Logo
Chương 129: ba năm khổ tu bắt đầu!

Tiết mục âm nhạc kết thúc, màn múa cột cũng vừa vặn xong, Hứa Sơn thu lại đạo cụ.

Tất cả mọi người nơm nớp lo sợ trải qua giây phút đó.

Ngay khi chiếc ghế dài biến mất, các tu sĩ có mặt lập tức cảm nhận được sự trói buộc trên người mình đã được gỡ bỏ.

Lập tức, mười mấy người chạy tán loạn khắp bốn phương tám hướng!

Họ chẳng hề nhìn thấy Tà Tu này ở đâu, cứ thế tìm đại một hướng mà chạy trốn!

Nếu không chạy, tông môn này cũng không thể ở lại được nữa... Tông chủ bị Tà Tu đùa bốn, những cử chỉ lẳng lơ ấy họ đều nhìn rõ mồn một, lại còn bị hòa thượng cưỡi nữa chứ...

Ai biết sau này hắn có thể vì lòng dạ hẹp hòi mà trả thù hay không.

Hứa Sơn nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Tông môn Ma Đạo đúng là không đáng tin cậy chút nào, tinh thần đoàn kết kém đến mức thảm hại. Đại nạn ập đến, ai nấy đều chạy trốn sạch bách, không còn một mống... Cũng không biết liệu các tông môn khác có như vậy không.

Tử Hạc Chân Nhân chạy nhanh nhất, nhanh đến mức Hứa Sơn còn chưa kịp nhìn rõ thì bóng người đã biến mất.

Liệt Hỏa Thiền Sư ngược lại chậm hơn một bước, nhưng không phải vì thực lực của hắn kém hơn Tử Hạc Chân Nhân.

Hứa Sơn tận mắt chứng kiến một trưởng lão Trấn Hải Tông đang hoảng loạn chạy bừa, tiến đến gần Liệt Hỏa Thiền Sư. Vị hòa thượng này vậy mà thuận tay làm thịt luôn người đó.

Vị trưởng lão kia hẳn là tu sĩ Kim Đan kỳ. Liệt Hỏa Thiền Sư triệu ra một cây thiền trượng màu vàng, một trượng giáng thẳng xuống đầu đối phương, sau đó mới hóa thành kim quang nhanh chóng bỏ chạy.

Đối phương thậm chí còn chưa kịp phản ứng...

Thực lực của Thiền sư quả thật rất mạnh, sát tâm cũng thật lớn! Trong tình cảnh này mà vẫn muốn làm thịt người trước tiên.

Hứa Sơn không ngớt lời tán thưởng trong lòng.

Xét theo tình hình này, Liệt Hỏa Thiền Sư chắc chắn sẽ không rời đi mà sẽ tiếp tục ở lại đây để nhắm vào Tử Hạc Chân Nhân.

Quả thật là tấm lòng chính nghĩa bùng nổ, diệt cỏ tận gốc. Đến cả Batman cũng chẳng đáng nhắc tới trước mặt Liệt Hỏa Thiền Sư chứ...

Hy vọng hắn có thể đánh chết Tử Hạc Chân Nhân trong vòng ba năm, như vậy thì thật hoàn hảo!

Trước quảng trường đại điện giờ chỉ còn lại Hứa Sơn và một bộ thi thể.

Húa Sơn cố nén xúc động muốn sờ thi liếm bao, tiến vào đại điện, tìm một chiếc bàn lớn rồi núp xuống phía dưới.

Hắn có ý định thử diễn tập chạy trốn một lần, đây là một cơ hội tốt.

Nhưng nghĩ lại, vẫn không được. Tuyệt đối không thể vì cái nhỏ mà mất đi cái lớn.

Tử Hạc Chân Nhân hẳn là tự cho rằng mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát, không lưu lại ấn ký gì trên người Hứa Sơn. Thứ duy nhất có thể truy tung hắn hẳn là khối ngọc giản trên người.

Vạn nhất Hứa Sơn chạy trốn một lần, tên khốn này lại tăng thêm thủ đoạn gì đó cho hắn mà Hứa Sơn không thể giải trừ được.

