Tần Vân và Điền Ba mỗi người một ngựa rời đi, rồi chia tay nhau về nhà.
Khi họ vừa đi ngang qua Hoa Dương Hà, chiếc thuyền hoa kia cũng chậm rãi cập bến.
"Ngu Bạch huynh, xin cáo từ."
"Vương huynh, trời tối rồi, đi đường cẩn thận."
Ngu Bạch, một tài tử nổi danh, chia tay với một người bạn.
Ngu Bạch có dung mạo tuấn mỹ, phong lưu phóng khoáng, nhưng lại mang vẻ chán chường. Hắn vừa định cùng người hầu và hộ vệ rời đi thì một tú bà từ trên thuyền hoa bước xuống, cất tiếng gọi: "Ngu công tử."
"A, có việc gì?" Ngu Bạch thờ ơ hỏi.
Tú bà cười làm lành: "Như Mộng các chủ nhà ta ngưỡng mộ Ngu công tử đã lâu, rất yêu thích thi từ của công tử. Không biết Ngu công tử có thể bớt chút thời gian gặp mặt các chủ?"
"Ta đến Quảng Lăng có chuyện quan trọng, không thể gặp các chủ được." Ngu Bạch lạnh nhạt đáp.
"Các chủ nhà ta thật sự rất ngưỡng mộ công tử, sao công tử không gặp mặt, an ủi nỗi tương tư của các chủ nhà ta?" Tú bà nài nỉ.
"Không cần." Ngu Bạch thấy đối phương còn muốn nói, liền quay người bỏ đi.
Tú bà chỉ còn biết đứng nhìn theo, dậm chân một cái rồi bất đắc dĩ trở về thuyền hoa.
Ngu Bạch cùng người hầu hộ vệ thản nhiên bước đi.
"Chủ nhân, vị Như Mộng các chủ kia thật là có thủ đoạn, đã mấy lần muốn mời chủ nhân rồi. Ngay cả tú bà trên thuyền hoa mà chủ nhân thường lui tới cũng là người của nàng, đều đến mời." Hộ vệ cười nói, "Hơn nữa đến giờ nàng vẫn chưa lộ diện."
"Như Mộng các chủ," Ngu Bạch cười nói, "Vốn là một danh kỹ ở Kinh Thành, nhưng không có mấy tiếng tăm. Chốn Kinh Thành quan lớn quyền quý nhiều như nấm, mấy năm nay nàng cũng tích cóp được chút vốn liếng, lại có quan hệ với một vài quan lớn. Sau khi có tuổi thì trở về quê nhà Quảng Lăng quận, xây dựng nên Như Mộng Các, tự mình làm các chủ. Nghe nói năm ngoái chọn hoa khôi, nàng dùng hết quan hệ, dốc toàn lực, cư nhiên đoạt được vị trí."
"Nếu là lúc trẻ thì không nói, coi như danh chính ngôn thuận. Nhưng nàng đã không còn trẻ nữa, nhan sắc cũng phai tàn, người theo đuổi cũng chẳng còn bao nhiêu. Năm ngoái nàng đoạt được vị trí hoa khôi, rất nhiều người ở Quảng Lăng quận bất bình, cảm thấy bất công!"
"Nàng muốn ta giúp nàng, nhưng ta vì sao phải giúp nàng?" Ngu Bạch cười khẩy, "Phụ nữ ấy mà, nên biết thân biết phận, tuổi đã cao rồi thì đừng tranh giành với mấy cô nương trẻ tuổi."
"Chủ nhân, Như Mộng các chủ năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?" Hộ vệ hỏi.
"Tuy có Luyện Khí để kéo dài thanh xuân, nhưng cũng đã ba mươi lăm rồi." Ngu Bạch lắc đầu, "Đối với một danh kỹ mà nói, quá lớn."
"Lớn như vậy cơ ạ?"
"Còn lớn hơn ta mười mấy tuổi, gần bằng tuổi mẹ ta." Người hầu bên cạnh kinh ngạc thốt lên.
Ngu Bạch cười.
...
Một đường bình yên, thuyền hoa cập bến gần một khách sạn. Ngu Bạch nhanh chóng cùng người hầu hộ vệ đến đó.
"Chủ nhân, chủ nhân." Ngoài cửa khách sạn, một người hầu đang đợi liền chạy tới.
