Logo
Chương 29: Đùa giỡn

Ánh mắt Phùng Nhị Cẩu dán chặt vào ngực Tố Nương, khoảng cách càng lúc càng gần, hơi thở cũng dồn đập hơn. Cổ hắn đỏ lên, trên trán lấm tấm mồ hôi lạnh.

Tố Nương ngồi trên tảng đá bên bờ sông giặt quần áo, tiếng nước chảy ào ào. Phùng Nhị Cẩu rón rén bước nhẹ, nên nàng không hề hay biết có người ở phía sau.

Phùng Nhị Cẩu đứng cách đó năm sáu bước, từ từ dang hai tay, định rón rén tiến lại gần, ôm chầm lấy Tố Nương.

Hắn thường ngày vẫn hay trêu ghẹo Tố Nương, nhưng thừa biết Tố Nương luôn mang theo kéo bên mình. Hắn cũng biết Tố Nương ghê gớm, nếu bị nàng phát hiện thì khó đối phó.

Từ ngày Tố Nương về làm dâu, hắn đã thèm thuồng nàng. Sau khi Sở Đại Lang qua đời, hắn càng nung nấu ý định chiếm đoạt người quả phụ xinh đẹp này. Tiếc rằng Tố Nương luôn lạnh lùng, hờ hững với hắn như băng giá. Bao nhiêu tâm tư hắn đổ vào, nhưng Tố Nương luôn cảnh giác, khiến hắn chẳng có cơ hội đắc thủ.

Hôm nay đúng là quỷ thần xui khiến, hắn thấy Tố Nương một mình ra bờ sông đầu làng. Lòng hắn ngứa ngáy, như bị ma xui quỷ khiến lén theo tới. Thấy thân hình nở nang của Tố Nương, lại thấy xung quanh vắng vẻ, hắn liền nổi lòng tà,

Hắn nhìn thân thể non mềm, đầy đặn trước mắt, cổ họng khô khốc. Hắn bước nhanh hơn, vừa bước tới thì "răng rắc" một tiếng vang lên. Phùng Nhị Cẩu giật mình cúi xuống, thấy mình dẫm phải một cành khô. Ngay sau đó, hắn thấy bốn năm cành khô khác bày trên mặt đất, trong lòng hiểu ngay. Quả phụ này thật cẩn thận, mấy cành khô này rõ ràng là nàng cố ý bày ra để phòng người từ phía sau tới.

Tiếng động khiến Tố Nương giật mình, vội đứng dậy quay lại, thấy Phùng Nhị Cẩu.

Thấy Tố Nương quay lại, Phùng Nhị Cẩu giật bắn mình, lùi lại hai bước. Hắn thấy Tố Nương mỉm cười lạnh lùng đứng bên bờ sông, xắn tay áo để lộ đôi tay trắng nõn nà. Một lọn tóc đen bị gió thổi bay trên trán Tố Nương, toát lên vẻ quyến rũ của người phụ nữ. Lòng hắn ngứa ngáy, cười hề hề: "Tố Nương muội tử, trùng hợp quá, em giặt áo, anh cũng ra đây dạo mát…!". Ánh mắt hắn dán vào bộ ngực căng tròn của Tố Nương, thấy ngực nàng nhô cao, trông thật đầy đặn, cổ họng hắn khẽ nuốt, rồi lại bước lên một bước.

Tố Nương khoanh một tay trước ngực, tay kia nhẹ nhàng vén lọn tóc trên trán ra sau tai. Động tác dịu dàng ấy khiến Phùng Nhị Cẩu ngẩn người.

"Ai cho ngươi gọi Tố Nương?", Tố Nương lạnh mặt nói.

Thấy Tố Nương không những không rút kéo ra, mà còn đáp lời mình, dù giọng nói lạnh như băng, nhưng cũng đủ khiến hắn mừng rơn trong bụng. Hắn cười hắc hắc: "Anh gọi rồi đấy, em bảo sao giờ? Muốn phạt anh thế nào? Chỉ cần em nói, anh nguyện ý chịu phạt. Tố Nương muội tử, nói đi, muốn phạt ca ca thế nào, em nói đi chứ…!". Mặt hắn lộ rõ vẻ dâm tà.

Hắn đúng là loại người được voi đòi tiên, thấy Tố Nương phản ứng liền trèo lên, tùy ý trêu chọc.

Tố Nương cười lạnh: "Được thôi. Ngươi muốn ta phạt ngươi, ta thật sự muốn phạt ngươi, ngươi chịu không?"

"Chịu, chịu chứ!", Phùng Nhị Cẩu gật đầu lia lịa: "Muội tử à, chỉ cần em nói, việc gì anh cũng làm được. Vì em, anh chết cũng cam lòng!"

Tố Nương khế cười, quyến rũ lạ thường, nhỏ giọng: "Đừng... đừng có gọi người ta... muội tử nữa...!"

