Nghe Tử Hạc Chân Nhân miêu tả, Liệt Hỏa Thiền Sư thấy người này đơn giản chính là một hòa thượng đầy nhiệt huyết! Vì muốn báo thù cho phàm nhân và đệ tử, ông ta đã một đường truy sát hắn đến tận bây giờ. Một mình đối mặt cả Trấn Hải Tông mà không hề sợ hãi!
Hứa Sơn cẩn thận hồi tưởng, vị trí trận chiến vừa rồi dường như là ở hướng Chu Gia Trấn. Hòa thượng này rất có thể là muốn đi cứu người, nên mới bị phục kích bắt về. Hơn nữa, nhìn bộ dạng, ông ta có vẻ như đã không chỉ một lần tấn công Trấn Hải Tông.
Một bậc chí sĩ đầy lòng nhân ái như vậy, một người cùng chí hướng với ta Hứa Sơn, há có thể không cứu chứ? Nếu cứu được hắn, biết đâu hắn sẽ còn ở lại đây tiếp tục tìm cơ hội đối phó Trấn Hải Tông và Tử Hạc Chân Nhân. Như vậy, hắn sẽ đỡ bận tâm đi rất nhiều.
Xung quanh Hứa Sơn, một tràng tiếng trêu tức, đùa cợt vang lên, tất cả trưởng lão nhao nhao lên án Liệt Hỏa Thiền Sư. Các loại hình phạt chết chóc được thốt ra từ miệng mọi người, phong cách Ma Đạo hiển lộ rõ ràng không thể nghi ngờ. Hứa Sơn trong lòng khinh thường. Trấn Hải Tông trông giống như một tiên sơn, nhưng rốt cuộc cũng không thay đổi được bản chất của nó. Lần này Trấn Hải Tông đã lộ rõ bản chất, ít nhất thì chính đạo bên kia bề ngoài vẫn còn giữ chút thể diện, bất kể bên trong họ làm gì.
Đối mặt những lời kêu đánh kêu giết, Liệt Hỏa Thiền Sư vẫn bình thản không chút sợ hãi, căm tức nhìn đám đạo chích này. Trên người hắn, bộ giáp đồng tỏa ra ô quang.
Tử Hạc Chân Nhân dùng đùi phải phát lực, đè Liệt Hỏa Thiền Sư xuống đất rồi xoay ép, khinh miệt nói: “Bộ Kim Khốn Nguyên Giáp khóa chặt này chính là do bản tôn đặc biệt tìm được dành cho ngươi, đừng phí sức vô ích nữa, tên hòa thượng trọc. Ngươi giết bảy tên trưởng lão của Trấn Hải Tông ta, mối thù này, bản tôn sẽ từ từ tính sổ với ngươi.”
“Nhưng... ta có thể cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi quỳ xuống dập đầu bản tôn ba cái. Bản tôn tâm tình tốt sẽ có thể tha cho ngươi một mạng, để ngươi kéo dài hơi tàn.”
Tử Hạc Chân Nhân đè ép Liệt Hỏa Thiền Sư, trong lòng vô cùng sảng khoái. Từ khi bị tên hòa thượng trọc này bám riết, hắn liền chưa từng có lấy một ngày yên ổn. Hòa thượng này thực lực cường đại mà lại cực kỳ giảo hoạt, bị vây công thấy tình thế không ổn là bỏ chạy ngay. Hồi phục xong lại đến, không hề buông tha, khiến hoạt động của Trấn Hải Tông cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Lần này lợi dụng phàm nhân bố trí mai phục dụ hắn ra ngoài, bắt được hắn thuận lợi cũng coi như xả được một chút ác khí, nhưng vẫn còn xa xa chưa đủ...
Liệt Hỏa Thiền Sư mặt bị đè ép xuống đất, đôi mắt như muốn phun lửa.
Hứa Sơn lặng lẽ lui đến đám người sau lưng.
Leng keng một tiếng, một cây ống thép rơi ngay trước gót chân của một trưởng lão. Trưởng lão kia nghe thấy tiếng động lạ, quay người cúi đầu nhìn xem.
“Thứ này là cái gì? Từ đâu ra vậy?”
Hắn lẩm bẩm một câu, cúi người nhặt lên ống thép, bản năng dựng thẳng lên định dò xét một phen.
Ống thép dựng thẳng lên!