Đến lúc đó, dù Hứa Sơn có đổi về diện mạo như trước, hay ngụy trang thành Tà Tu thì e rằng cũng vô dụng.

Cẩn thận vẫn là hơn cả.

Hứa Sơn ẩn mình dưới gầm bàn nửa giờ.

Nửa giờ sau, cửa đại điện được mở ra.

Tử Hạc Chân Nhân mặt mày âm trầm bước vào. Khi thần thức quét thấy Hứa Sơn, sắc mặt hắn mới dịu đi đôi chút.

Hắn xem như cũng khá trung thực.

Tử Hạc Chân Nhân khẽ đưa tay hấp một cái, Hứa Sơn liền bị hút ra từ dưới bàn.

Hứa Sơn nơm nớp lo sợ hỏi: “Sư tôn... Tà Tu đi rồi sao ạ?”

Tử Hạc Chân Nhân trầm giọng đáp: “Hắn đi rồi, con không cần sợ! Vừa rồi vi sư đã dẫn hắn ra ngoại giới đánh giết. Hiện tại trong tông môn có chút loạn, vi sư còn cần đi thu xếp.”

“Con bây giờ lập tức trở về động tu luyện, tu luyện đến Kết Đan kỳ rồi mới được ra ngoài. Đây là Địa Âm chi thủy và Lôi Quang Phách, đổ vào đầm nước là có thể có hiệu lực. Nhớ kỹ, cố gắng tu luyện đừng lười biếng, vi sư dám khẳng định con sẽ thành công trong ba năm.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Hứa Sơn cất kỹ Địa Âm chỉ thủy và Lôi Quang Phách, rồi ngự kiếm bay về phía động đá vôi.

Tử Hạc Chân Nhân dựa vào cạnh chiếc bàn dài, quan sát động tĩnh của Hứa Sơn trong màn sáng.

Mãi đến khi xác nhận Hứa Sơn đã tiến vào động đá vôi, hắn mới chán nản thở dài.

Mẹ kiếp! Tên Tà Tu đáng chết này đã phá hỏng đại sự của hắn... Liệt Hỏa Thiền Sư chắc chắn sẽ không bỏ qua, muốn giết hắn e rằng càng khó khăn.

Vấn đề là còn mười trưởng lão đã bỏ trốn.

Có mấy người không thật sự trung thành, hắn còn phải đi lôi họ về.

Sau này cần tài nguyên còn nhiều, Trấn Hải Tông thực lực bất ổn, cạnh tranh với các thế lực khác sẽ rất phiền phức.

Dù sao hắn không có phân thân chi lực, việc quản lý tông môn vẫn phải dựa vào thủ hạ...

Buồn rầu một hồi, Tử Hạc Chân Nhân triệu ra một khối âm phiên rồi bay về phía chân trời.

Trở lại động đá vôi, Hứa Sơn hài lòng chuẩn bị kiểm kê những thứ vừa thu hoạch được.

Địa Âm chỉ thủy, Lôi Quang Phách, những thứ này thì đã dùng qua rồi.

Nhưng Thiên Nhận Sa thì hắn mới nghe nói lần đầu.

Hứa Sơn phóng ra linh lực, cuốn lấy Thiên Nhận Sa xoay quanh khắp người.

Theo lý thuyết, năng lực ngự vật của hắn có thể điều khiển vật thể đơn lẻ rất nhẹ nhàng, nhưng điều khiển cả một mảnh hạt cát như thế này thì lại hơi khó khăn.

Thế nhưng, vừa bắt đầu, Hứa Sơn đã phát hiện ra điều kỳ diệu.

Giữa những hạt cát này dường như có lực từ hút lẫn nhau, chỉ cần điều khiển một viên, phần còn lại sẽ tự động hình thành một khối bám theo sau.

Khi Thiên Nhận Sa bay lượn, còn có thể cảm nhận được một luồng khí sắc bén.

Sau vài lần luyện tập đơn giản, Hứa Sơn thu Thiên Nhận Sa vào trong bát, rồi cầm Càn Nguyên Dịch Thể Đan lên.

Thứ này không giống ba vật phẩm trước đều là vật liệu thuần tự nhiên. Đồ vật do con người chế tạo không thể không cực kỳ thận trọng.

