Logo
Chương 7: Nguyệt Dạ Huyết Chiến

Nhị Hổ tả xung hữu đột, một mình chống ba tên hãn phỉ. Hắn chém bị thương một tên, nhưng cũng lãnh trọn hai nhát dao, đặc biệt vết chém sau lưng khá sâu, máu tươi ướt đẫm. Dù vậy, hắn vẫn cực kỳ dũng mãnh, vung đao như chong chóng, dù lâm vào hiểm cảnh vẫn không hề nao núng, rõ ràng là một tay lão luyện, từng trải qua vô số trận chém giết.

Đang lúc song phương kịch chiến, từ mạn thuyền vọng lại có tiếng động. Ngay sau đó, đầu thuyền bên kia vang lên tiếng kêu kinh hãi: "Không hay rồi, phỉ tặc lên thuyền rồi! Có ai không... Á...!" Tiếng kêu thảm thiết im bặt, nhưng từ hướng đó vọng lại những âm thanh hỗn loạn.

Vệ Thiên Thanh vung liên tiếp mấy đao, mở đường máu, lao đến chỗ Nhị Hổ, lạnh lùng nói: "Nhị Hổ, thổ phỉ đã lên thuyền, ngươi mau đến khoang thuyền, cùng Hắc Tử bảo vệ phu nhân, chỗ này giao cho ta!" Nói đoạn, hắn tiếp tục vung đao, chém ngang chém dọc, quyết một mình nghênh chiến đám phỉ tặc.

Sở Hoan ngồi xổm bên cạnh gã thuyền phu bị đứt tay, nãy giờ vẫn không hề nhúc nhích, chỉ lạnh nhạt quan sát. Hắn thấy rõ, đám thổ phỉ này không phải lũ ô hợp tầm thường, tên nào tên nấy đều có đao pháp rất tốt. Cũng may Vệ Thiên Thanh võ nghệ cao cường, nếu không đã sớm bị đám hãn phỉ này bắt sống.

Chỉ là, dù hãn phỉ đông người hơn, vẫn không thể hạ được Vệ Thiên Thanh, thậm chí có hai tên còn bị thương, bắt đầu sốt ruột. Có kẻ quát mắng liên tục, nhưng Vệ Thiên Thanh càng đánh càng hăng, miệng cũng lạnh lùng chửi: "Lũ gian phỉ ô hợp, hôm nay ta nhất định phải tru diệt hết bọn ngươi!" Đao pháp của hắn không hề hoa mỹ, thậm chí trông rất đơn giản, nhưng mỗi nhát chém ra đều vô cùng sắc bén, chuẩn xác nhắm vào yếu huyệt của đối phương.

Từ mạn thuyền bên kia, hai tên hãn phỉ đã nhảy lên, đều bịt mặt kín mít. Vừa từ dưới nước ngoi lên, y phục trên người còn ướt sũng. Chúng lên thuyền, hướng thẳng khoang tàu mà đi. Vệ Thiên Thanh trông thấy, liền quát lớn một tiếng, vung đao bức lui hai tên hãn phỉ, lạnh giọng: "Nhị Hổ mau đị!"

Trên lưng Nhị Hổ, vết thương vẫn đang rỉ máu, nhưng hắn vẫn giận dữ gầm lên, một đao đẩy lui kẻ địch trước mặt, hét lớn: "Thằng ranh con, để ông mày tới!" Hắn xông ra khỏi vòng vây, tiến lên vài bước, nhằm hướng hai tên hãn phỉ đang tiến về khoang tàu mà xông tới.

Trên phỉ thuyền, nữ thủ lĩnh vẫn lạnh lùng quan sát. Thấy thuộc hạ mãi không chiếm được ưu thế, lại thấy Vệ Thiên Thanh càng đánh càng hăng, trong đôi mắt hình vành trăng khuyết hiện lên vẻ thiếu kiên nhẫn. Rút thanh đao bên hông, vứt bỏ vỏ, nàng cất giọng thanh mảnh: "Tránh ra hết!" Chạy về phía trước hai bước, chân phải khẽ chạm đất, cả người nhẹ nhàng như bươm bướm bay qua, đứng trên mạn thuyền, rồi lại nhún chân lần nữa, tay phải cầm đao, từ trên không bổ xuống Vệ Thiên Thanh.