Một lực hút khác đột ngột xuất hiện, lập tức bao trùm toàn bộ quảng trường. Vèo một tiếng, lão già vừa nhặt ống thép liền bị hút lên ống thép cấp tốc, rồi kéo theo hai người đứng cạnh cũng bay lên theo. Tử Hạc Chân Nhân ở giữa nhất, cũng chỉ cách đó không đến ba mét, hắn vứt bỏ Liệt Hỏa Thiền Sư, vội vàng bay về phía ống thép.
Kim Khốn Nguyên Giáp trên người Liệt Hỏa Thiền Sư không hiểu sao phân thành hai nửa, thoát khỏi trói buộc sau cũng nhanh chóng bay theo Tử Hạc Chân Nhân. Những người còn lại thì bị hút tới chiếc ghế dài.
Lúc này, tiếng ca vang lên.
“Phải chăng đối với ngươi hứa hẹn quá nhiều, hay là ta nguyên bản cho liền không đủ....”
“Đây là có chuyện gì!!!” Tử Hạc Chân Nhân chân quấn chặt trên ống thép, thất thần rống to.
Những người còn lại đều lâm vào khủng hoảng, chỉ có Liệt Hỏa Thiền Sư nghe thấy tiếng rống của Tử Hạc Chân Nhân, ngược lại trở nên bình tĩnh. Hắn nhanh chóng ý thức được mình đã thoát khốn, đồng thời cũng như những người khác, lâm vào một loại khốn cảnh khác. Nhưng dù sao đi nữa, tình huống của hắn đã tốt hơn nhiều.
Không biết là đại năng phương nào xuất hiện, tùy tiện phá vỡ Kim Khốn Nguyên Giáp trên người hắn. Pháp khí đó quấn chặt trên người hắn, gắt gao khóa lại linh lực, khiến linh lực không thể phóng thích ra bên ngoài cơ thể. Nhưng năng lực của cao nhân này còn đáng sợ hơn Kim Khốn Nguyên Giáp... có thể nói là uyên thâm như biển cả. Hắn ngay cả một tia phản kháng cũng không làm được, linh lực hoàn toàn bị áp chế trong thể nội, không thể nào vận chuyển được!
Cùng với tiếng hát, trên ống thép, ba tên trưởng lão, Tử Hạc Chân Nhân và cả Liệt Hỏa Thiền Sư uyển chuyển nhảy múa theo tiết tấu.
Các trưởng lão ngồi trên ghế dài hoảng hốt gào thét lớn: “Tông chủ, chúng ta bị người mai phục ư?”
Hứa Sơn với tiếng khóc nức nở, run rẩy kêu lên: “Sư tôn! Tà Tu... là tên Tà Tu đã đánh lén Huyết Sát Đường đó... Cứu ta với!!”
Hứa Sơn liên tục than khóc. Những người xung quanh nghe thấy tiếng kêu thảm của Hứa Sơn, run rẩy không ngừng dùng ánh mắt quét khắp các nơi.
Tà tu này cực kỳ biến thái, ra tay độc ác còn muốn cất cao giọng hát để trợ hứng sao!
“Làm sao nhẫn tâm trách ngươi phạm sai lầm, là ta cho ngươi tự do qua lửa, để cho ngươi càng tịch mịch, mới có thể lâm vào tình cảm vòng xoáy ~~”
Phía dưới, ba tên trưởng lão ở cùng một độ cao, nắm chặt ống thép, thân người thẳng tắp xoay tròn vòng vèo. Ba người họ đu đưa nhanh chóng, như đang múa thành một vòng xoáy. Phía trên, Tử Hạc Chân Nhân và Liệt Hỏa Thiền Sư, hai người thân thể quấn lấy nhau, chậm rãi xoay tròn, mặt đối mặt với nhau...
Mặc dù động tác trông có vẻ thâm tình, nhưng trong mắt hai người lại lóe lên cừu hận, căm thù và sự căng thẳng tột độ. Tử Hạc Chân Nhân trên mặt bị mồ hôi che kín.
Qua tiếng hô của Hứa Sơn, hắn chợt nghĩ tới, thủ đoạn của tên tà tu này hắn đã sớm nghe bên Huyết Sát Đường miêu tả qua. Giờ đây tên này lại một lần nữa đến Trấn Hải Tông, rốt cuộc hắn muốn làm gì? Pháp lực lớn đến như vậy, hắn chưa bao giờ gặp qua cường địch cỡ này. Đây không phải cảnh giới mà hắn có thể lý giải được, chỉ sợ chỉ có sâu tận trong Nam Cương mới có tu sĩ dạng này. Thế nhưng hắn chạy ra ngoài đây làm gì, nơi đây tài nguyên lại cằn cỗi như vậy!