"Có chuyện gì mà hốt hoảng vậy?" Ngu Bạch hỏi.
"Chủ nhân, ta dò la được tin tức về người tu tiên!" Người hầu kích động nói.
"Người tu tiên?" Mắt Ngu Bạch sáng lên, "Nói mau, là người tu tiên nào, tên gì, ở đâu?"
"Nghe ngóng được từ Yến Phượng Lâu, là một người tu tiên tên Tần Vân." Người hầu đáp, "Nghe nói là người bản địa Quảng Lăng quận, mười ba tuổi đã đạt đến Nhân Kiếm hợp nhất, Luyện Khí tầng chín. Sáu năm trước rời nhà du ngoạn thiên hạ, nay trở về đã gõ mở Tiên Môn, là Thần Tiên trong chốn người phàm! Tối nay ở Yến Phượng Lâu, người tu tiên 'Tần Vân' đã ném thẳng Lưu Kỳ công tử của Lưu gia ở Quảng Lăng quận xuống lầu, khiến hắn vỡ mặt chảy máu! Người tu tiên này còn nói 'Trần Sương cô nương là muội muội của ta, đắc tội Trần Sương cô nương, chính là đắc tội Tần Vân ta'."
Người hầu còn cố ý bắt chước giọng điệu.
"Yến Phượng Lâu, Trần Sương cô nương?" Ngu Bạch khẽ động tâm tư; liền hỏi, "Người tu tiên Tần Vân này, ở đâu?"
"Hắn là người Quảng Lăng quận thành, ở ngay tại Tần phủ." Người hầu đáp, "Toàn bộ Quảng Lăng quận, được gọi là Tần phủ chỉ có một nhà, là phủ đệ của Ngân Chương bộ đầu 'Tần Liệt Hổ đại nhân'. Vị Tần Vân này chính là Nhị công tử của Tần phủ."
Ngu Bạch gật đầu: "A Phúc, ngày mai ngươi cầm thiếp mời của ta đến Tần phủ."
"Vâng." Người hầu A Phúc cung kính đáp.
Trong đôi mắt Ngu Bạch thoáng vẻ trầm ngâm, hắn thầm nghĩ: "Không biết người tu tiên Tần Vân này có quan hệ thế nào với danh kỹ Trần Sương kia, cũng không biết hắn có thể giúp ta được gì không!"
"Còn nữa, ngươi đi ngay bây giờ dò la cho ta xem, Tần Vân kia và Trần Sương cô nương kia có giao tình đến mức nào." Ngu Bạch phân phó.
"Chủ nhân cứ yên tâm." Người hầu A Phúc đáp lời.
******
Sáng sớm ngày hôm sau.
Tần phủ, luyện võ trường.
Tần Vân đang thần nhiên luyện kiếm, nét mặt vẫn lạnh nhạt như cũ. Kiếm quang mờ ảo, như mộng như ảo. Nếu như kiếm vũ của Trần Sương cô nương là sự kết hợp giữa kiếm thuật và vũ đạo, mang đến cho người xem vẻ đẹp mê đắm thì kiếm thuật của Tần Vân lại thuần túy là kiếm thuật, khiến người xem như lạc vào một thế giới huyền ảo, không kìm được mà say mê. Điều này đã vượt qua phạm trù "kỹ nghệ”.
"Hô." Tần Vân thu kiếm vào vỏ, rồi đi ăn điểm tâm.
Uống liền mấy bát cháo, bỗng nghe bên ngoài có tiếng nói chuyện. Chẳng mấy chốc, Tần Liệt Hổ và Tần An cùng nhau bước vào.
"Cha, hai đêm rồi cha không về nhà." Tần Vân cười nói, "Mau tranh thủ uống một bát cháo đi."
Tần Liệt Hổ ngồi xuống, uống liền mấy ngụm, một bát cháo lớn đã cạn non nửa. Lúc này ông mới phân phó: "Mọi người lui xuống đi."
"Vâng, lão gia." Các nha hoàn hầu hạ liền lùi xuống.
Trong sảnh chỉ còn lại Tần Liệt Hổ và hai người con trai.
"Đại ca, huynh đã đưa cả vợ con đến rồi à?" Tần Vân cười nói. Tối qua hắn về muộn nên không để ý, sáng nay mới phát hiện.
