Logo
Chương 36: Có rắp tâm khác

Phùng Nhị Cẩu nghe ä ta nói vậy thì giận tím mặt, hăn học: "Ý ngươi là chê lão tử không nhịn được à?" Giọng hắn mang theo chút lạnh lẽo, mắt liếc xéo ả.

Ả kia có vẻ rất sợ Phùng Nhị Cẩu, vội nói: "Thiếp đâu dám. Thiếp chỉ lo hôm nay Sở Nhị Lang về, mộng đẹp ngày nhớ đêm mong của chàng tan tành thôi!"

"Yên tâm đi, lão tử có cách." Phùng Nhị Cẩu cười khẩy: "Chẳng mấy ngày, lão tử sẽ khiến Diệp Tố Nương tự nguyện leo lên giường ta cho coi..." Hắn nở nụ cười dâm tà, vươn tay bóp bộ ngực trắng nõn của ả, nói: "Đến lúc đó, ngươi với Diệp Tố Nương cùng hầu hạ lão tử, nửa đêm trước của ả, nửa đêm sau của ngươi...!"

"Đồ quỷ chết tiệt..." Ả ta cười ha hả: "Chỉ sợ chàng chiếm được Diệp Tố Nương rồi thì quên béng thiếp mất..."

Phùng Nhị Cẩu đáp: "Ở với ta lâu rồi, lẽ nào còn không biết lão tử là người thế nào? Lão gia ta trọng tình trọng nghĩa, ngươi theo ta, ta nhất định không để ngươi thiệt đâu..." Hắn ngập ngừng, hạ giọng: "Chỉ là lần này cần ngươi giúp một tay, xong việc ta nhất định hậu tạ!"

"Giúp việc?" Ä ta ngớ ra, rồi nói: "Thiếp giúp được gì? Chàng cũng biết, thiếp năm lần bảy lượt đến nhà Sở gia, giờ Diệp Tố Nương thấy thiếp là nổi điên lên rồi, thiếp... thiếp thật không dám bén mảng đến nhà họ nữa. Ả Phong quả phụ đó không đễ chọc đâu, chọc giận ả, chỉ sợ ả lôi ra đâm chết mất..."

Phùng Nhị Cẩu ghé sát tai ả, thì thầm: "Không cần... Không cần ngươi đến nhà ả, ngươi chỉ cần..." Dù xung quanh vắng lặng, hắn vẫn ghé sát tai ả, nhỏ giọng dặn dò.

Nghe xong, ả ta tái mặt, vội nói: "Việc này... việc này làm hư danh tiết của thiếp mất. Thiếp... thiếp không dám làm đâu. Chàng tha cho thiếp lần này đi, nghĩ cách khác xem sao. Thiếp mà dính vào chuyện này, quay đầu lại... quay đầu lại sinh đại họa mất..."

Phùng Nhị Cẩu sa sầm mặt, quát: "Mẹ kiếp, lão tử có bắt ngươi xuống vạc dầu đâu mà sợ? Chuyện này ngươi muốn nhục cũng phải nhục, không làm cũng phải làm... Lão tử nói trước cho biết, nếu ngươi không nghe lời, đừng trách lão tử trở mặt vô tình." Hắn túm lấy cằm ả, cười lạnh: "Cả cái Lưu gia thôn này mà biết ngươi dan díu với trai, ngươi còn mặt mũi nào ở đây nữa? Hắc hắc, Thiết gia cũng không tha cho ngươi đâu, ngâm lồng heo cũng có thể lắm đấy!"

Ả ta không ai khác, chính là Hòe Hoa, đại tức phụ của quân hộ Thiết gia.

Hòe Hoa nghe Phùng Nhị Cẩu nói vậy thì mặt trắng bệch, bật dậy, khóc rấm rứt: "Đồ vô lương tâm, ban đầu... ban đầu chính chàng cưỡng bức thiếp, còn hứa sẽ đối tốt với thiếp, giờ... giờ lại nhẫn tâm như vậy...!” Thân thể trắng nõn của â run rẩy theo tiếng khóc, trong lòng vừa hận vừa sợ Phùng Nhị Cẩu.