Thấy Tố Nương vốn lạnh lùng nay lại cười với mình, Phùng Nhị Cẩu như say như dại, kích động nói: "Em đúng là muội tử tốt của anh, anh nhận em là muội tử tốt của anh mà…!". Hắn lại bước lên một bước, giơ tay định nắm lấy tay Tố Nương.

Tố Nương lùi lại một bước, mặt lạnh tanh: "Đừng có lại đây!"

Phùng Nhị Cẩu dừng bước, cười hề hề: "Được, anh không qua. Muội tử à, em phải hiểu lòng anh chứ, em biết hai năm qua anh nhớ em khổ sở thế nào không, anh ăn không ngon ngủ không yên, ngày nào đêm nào cũng chỉ nghĩ đến em". Hắn nhìn chằm chằm vào ngực Tố Nương, ra vẻ thành khẩn: "Muội tử à, Sở gia Đại Lang mất rồi, anh thương em một mình vất vả. Chỉ cần em theo anh, muốn gì có nấy, em nói gì cũng được. Anh cả đời này chỉ biết có em, em bảo anh đi hướng đông, anh tuyệt không đi hướng tây, em bảo anh trèo lên mái nhà, anh tuyệt không vén ngói…!"

Tố Nương cũng khẽ cười, nói: "Ngươi thật lòng thích ta đến vậy sao?"

Thấy Tố Nương phản ứng như vậy, Phùng Nhị Cẩu như mở cờ trong bụng, lại bước lên một bước: "Muội tử à, anh thật lòng thích em, nếu anh lừa em, anh chết không toàn thây. Em theo anh đi, ăn uống không phải lo, cũng không phải chịu khổ nữa. Bà già Sở gia kia, bao năm nay bắt em làm hết việc này đến việc kia, khổ thân em, em xem đôi tay trắng nõn này, chai sạn hết cả rồi... Anh đau lòng lắm...!". Hắn làm bộ muốn tiến lên, giờ phút này, người quả phụ này càng nhìn càng quyến rũ, nhất là nụ cười vừa rồi của nàng, thật sự là phong tình vạn chủng khiến người ta mềm nhũn cả người, chỉ muốn đem thân thể kiều diểm, thơm ngát này đặt dưới thân mà tùy ý đùa bốn.

Lần này Tố Nương không lùi lại, ngược lại tiến lên, trên mặt nở nụ cười dịu dàng: "Ngươi nói muốn ta phạt ngươi, vậy ta phạt ngươi nhảy xuống sông, ngươi có thật sự chịu nhảy không?"

Phùng Nhị Cẩu cười đùa: "Chịu chứ, rồi người anh ướt hết, em dùng đôi tay trắng nõn giúp anh lau khô là được…!". Hắn thấy Tố Nương không lùi mà tiến, lòng mừng rơn, nhưng đột nhiên, hắn chợt lóe lên linh quang, cảm thấy chuyện này có gì đó rất kỳ lạ. Tố Nương vốn dĩ lạnh lùng, hôm nay lại quyến rũ lạ thường, còn mỉm cười với mình, thật sự rất khác thường.

Hắn xuất thân là lưu manh, có được ngày hôm nay cũng là nhờ có chút đầu óc, hiểu biết. Hắn cảm thấy chuyện chẳng lành, và ngay lúc đó, Tố Nương đã lăm lăm con kéo trong tay, lặng lẽ đâm mạnh về phía Phùng Nhị Cẩu.

Tố Nương hận Phùng Nhị Cẩu đến tận xương tủy. Cũng bởi vì có loại vô lại này mà thôn xóm chịu bao nhiêu tai họa, mà Tố Nương ngày nào cũng phải lo lắng đề phòng. Hôm nay Phùng Nhị Cẩu lén lút theo tới, Tố Nương thấy xung quanh vắng vẻ, liền nghĩ kế, cố ý chiều theo Phùng Nhị Cẩu, chính là chờ hắn mất cảnh giác, ra tay đâm hắn bị thương.

Nàng không muốn giết hắn, nhưng lại muốn đâm hắn trọng thương.

Sự việc xảy ra quá đột ngột, nếu Phùng Nhị Cẩu không kịp thời tỉnh ngộ, nhất định đã trúng chiêu của Tố Nương. May mà hắn kịp phát hiện ra điều gì đó không đúng, khi Tố Nương đâm tới, hắn đã lùi lại một bước dài, nên nhát kéo của Tố Nương đâm hụt.

