hoa Vô Khuyết thì ở lại trước núi chờ đợi. Hắn chuẩn bị trước tiên dụ "Đông Phương Bất Bại" trên kia ra, rồi sẽ hội hợp với Sở Tinh Hà.
Cuối cùng, một ngày nọ, bọn hắn đứng trên một tế đàn khổng lồ. Trên tế đàn đặt một tấm bia đá khổng lồ, trên đó khắc những phù văn giống hệt như trước, nhưng lúc này những phù văn này không còn tĩnh lặng nữa, mà như vật sống, lưu chuyển, nhảy múa trước mắt bọn hắn.
"Khoảng thời gian tu luyện này thật sự khiến ta thu được lợi ích không nhỏ." Lăng Phong nói, "Ta cảm thấy nội lực của mình lại tăng lên rất nhiều."
Lăng Phong mỉm cười, ánh mắt tràn đầy tự tin. "Đúng vậy, chúng ta đi thôi." Hắn nói, "Ta tin rằng, chỉ cần chúng ta kiên định niềm tin, nỗ lực tu luyện, tương lai nhất định sẽ càng huy hoàng hơn."
"Không cần khách sáo." Cầm Tâm mỉm cười nói, "Các ngươi đều là những tài năng trẻ tuổi xuất sắc, chỉ cần kiên định niềm tin, nỗ lực tu luyện, tương lai nhất định sẽ càng huy hoàng hơn."
Lăng Phong hít sâu một hơi, bước về phía trước, đưa tay chạm vào phù văn trên bia đá. Trên bia đá khắc đầy những phù văn cổ xưa, dường như ẩn chứa sức mạnh vô tận. Ngón tay hắn nhẹ nhàng chạm vào, phù văn dường như có sinh mệnh, nhảy múa, phát ra ánh sáng yê't.l ớt.
Hắn thầm tính toán trong lòng làm sao để dẫn xà xuất động. Đột nhiên hắn liếc thấy một hộ pháp đang lén lút tiến lại gần sườn núi, dường như muốn thăm dò tình hình. Thế là hắn thân hình nhoáng lên, nhanh chóng đuổi theo hộ pháp đó.
"Vì vậy, hắn đã dàn dựng một vở kịch công phu. Đầu tiên, hắn âm thầm bồi dưỡng một nhóm thế thân, những thế thân này đều trải qua huấn luyện đặc biệt, có thể bắt chước lời nói, hành động, thậm chí là một số thói quen đặc trưng của hắn.
Sở Tinh Hà mỉm cười: "Yên tâm, ta đã có chuẩn bị. Chúng ta chỉ cần hành động theo kế hoạch, là có thể vạch trần bộ mặt thật của hắn."
Hộ pháp đó thấy vậy, kinh hãi thất sắc, rút kiếm chém tới, thế nhưng tốc độ của Hoa Vô Khuyết quá nhanh, hắn chỉ kịp vung ra một kiếm đã bị Hoa Vô Khuyết tóm lấy cổ tay, dùng sức vặn một cái, chỉ nghe một tiếng "rắc" cánh tay phải của hộ pháp đó vậy mà bị bẻ gãy!
Hai người vừa trò chuyện vừa uống rượu, bất giác trời đã tối. Ngoài cửa sổ quán trọ vọng lại một tiếng đàn du dương, dường như đang kể lại những truyền thuyết và câu chuyện cổ xưa. Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn nhau, đều hiểu đây là khúc nhạc mà Cầm Tâm tiền bối đang gảy cho bọn hắn nghe.
Cầm Tâm xuất hiện bên cạnh bọn hắn, trong giọng nói mang theo một tia kiêu hãnh, "Ở đây, các ngươi sẽ phải đối mặt với nỗi sợ hãi, dục vọng, chấp niệm và đủ loại tâm ma trong lòng mình. Chỉ khi hoàn toàn chiến thắng chúng, mới được coi là thực sự lĩnh ngộ 'Thiên Cơ Quyết'."
"Đây là bước cuối cùng rồi." Cầm Tâm xuất hiện sau lưng bọn hắn, nhẹ giọng nói, "Chỉ cần các ngươi có thể chạm vào bia đá và cảm nhận được sức mạnh bên trong, các ngươi sẽ thực sự nắm giữ được 'Thiên Cơ Quyết' rời khỏi nơi này."
Nói xong, Cầm Tâm xoay người rời đi, để lại một bóng hình phiêu diêu. Lăng Phong và Sở Tinh Hà nhìn theo bóng lưng nàng, trong lòng tràn đầy kính trọng và biết ơn. Bọn hắn biết, đoạn ký ức này sẽ trở thành một trong những kỷ niệm quý giá nhất trong đời bọn hắn.
Sở Tinh Hà theo sát phía sau, cũng đưa tay chạm vào phù văn trên bia đá. Hai người chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, dường như có vô số dòng điện chạy qua trong co thể. Ngay sau đó bọn hắn cảm thấy ý thức của mình bắt đầu mơ hồ, mọi thứ trước mắt trở nên mờ ảo.