Phùng Nhị Cẩu nắm lấy tay Hòe Hoa, cười nham hiểm: "Chỉ cần ngươi nghe lời, sau này ta sẽ không bạc đãi ngươi đâu. Ngươi cứ làm theo lời ta, tuyệt đối không sai."

Hòe Hoa im lặng.

Phùng Nhị Cẩu lấy từ dưới gối ra một cây trâm. Cây trâm kiểu dáng tinh xảo, tuy không phải vàng ngọc, nhưng cũng rất đẹp mắt. Hắn đưa cây trâm đến trước mặt Hòe Hoa: "Hôm nay ngươi đã là người của ta, mọi việc phải nghe theo ta. Ngươi phải biết, nếu không trừ khử thằng nhãi Sở gia, sau này cuộc sống của lão gia ta sẽ chẳng dễ chịu gì đâu... Lão gia ta mà không có ngày nào yên thân, con mẹ lẳng lơ như ngươi tưởng còn có ngày tốt lành chắc!" Thấy Hòe Hoa không nhận, hắn tự tay cắm cây trâm vào búi tóc của ả, nhẹ giọng: "Chỉ cần lần này thành công, lão gia cam đoan với ngươi, cái trâm này nhất định sẽ đổi cho ngươi bằng vàng ròng!"

Hòe Hoa nghe vậy thì nín khóc, nhìn Phùng Nhị Cẩu. Gương mặt ả vẫn còn đẫm nước mắt, nhưng vẫn nửa tin nửa ngờ: "Chàng... chàng nói thật chứ?"

"Tuyệt đối không giả dối!" Phùng Nhị Cẩu thể thốt: "Ngươi biết năng lực của lão gia ta mà, một cây trâm còn kiếm ra được, chỉ cần ngươi nghe lời, sau này nhất định có phần của ngươi!"

Hòe Hoa cúi đầu suy nghĩ một lát, cuối cùng cắn răng gật đầu: "Được, thiếp nghe chàng... Nhưng chàng không được phụ thiếp...!"

Phùng Nhị Cẩu nghe vậy thì mừng rỡ, hưng phấn hẳn lên. Hắn túm lấy tóc Hòe Hoa, cúi xuống ghé sát tai ả, cười cợt: "... Chúng ta lại trêu đùa một phen..." Hắn dám ép đầu Hòe Hoa xuống giữa háng mình.

...

...

Nhà ngói gỗ của Sở gia đã cũ lắm rồi, nhiều năm không tu sửa, nhiều chỗ bị dột nát, mái nhà cũng không kín, cứ hễ mưa xuống là dột.

Vào đông, Sở Hoan dĩ nhiên không thể để mặc gió lùa vào nhà, nên mấy hôm nay tranh thủ tu sửa lại nhà cửa, gia cố thêm, cốt sao cho căn nhà che được mưa gió.

Anh dùng bùn trát tường, trên mái nhà thì thêm rơm rạ.

Hôm đó vào lúc chạng vạng, trời âm u. Nhìn cảnh này, chẳng mấy chốc mà mưa to sẽ đổ xuống. Sở Hoan đang ở trên mái nhà, gia cố nốt chỗ mỏng manh cuối cùng, lúc này mới đứng dậy, nhìn quanh một lượt rồi hài lòng. Anh định xuống thì thấy đằng sau một cây đại thụ sau nhà, một bóng người ngó nghiêng dáo dác nhìn về phía này.

Mắt Sở Hoan rất tinh, anh nhìn rõ đó không ai khác, chính là Hòe Hoa, đại tức phụ của quân hộ Thiết gia, người mấy hôm trước bị Tố Nương đuổi chạy.