Nữ thủ lĩnh ra tay, đám hãn phỉ đang vây công Vệ Thiên Thanh nhanh chóng tản ra. Vệ Thiên Thanh cũng cảm nhận được kình phong áp tới, chân khẽ xoay, trở tay vung đao đón đỡ. "Choang" một tiếng vang lên, hai thanh đại đao chạm nhau, tóe lửa.

Vệ Thiên Thanh khi xuất đao đã biết đối phương là một cao thủ, nên dồn hết toàn lực vào nhát chém này, vận dụng toàn bộ sở học mấy chục năm đao pháp. Với bản lĩnh và sức lực của mình, hắn tự tin nếu đối phương liều mạng, tám chín phần mười sẽ tuột đao khỏi tay. Hơn nữa, hắn nghe được giọng của nữ thủ lĩnh, biết đó là phụ nữ, càng cảm thấy đối phương khó lòng cầm cự nổi.

Nữ thủ lĩnh xông lên, đối với Vệ Thiên Thanh mà nói, chẳng khác nào gãi đúng chỗ ngứa. Trong lòng hắn vốn đã muốn bắt sống kẻ cầm đầu, chỉ khổ nỗi bị đám phỉ tặc vây khốn, không thoát thân được. Lúc này, nữ thủ lĩnh chủ động xuất hiện, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

Nhưng vượt quá dự liệu của Vệ Thiên Thanh, dù nữ thủ lĩnh nghênh chiến trực diện, thanh đại đao trong tay nàng không những không bị văng ra, mà còn liên tục bổ ngang một nhát khác.

...

Nhị Hổ cố gắng cầm chân hai tên hãn phỉ, không cho chúng tiến vào khoang thuyền. Nhưng sau khi nữ thủ lĩnh lên thuyền chặn đánh Vệ Thiên Thanh, ngoài hai tên phỉ tặc ở lại yểm trợ, năm sáu tên còn lại hung hăng xông đến. Nhị Hổ vốn đã bị thương, lúc này phải đối mặt với bảy tám tên phỉ tặc, hoàn toàn không thể chống đỡ. Dù ra sức chống cự, hắn vẫn nhanh chóng bị một tên dùng sống dao chém vào sau gáy, ngã gục xuống đất. Lập tức có hai tên phỉ tặc tiến lên đè chặt, cởi dây thừng gân trâu đã chuẩn bị sẵn bên hông, trói chặt hắn lại.

Đám phỉ tặc còn lại không thèm liếc nhìn Phan chủ thuyền đang nằm bất động, thậm chí chẳng đoái hoài đến Sở Hoan trông như một gã ăn mày, mà như sói đói xông vào khoang thuyền. Rất nhanh, từ trong khoang vọng ra tiếng kêu kinh hãi, bên trong trở nên náo loạn vô cùng.

Sau đó, lại nghe tiếng gầm thét từ bên trong. Sở Hoan khẽ nhíu mày, nghe tiếng binh khí chạm nhau, đoán rằng Hắc Tử đã giao chiến với đám phỉ tặc.

Không thể phủ nhận, ba người Vệ Thiên Thanh quả thật dũng mãnh, nhưng đám phỉ tặc này không chỉ dũng cảm, mà còn đông người. Hành khách trên thuyền tuy nhiều, nhưng chẳng mấy ai dám đứng ra đối đầu với đám hãn phỉ. Thật lòng mà nói, dù tất cả hành khách trên thuyền cùng xông lên chiến đấu, cũng khó lòng chiếm được lợi thế trước bọn hãn phỉ này.

Vệ Thiên Thanh và nữ thủ lĩnh giao chiến hơn mười chiêu, sắc mặt ngày càng khó coi. Công phu của nữ thủ lĩnh vượt xa dự liệu của hắn. Mười mấy nhát đao liên tiếp của hắn đều là tinh hoa mấy chục năm luyện đao, nhưng nữ thủ lĩnh lại có thể đỡ được từng nhát, thậm chí còn có thể vung đao phản kích. Điều này khiến Vệ Thiên Thanh không khỏi giật mình, cảm thấy đám hãn phỉ này không phải lũ ô hợp.