“Tiền bối, xin hỏi ngài đến Trấn Hải Tông của ta phải chăng có chuyện gì cần thương lượng. Hay là có môn hạ nào của ta đã đắc tội tiền bối, xin tiền bối hãy hiện thân nói chuyện!”
“Để cho ngươi điên cho ngươi đi phóng túng, cho là ngươi có thiên hội cảm động, liên quan tới lời đồn đại ta giả bộ như thờ ơ ~~”
Không người đáp lại, chỉ có tiếng hát cùng tiếng cầu xin tha thứ như chó sủa của Hứa Sơn.
Dưới tình cảnh “nguy cơ sinh tử”, Tử Hạc Chân Nhân cũng không còn lo được mặt mũi hoàn toàn biến mất của mình nữa, khẩn trương nhìn về phía Liệt Hỏa Thiền Sư nói: “Cường địch ở trước mắt, kẻ đến không thiện, không bằng ngươi ta liên thủ, còn có một tia sinh cơ, nếu không hôm nay ai cũng đừng mong sống sót!”
“Là ta cho ngươi tự do qua lửa, nếu như ngươi muốn bay, đau xót lưng ta ~~”
Liệt Hỏa Thiền Sư đảo ngược thân hình, một cú xoay người ưu nhã, cưỡi lên cổ Tử Hạc Chân Nhân. Tiếp đó hai tay dang rộng, ngả người ra sau, hiện ra tư thái bay lượn, động tác phiêu nhiên ưu nhã.
“Ha ha ha, Tử Hạc, không nghĩ tới báo ứng này lại đến nhanh như vậy! Bần tăng cho dù chết cũng tuyệt đối sẽ không liên thủ với kẻ tiểu nhân như ngươi!” Liệt Hỏa Thiền Sư mặc dù bị buồn nôn đến mức toàn thân nổi da gà, nhưng ánh mắt vẫn kiên nghị như cũ. “Dù là Tà Tu thì cũng tốt, chỉ cần có thể giết người, bần tăng cũng coi như vì đệ tử và những phàm nhân vô tội kia mà báo thù!”
“Hai tên đệ tử kia của ngươi là không biết tự lượng sức mình, chỉ là Kết Đan kỳ mà cũng dám chủ động đến giết ta, chúng tài nghệ không bằng người nên bị ta giết chết, đơn thuần là gieo gió gặt bão mà thôi! Ta lỡ tay giết vài phàm nhân, sư đồ các ngươi liền đối với ta kêu đánh kêu giết, còn muốn trách lên đầu ta sao? Không bằng ngươi ra một cái giá, ta bồi thường cho ngươi được không?” Tử Hạc Chân Nhân chịu thua nói.
“Đệ tử của ta là đại nghĩa hy sinh, làm sao ngươi hạng hạ lưu như vậy có thể vũ nhục! Còn dám xưng ngộ sát? Ngươi nghiệt chướng này dùng mấy trăm sinh mạng phàm nhân dụ bần tăng vào trận, thì giải thích thế nào!”
“Đừng có nói nhảm! Hãy chờ chết đi, Tử Hạc, cường giả cỡ này, cho dù mười cái ngươi cũng không thể chống lại! Thật sự là lão thiên có mắt, bần tăng tiếc nuối duy nhất chính là không thể tự tay chém giết ngươi!”
“Mẹ nó! Đồ cục súc! Lão tử mà sống sót, sau này nhất định phải tàn sát sạch lũ hòa thượng trọc của Độ Nghiệp Tự các ngươi!” Thấy hợp tác vô vọng, Tử Hạc Chân Nhân tức hổn hển mắng một câu, rồi im bặt không nói nữa, quan sát bốn phía chờ cơ hội chạy trốn.
Hứa Sơn quan sát phản ứng của Tử Hạc Chân Nhân, thầm mừng trong lòng. Nghe nhắc đến Tà Tu nhiều lần, xem ra Tà Tu có thân phận không tầm thường trong Ma Đạo, hẳn là mỗi người đều có tu vi tuyệt đỉnh, mà lại không ẩn hiện ở ngoại vi. Cảm giác thì đều là những tu sĩ có tâm cảnh triệt để sụp đổ, mất kiểm soát như bệnh tâm thần, hành vi không thể nào phỏng đoán theo logic của người thường được. Ngay cả Tử Hạc Chân Nhân còn e sợ như vậy, thì sau này hắn đào thoát lại càng có nắm chắc. Thân phận tà tu này của mình thực sự quá hữu dụng!......