Sở Hoan nhíu mày, không biết ả ta đến đây làm gì?

Anh trèo thang xuống mái nhà, không thèm để ý đến ả, một tay nhấc thang định đem trả hàng xóm thì thấy Hòe Hoa đã rón rén đi tới, dừng lại cách anh vài bước. Gương mặt ả có chút quyến rũ, nhưng lại mang vẻ hoảng hốt, nhìn quanh quất, lộ vẻ bất an.

Thấy Sở Hoan định đi, Hòe Hoa vội hạ giọng gọi: "Sở... Sở Nhị Lang...!"

Sở Hoan quay đầu, cười nhạt hỏi: "Chị dâu Thiết gia gọi tôi đấy à?"

Hòe Hoa tỏ vẻ ngượng ngùng, nhưng vẫn gật đầu. Ả nhìn xung quanh, vẻ mặt bất an, rồi tiến lại gần mấy bước: "Nhị Lang à, chị dâu... chị dâu cầu cậu một việc...!"

Sở Hoan cười: "Cô cứ nói.".

Hòe Hoa ngập ngừng, cuối cùng nở nụ cười, nhẹ giọng: "Nhà chị dâu bị dột, mà chị dâu thân gái một mình, không tiện trèo lên mái nhà..." Ả nói đến đây thì ngừng, nhìn Sở Hoan chằm chằm, ý tứ trong lời nói đã rõ, là muốn nhờ Sở Hoan sang giúp lợp lại mái nhà.

Sở Hoan sinh nghi, thầm nghĩ: "Trong thôn thiếu gì người khỏe mạnh, sao ả lại tìm đến mình?"

"Nếu khó xử thì thôi... coi như chị dâu chưa nói gì!" Hòe Hoa có chút lúng túng nói: "Trong nhà không có đàn ông, mọi việc đều không dễ dàng. Nhị Lang sợ điều tiếng thì không sang cũng được..." Ả ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm: "Trận mưa này chắc cũng sắp tạnh thôi!"

Sở Hoan cảm thấy kỳ lạ, nhưng trong lòng anh vốn chẳng sợ gì, cười nói: "Chị dâu nói gì vậy? Vừa hay cái thang này tôi chưa trả, tôi qua giúp cô lấp chỗ dột ngay, sao có thể để cô bị dột nước được!"

Hòe Hoa mừng rỡ: "Vậy thì đa tạ cậu!"

"Tôi về báo một tiếng..." Sở Hoan chưa nói hết câu thì Hòe Hoa đã vội nói: "Nhị Lang, cậu... cậu cũng biết, Tố Nương với... với thiếp có chút hiểu lầm, ả mà biết cậu qua giúp thiếp, chỉ sợ... chỉ sợ ả không bằng lòng đâu!" Ả chỉ về phía tây: "Cậu nhìn kìa, nhà thiếp ở bên đó, làm nhanh thôi, cậu cứ... cậu cứ đừng nói với Tố Nương."

Sở Hoan nghĩ ngợi rồi nói: "Cũng được. Trận mưa này sắp xuống rồi, tôi đi giúp cô lấp chỗ dột trước!"

Nói rồi Sở Hoan vác thang, theo Hòe Hoa đến nhà ả. Bầu trời âm u, trong thiên địa một màu mờ mịt, gió thu thổi tới người lạnh buốt.

Nhà Thiết gia lớn hơn nhà Sở gia một chút, có điều cũng đã nhiều năm không tu sửa, trông cũng cũ kỹ. Sở Hoan dựng thang bên hông nhà, trèo lên mái. Từ trên này anh có thể nhìn thấy nhà mình, cũng không lo Phùng Nhị Cẩu thừa cơ làm chuyện bất lợi cho nhà anh.