Hắn xuất thân là lưu manh, thường ngày cũng thích đánh nhau, nên cũng có chút mánh khóe. Tố Nương đâm hụt, hắn thừa cơ ra tay, nhanh như chớp nắm lấy tay Tố Nương đang cầm kéo, thân người thuận thế xoay chuyển, đã vòng ra sau lưng Tố Nương, ôm lấy eo nàng, cười hắc hắc: "Anh biết ngay muội tử lắm mưu nhiều kế mà, em định giết anh hả? Hắc hắc, anh thích em như vậy đấy, đủ dữ dằn, nếu mà trên giường cũng ghê gớm như vậy thì anh yêu em chết mất…!".

Hắn thở hổn hển, Tố Nương bị hắn ôm chặt, ra sức giãy giụa, lớn tiếng chửi rủa: "Phùng Nhị Cẩu, đồ súc sinh, mau buông ra, ngươi… buông ra, ngươi chết không toàn thây…!".

Nhưng nàng chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, sao địch lại được Phùng Nhị Cẩu xuất thân là lưu manh. Phùng Nhị Cẩu ôm chặt lấy nàng, thở dốc nói: "Diệp Tố Nương, mày không uống rượu mời lại muốn uống rượu phạt. Mày xem cái thôn Lưu gia này, ai dám đối nghịch với tao? Lão tử bây giờ sẽ làm mày, cho mày nếm thử cái vị của mày…!". Hắn hơi dùng sức, quăng Tố Nương ngã xuống đám cỏ dại bên bờ sông.

Tố Nương kinh hãi vô cùng. Phùng Nhị Cẩu quãng nàng xuống đám cỏ, thân thể nặng nề đè lên người Tố Nương, một tay hắn định xé rách quần áo nàng.

Tố Nương lớn tiếng kêu la, nhưng vô ích. Trong lòng nàng đau khổ, chợt hất mạnh đầu về phía sau, nghe thấy tiếng "ái da", nàng đã húc trúng mũi Phùng Nhị Cẩu.

Phùng Nhị Cẩu đau điếng, Tố Nương thừa cơ vùng vẫy thoát ra, định bỏ chạy. Phùng Nhị Cẩu có cơ hội tốt như vậy, sao có thể bỏ qua cho Tố Nương. Máu mũi chảy ra càng khiến hắn tức giận, hắn vung tay ra, tóm được mắt cá chân Tố Nương, Tố Nương lại ngã xuống đất. Phùng Nhị Cẩu tàn bạo nói: "Muốn chạy hả, hôm nay mày chạy không thoát khỏi tay tao đâu, hôm nay nếu tao không làm nhục được mày, tao không phải họ Phùng…!".

Hắn nhanh chóng đứng dậy, đá mạnh vào cổ tay phải của Tố Nương, hất văng con kéo khỏi tay nàng. Hắn nhìn Tố Nương ngã trên mặt đất, trên mặt hiện lên nụ cười dâm tà, độc ác.

Ngay lúc đó, chỉ thấy một bóng người như con báo từ đằng xa lao tới. Người đó tốc độ cực nhanh, chân đi như gió. Phùng Nhị Cẩu giật mình, thấy người đó lao về phía mình, liền biết là nhắm vào mình, hắn chửi: "Thằng chó nào xen vào chuyện người khác, cút mau!". Hắn vừa dứt lời, bóng người đó đã lao tới trước mặt hắn. Phùng Nhị Cẩu giật mình, chỉ thấy người đó đã giơ nắm đấm lên, không nói hai lời, đấm thẳng vào mặt hắn.

Cú đấm này thật sự rất mạnh, chỉ nghe "răng rắc" một tiếng, Phùng Nhị Cẩu vốn đã bị Tố Nương húc ra máu mũi, bị cú đấm này đánh nát cả xương mũi.

Hắn cũng thật sự có kinh nghiệm đánh nhau, đau đớn nhưng vẫn kịp thời nhấc chân đá tới, tiếc rằng đối phương ra chân còn nhanh hơn hắn. Chân hắn vừa giơ lên, đối phương đã đá mạnh vào ngực hắn. Một cú đá khiến Phùng Nhị Cẩu đau điếng, cả người bay ra ngoài, "phanh" một tiếng, ngã mạnh xuống đất, chiếc mũ mềm trên đầu cũng bay ra.

Hắn biết có chuyện chẳng lành, muốn giãy giụa bỏ chạy, nhưng cú đá kia thật sự quá mạnh, hắn chỉ cảm thấy trong lúc nhất thời không thể thở được, ngực đau nhức, cú đá như xé rách tim hắn.

Hắn không đứng dậy nổi, bóng người kia đã nhanh chóng đuổi theo, gọn gàng kéo lấy búi tóc của Phùng Nhị Cẩu, như kéo một con chó chết lôi về phía cây đại thụ cách đó không xa.

Phùng Nhị Cẩu cảm thấy tóc mình như muốn rụng hết, da đầu như bị kim châm, đau đớn đến tê tâm liệt phế. Đến giờ phút này, hắn vẫn không biết người kia là ai, càng không hiểu ai lại gan lớn như vậy, dám động thủ với mình.