Ai biết Tử Hạc Chân Nhân có gài thủ đoạn gì không.

Cầm đan được trong tay ngắm nghía một lúc, rồi ngửi đan hương, Hứa Sơn đã có thể đại khái xác nhận đây là đan dược có tác dụng tăng cường hiệu quả.

Ở Bảo Đan Tông thường xuyên nhìn thấy những thứ liên quan đến đan dược, nên bản lĩnh cơ bản để phân biệt đan dược hắn vẫn có.

Tuy nhiên, đan dược Địa giai thì ngay cả vàng chi vấn cũng không thể luyện chế ra được, nên Hứa Sơn vẫn không có nhiều tự tin lắm.

Suy nghĩ một chút, Hứa Sơn thấy trong tay mình có thêm một khối ngọc giản.

Khối ngọc giản này là do Kim Dương Thu trước đây nhặt ve chai, tổng kết kinh nghiệm rồi đưa cho hắn khi trốn vào rừng Bích Lạc.

Những năm ở Bảo Đan Tông, hắn quá bận rộn làm nhiệm vụ và tu luyện, nên cũng không coi trọng thứ này.

Nhớ lại, trong đó hẳn là ghi chép không ít đan dược.

Không biết vị sư tôn đầu tiên hắn nhận ở Tinh Lam Tông, lúc còn trẻ nhặt ve chai đã đi qua những nơi nào.

Nhớ đến Tinh Lam Tông, khóe miệng Hứa Sơn bất giác nở một nụ cười.

Đó vẫn là nơi đầu tiên đã cung cấp cho hắn sự che chở để phát triển, kể từ khi hắn xuyên qua đến nay.

Trong thế giới lạnh lẽo này, bất cứ chút thiện ý và ấm áp nào cũng đều đáng giá trân quý gấp đôi.

Trong năm năm ở Lý Gia Thôn, hắn thường xuyên muốn trở về thăm, nhưng không có cơ hội, cũng không dám ra ngoài.

Không biết Tinh Lam Tông hiện giờ phát triển ra sao.

Ma Đạo còn chưa đặt chân đến, chính đạo cũng không tha cho hắn, thôi thì sau này hẵng tính...

Hứa Sơn khẽ thở dài, nắm chặt Ngọc Giản để xem xét bên trong.

Hàng trăm loại thông tin về đan dược và địa điểm nhặt ve chai tràn vào trong đầu Hứa Sơn, hắn từng cái xem xét.

Trong số đó, thông tin về một viên đan dược đặc biệt tràn vào tâm trí hắn:

Linh mộc vực, Liên Hoa Bảo, Càn Nguyên Dịch Thể Đan.

Sau khi cẩn thận xem xét, Hứa Sơn một lần nữa cất kỹ Ngọc Giản.

Cầm đan dược ra so sánh, tuy mùi hương hơi khác so với miêu tả trong ngọc giản, nhưng về đại thể thì rất giống.

Kết hợp với những gì hắn đã quan sát về đan dược, viên đan này không có vấn đề.

Mặc dù có đôi chút khác biệt so với những gì Kim Dương Thu ghi lại, nhưng dù sao những ghi chép của ông ta đều là về tàn phẩm...

Suy nghĩ một lúc lâu, Hứa Sơn tiện tay ném viên đan dược vào trong đầm nước.

Khi đan dược tan ra trong nước, mặt đầm dần dần nổi lên ánh sáng nhạt bảy màu.

Hứa Sơn nhướng mày, rồi cười.

Tuyệt vời, cảm giác như đổ xăng vậy, nhưng mùi vị lại rất dễ chịu.

Hứa Sơn đưa tay vào trong nước thử ngâm một lúc, các cơ bắp ở bàn tay liền bắt đầu co rút, một cảm giác đau đớn như tê liệt lan ra khắp lòng bàn tay, không lâu sau, cơn đau chuyển thành tê dại.

Đây tuyệt đối là đồ tốt!

Hứa Sơn hai mắt sáng rực, cởi áo ngoài rồi nhảy thẳng vào trong đầm, để dược lực bá đạo bắt đầu được cơ thể hấp thu.