"Yêu quái trước kia nhắm vào ta, tuy rằng Nhị đệ nói đã giải quyết xong mối họa, nhưng ta nào có thể yên tâm? Một mình ta chết thì không sao, nhưng nếu vợ con ta có bất trắc gì thì..." Tần An nói, "Vẫn là trở về đây tốt hơn, nơi này có cha, có cả Nhị đệ! Ở đây ta thấy an tâm hơn."
"Ừ." Tần Vân khẽ gật đầu. Đúng vậy, đại ca dù sao cũng chỉ là người bình thường, sao có thể không sợ yêu quái.
Tần Liệt Hổ nhìn Tần Vân: "Vân nhỉ, nghe đại ca con nói, đêm con trở về đã bí mật đi thăm dò, giải quyết xong mối họa? Chính là lão yêu quái Chử Dung kia?"
"Ẩn mình trong trạch viện của đại ca chính là một con Miêu yêu, nó đã ở đó nửa năm rồi." Tần Vân uống hai bát cháo, cười nói, "Nó cũng chỉ là làm theo lệnh, kẻ sai khiến nó chính là yêu quái đầu lĩnh Chử Dung kia. Đêm đó con bắt được Miêu yêu, lần theo dấu vết đến cung điện dưới lòng đất, lão Yêu Chử Dung cũng thừa nhận muốn biến đại ca thành yêu bộc, dùng việc này để uy hiếp cha. Sau khi biết hết mọi chuyện, con đã tiêu diệt toàn bộ đám yêu quái đó, bao gồm cả lão Yêu Chử Dung!"
"Thật là con làm."
Tần Liệt Hổ cảm khái, "Lúc ta thấy cung điện dưới lòng đất, biết là do lão Yêu Chử Dung gây ra, ta đã nghĩ có phải Vân nhi con đã ra tay không! Nhưng lúc đó ta lại nghĩ con còn trẻ, mới gõ mở Tiên Môn không lâu, có lẽ không đánh lại lão Yêu đó."
"Cha, cha đánh giá thấp Nhị đệ rồi." Tần An nói.
"Sáu năm rồi, thực lực của Vân nhi lợi hại hơn ta tưởng." Tần Liệt Hổ cười nói.
"Lão Yêu Chử Dung da dày lắm, dù có vạn mũi tên bắn cùng lúc, thậm chí cả nỏ cứng cũng không phá được lớp da của nó." Tần Vân cảm thán.
"Vân nhi, con đã vì Quảng Lăng quận thành diệt trừ một mối họa lớn. Lão yêu này chiếm giữ ở đây, gây hại cho rất nhiều người. Ngay trong cung điện dưới lòng đất đã có hố chôn xương trắng, đều là xương của những người mà chúng ăn thịt." Tần Liệt Hổ lắc đầu, "Những yêu ma này thật đáng chết."
"Ăn thịt người? Hố chôn xương trắng?" Tần An giật mình.
"Người ăn gia súc, yêu quái ăn thịt người, chuyện này rất bình thường." Tần Vân nói, "Yêu quái cũng có thiện ác, cũng có yêu quái tốt. Nhưng lão Yêu Chử Dung này hoàn toàn đáng chết."
"An nhi, chuyện Nhị đệ giết yêu quái Chử Dung, đừng truyền ra ngoài." Tần Liệt Hổ nhắc nhở.
"Con hiểu." Tần An gật đầu liên tục.
...
Cùng lúc đó, tại Quận trưởng phủ. Quận trưởng phủ có sáu trăm thân vệ đóng quân nên rất rộng lớn.
Một nam tử mặc cẩm bào lo lắng đứng đợi ở một tiểu viện.
"Quận trưởng đại nhân đột nhiên gọi ta đến, không biết có chuyện gì.” Cẩm bào nam tử hoang mang, hắn tuy là tộc trưởng của Lưu gia, một gia tỘc có quyền thế nổi danh ở Quảng Lăng quận, được gọi là một trong tam đại gia tộc, nhưng vị Lưu tộc trưởng này hiểu rõ, Lưu gia bọn hắn dựa vào thế lực của Quận trưởng đại nhân! Trước mặt Quận trưởng đại nhân, Lưu gia chỉ là một con chó!
Con chó trung thành giữ nhà hộ viện.