Trên trời ầm ầm sấm rền, mưa to không thể tránh khỏi. Sở Hoan tìm được chỗ dột, lấp đầy rơm rạ. Chẳng mấy chốc, những giọt mưa lớn như hạt đậu đã rơi xuống. Mưa đến rất nhanh, chỉ lát sau cả không gian đã chìm trong mưa bụi. Sở Hoan nhanh tay làm cho xong rồi xuống mái nhà thì thấy Hòe Hoa đang đợi dưới mái hiên. Chỉ trong chốc lát, quần áo ả đã ướt sũng.

Sở Hoan lúc này mới phát hiện, hôm nay ả không mặc áo lót. Mưa làm ướt hết quần áo, dính sát vào người, lộ rõ thân hình đẫy đà của ả.

Sở Hoan nói: "Chị dâu Thiết gia à, cái mái này quay đầu lại còn phải làm lại một lượt, nhưng hôm nay mưa to quá, sợ là không kịp nữa. Đợi trời tạnh rồi trải thêm một lớp rơm nữa!" Thấy mưa mỗi lúc một lớn, thân hình của ả càng thêm gợi cảm dưới lớp áo mỏng, anh nói: "Mưa lớn rồi, cô mau vào nhà đi!" Anh định đi thì Hòe Hoa gọi lại: "Nhị Lang, cậu mau vào nhà trú mưa đi, đợi tạnh rồi về."

Sở Hoan lắc đầu: "Không cần đâu, nhà tôi ở ngay kia, tôi đi luôn đây...!"

Hòe Hoa đỏ mặt, nói: "Cậu khinh chị dâu à? Giúp người ta mà không vào nhà ngồi một lát, chẳng lẽ sợ trong nhà có ma? Hay là lo chị dâu hại cậu?"

Sở Hoan cau mày thì Hòe Hoa đã kéo tay anh vào nhà, luôn miệng: "Mau vào tránh mưa đi, Tố Nương biết cũng không trách cậu đâu!"

Sở Hoan bị ả kéo vào nhà. Bên trong nhà rất đơn sơ, nhưng so với nhà anh thì tốt hơn nhiều. Gian giữa có bàn ghế, trên bàn còn có bộ trà cụ.

Hòe Hoa kéo Sở Hoan ngồi xuống bàn, rót trà rồi cười nói: "Nhị Lang à, hôm nay đa tạ cậu, nếu không có cậu thì chị dâu hôm nay ướt hết rồi...!" Không biết vô tình hay cố ý, ả cúi xuống nhìn bộ ngực mình. Chiếc áo ướt sũng dính sát vào ngực, làm nổi bật bộ ngực đầy đặn. Ả liếc nhìn Sở Hoan, chỉ thấy anh đang nhìn ra ngoài trời mưa to, không hề nhìn ả. Ả có chút thất vọng, nhưng vẫn tươi cười: "Nhị Lang, cậu ngồi đây, chị dâu đi thay quần áo, thay xong chị dâu nấu canh gừng cho cậu uống...!"

"Không cần đâu!" Sở Hoan bình thản mỉm cười.

Hòe Hoa cười ha hả: "Ơ, hương lý hương thân, còn khách khí làm gì? Mắc mưa rồi mà đau đầu nhức óc thì Tố Nương không tha cho thiếp đâu. Uống canh gừng là khỏi ngay ấy mà!" Ả lắc mông tròn đi vào trong nhà, đến cửa thì quay lại nhìn, cười lả lơi, giọng nũng nịu: "Cấm không được đi đấy nhé, phải đợi chị dâu ra..." Ả lại cười ha hả rồi vào nhà, nhưng cố ý không đóng cửa, chỉ khép hờ, để lộ ra một khe hở.

Sở Hoan điềm nhiên ngồi đó, chợt nghe trong nhà vọng ra tiếng: "Nhị Lang, chị dâu đang thay quần áo, cậu... cậu không được vào đâu đấy nhé...!" Giọng ả hơi lả lơi, mang chút ý vị phong tình.

Sở Hoan không đổi sắc mặt, chỉ khẽ nhếch mép cười lạnh.