Sau đó, hắn cố ý để lộ sơ hở, cho người ta biết hắn đã không còn là một người đàn ông hoàn chỉnh, lấy đó làm điểm yếu của mình. Như vậy, những kẻ có dã tâm với hắn sẽ vì e ngại võ công của hắn mà không dám hành động thiếu suy nghĩ."
"Không sai, đây là 'Thiên Cơ Giới' là nơi tu luyện của 'Thiên Cơ Quyết'."
Sở Tinh Hà gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng: "Chính là như vậy. Đông Phương Bất Bại tuy võ công cao cường, nhưng tâm tính đã bị bóp méo. Hắn vì để hoàn toàn thoát khỏi ảnh hưởng của Quỳ Hoa Bảo Điển, thậm chí không tiếc hy sinh vô số cao thủ trong giáo, tiến hành đủ loại thí nghiệm tàn nhẫn, cố gắng tìm ra cách phá giải. Nhưng đến nay, hắn vẫn chưa thành công."
Sở Tinh Hà nghe vậy, trầm tư một lát rồi nói: "Lăng Phong huynh nói có lý. Giang hồ rộng lớn, cao thủ như mây, chỉ dựa vào sức của hai người chúng ta, quả thực khó mà đối phó với đủ loại thử thách. Nhưng, ta nghĩ chỉ cần chúng ta có thể đoàn kết một lòng, cùng tiến cùng lùi, nhất định có thể tạo ra một mảnh trời riêng."
Không lâu sau, chỉ fflâ'y trước núi Hắc Mộc Nhai xuất hiện một đám cao thủ võ lâm mặc áo đen.
"Chuẩn bị xong rồi!" Hai người đồng thanh trả lời, rồi thân hình nhoáng lên, tựa như hai luồng sáng lao vào trong biển mây.
Sở Tinh Hà cũng không chịu thua kém, hắn nhắm mắt lại, hai tay khẽ run, dường như đang chạm vào một thứ gì đó vô hình. Đột nhiên, hắn mở mắt, trong mắt tinh quang bắn ra bốn phía: "Ta hiểu rồi!
"Đây là... không gian chuyển dời?" Lăng Phong kinh ngạc phát hiện mình đang đứng trên một vùng đất xa lạ, xung quanh là biển mây mênh mông, xa xa thấp thoáng có thể thấy mấy tòa tiên sơn quỳnh các.
Không biết qua bao lâu, khi Lăng Phong và Sở Tinh Hà lại mở mắt ra, bọn hắn phát hiện mình đã trở lại không gian ban đầu, còn Cầm Tâm thì đứng trước mặt bọn hắn, mỉm cười nhìn bọn hắn.
Hai người chỉ cảm thấy toàn thân chấn động, dường như có vô số dòng điện chạy qua trong cơ thể. Ngay sau đó, bọn hắn cảm thấy ý thức của mình bắt đầu mơ hồ, mọi thứ trước mắt trở nên mờ ảo.
Những ngày tiếp theo, Lăng Phong và Sở Tinh Hà trải qua muôn vàn gian khổ trong 'Thiên Cơ Giới'.
Hai người tiếp tục tiến về phía trước, vượt qua từng ngọn núi hiểm trở, băng qua từng con sông cuồn cuộn. Bọn hắn gặp phải đủ loại khó khăn và thử thách, nhưng luôn kiên định niềm tin, không chịu khuất phục mà tiến lên.
Lăng Phong nâng chén rượu, khẽ nhấp một ngụm, nói: "Sở huynh, tuy chúng ta mỗi người đều có sở trường riêng, nhưng trong giang hồ rộng lớn này, chỉ dựa vào sức một người cuối cùng cũng khó mà đứng vững. Ngươi nghĩ, chúng ta nên làm thế nào để tìm được vị trí của riêng mình trong, fflê'giởi phức tạp này?"
Lăng Phong dừng bước, nhìn cảnh sắc trước mắt, không khỏi cảm thán: "Nơi này thật là đẹp không sao tả xiết."
"Chúc mừng các ngươi đã vượt qua thử thách." Cầm Tâm nói, "Bây giờ các ngươi đã thực sự nắm giữ 'Thiên Cơ Quyết' có thể rời khỏi đây rồi."
"Tiền bối thật là dụng tâm." Lăng Phong cảm khái nói, "Nàng không chỉ dạy chúng ta 'Thiên Cơ Quyết' mà còn luôn quan tâm đến sự trưởng thành và tiến bộ của chúng ta."
Sở Tinh Hà gật đầu: "Không sai. Người ngồi trên kia, là một trong số rất nhiều thế thân của Đông Phương Bất Bại. Hơn nữa, hắn không chỉ bắt chước lời nói hành động của Đông Phương Bất Bại, mà còn cố ý bắt chước mùi hương và giọng nói của hắn. Thậm chí, hắn còn dùng một số loại thuốc đặc biệt, để mình ở một số phương diện càng giống Đông Phương Bất Bại hơn."