Chủ nhân ném cho khúc xương, con chó liền mừng rỡ vẫy đuôi, vui vẻ ăn.
Nếu có một ngày chủ nhân muốn giết chó! Con chó cũng chỉ có thể cam chịu.
"Ta không làm gì sai chứ? Những việc Quận trưởng đại nhân phân phó, ta đều làm rất tốt rồi." Cẩm bào nam tử suy nghĩ miên man.
"Lưu tộc trưởng, đi theo ta." Một lão bộc đi tới, cười nói.
"Vương quản gia, không biết Quận trưởng đại nhân đột nhiên cho gọi, là có chuyện gì ạ?" Lưu tộc trưởng nịnh nọt tiến lên, đồng thời nhét vào tay Vương quản gia một tấm ngân phiếu. Vương quản gia liếc nhìn, thấy là tấm ngân phiếu một trăm lượng, liền tươi cười, ghé tai nói nhỏ: "Yên tâm, tâm trạng của chủ nhân đang rất tốt, chắc không phải chuyện xấu đâu."
Lưu tộc trưởng thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng mấy chốc, hắn được dẫn vào một hoa viên.
Một lão giả áo xám mặc đồ giản dị và một người mặc áo bào xanh đang ngồi đối diện nhau.
"Bái kiến Quận trưởng đại nhân, Phương thống lĩnh!" Vừa đến nơi, Lưu tộc trưởng liền cung kính hành lễ.
Quận trưởng đại nhân là người nắm giữ quyền lực tuyệt đối tại toàn bộ quận Quảng Lăng, nắm giữ quyền hành cả quân sự lẫn chính trị, không ai dám làm trái mệnh lệnh của ngài. Dưới thất phẩm, ngài có quyền "tiền trảm hậu tấu", trên thất phẩm cũng có thể trực tiếp bắt giam. Để đối phó với yêu quái, phải đảm bảo Quận trưởng đại nhân nói một là một! Đối với các gia tộc có quyền thế, Quận trưởng đại nhân tùy tiện tìm một lý do cũng có thể phá nhà diệt tộc.
Còn vị mặc áo bào xanh kia là cao thủ số một trên danh nghĩa của Quảng Lăng quận, một cường giả Tiên Thiên Hư Đan cảnh, thống lĩnh thân vệ quân của Quận trưởng đại nhân.
"Lưu gia các ngươi nộp ngân lượng cung phụng năm nay, đừng để đến cuối năm." Lão giả áo xám tùy ý nói, "Ta cần trong nửa tháng, có gom đủ không?"
Lòng Lưu tộc trưởng đầy phiền muộn.
Lưu gia dựa vào quyền thế của Quận trưởng đại nhân, kiếm được rất nhiều bạc trắng, hàng năm đều phải dâng lên cung phụng. Nhưng bình thường đều là cuối năm, giờ mới tháng ba mà.
"À phải rồi, ta cần mười vạn lượng." Lão giả áo xám nói thêm một câu.
Lưu tộc trưởng nhíu mày. Bình thường mỗi năm chỉ có tám vạn lượng bạc, sao lại tăng lên nhiều như vậy?
"Quận trưởng đại nhân yên tâm, trong nửa tháng, ta nhất định gom đủ mười vạn lượng." Lưu tộc trưởng không dám hé răng phàn nàn.
"Ừ." Lão giả áo xám khẽ gật đầu, "Nghe nói tối qua Lưu Kỳ nhà ngươi ở Yến Phượng Lâu xảy ra xung đột với Nhị công tử của Tần phủ?"
"Dạ dạ dạ." Lưu tộc trưởng nói, "Ta đã nghiêm khắc trách phạt nó rồi.”
"Vận khí không tệ, vị Nhị công tử Tần phủ kia không ra tay độc ác." Lão giả áo xám vẫy tay, "Được rồi, lui xuống đi."
"Dạ dạ."
Lưu tộc trưởng lập tức ngoan ngoãn lui ra, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi hoặc: "Quận trưởng đại nhân sao đột nhiên nhắc đến vị Nhị công tử Tần phủ kia? Dù có gõ mở Tiên Môn, chưa vào Tiên Thiên thì cũng chẳng là gì, Phương thống lĩnh còn là Tiên Thiên Hư Đan cảnh Tiên nhân mà!"