Nữ thủ lĩnh không chỉ có đao pháp cao minh, mà thân hình còn nhẹ nhàng. Ngay cả Sở Hoan đang đứng ngoài cuộc cũng âm thầm kinh ngạc. Theo lẽ thường, nữ thủ lĩnh thân hình mảnh mai, so với Vệ Thiên Thanh thân thể vạm vỡ cường tráng thì kém xa. Thoạt nhìn, lực lượng của Vệ Thiên Thanh chắc chắn hơn xa nữ thủ lĩnh, nhưng khi giao chiến thực tế, nữ thủ lĩnh dường như không hề thua kém Vệ Thiên Thanh về sức mạnh, hơn nữa thân pháp nhanh nhẹn linh xảo, so với Vệ Thiên Thanh còn có phần nhỉnh hơn.

Hai tên hãn phỉ yểm trợ bên cạnh nắm chặt đao, dường như rất tin tưởng vào nữ thủ lĩnh, chỉ đứng bên quan sát, vẻ mặt vẫn rất thoải mái.

Vệ Thiên Thanh càng đánh càng kinh ngạc. Hắn thoáng thấy Nhị Hổ bị phỉ tặc trói chặt, lại nghe tiếng kinh hô và tiếng đánh nhau từ trong khoang thuyền vọng ra. Dù biết rằng khi đối chiến với cao thủ tuyệt đối không được phân tâm, nhưng lúc này hắn không thể không lo lắng cho tình hình trong khoang thuyền. Ngược lại, nữ thủ lĩnh tập trung tỉnh thần muốn hạ gục Vệ Thiên Thanh, mỗi nhát đao một quỷ dị, mỗi nhát đao một hung ác.

Sở Hoan đứng bên quan sát, sắc mặt đột nhiên trở nên lạnh lùng. Nhìn đao pháp ngày càng cổ quái của nữ thủ lĩnh, hắn khẽ thì thào: "Đây... không phải đao pháp Đại Tần...!"

Hắn còn đang nghi hoặc, thì ánh mắt lại nhìn thấy một người đột nhiên xuất hiện trên phỉ thuyền. Người này khác biệt so với những phỉ tặc khác, kể cả nữ thủ lĩnh, đều mặc hắc y, che khăn đen, nhưng người vừa xuất hiện lại mặc một thân bạch y, dáng người cao ráo, tóc xõa tung phía sau, dùng một sợi dây lưng buộc lại. Trên mặt hắn, lại mang một chiếc mặt nạ hình ác quỷ dữ tợn. Ánh trăng chiếu vào chiếc mặt nạ bằng đồng xanh, ánh lên một thứ ánh sáng u ám, trông dị thường quỷ dị.

Người đeo mặt nạ sau lưng đeo hộp tên, tay trái cầm trường cung. Lúc này hắn chậm rãi tiến đến đầu thuyền, dáng vẻ bình tĩnh tự nhiên. Dù chiếc mặt nạ có phần đáng sợ, nhưng dáng người đứng thẳng lại vô cùng tiêu sái.

Dù nữ thủ lĩnh đang giao chiến với Vệ Thiên Thanh và có phần chiếm ưu thế, nhưng muốn đánh bại Vệ Thiên Thanh trong chốc lát là điều không thể. Người đeo mặt nạ chậm rãi giơ tay nắm lấy trường cung, tay phải từ hộp tên phía sau rút ra một mũi tên lông vũ, giương cung cài tên, nhưng lại nhắm ngay hai người đang giao chiến.

Nữ thủ lĩnh thân hình nhẹ nhàng phiêu hốt, trong lúc đánh nhau, cũng nhìn thấy người đeo mặt nạ giương cung cài tên, cất giọng dịu dàng quát: "Không cần ngươi quản, nếu ngươi dùng tên, ta nhất định giết ngươi!"

Người đeo mặt nạ hiển nhiên rất kiêng kỵ nữ thủ lĩnh, vốn đã lắp tên vào cung lại chậm rãi hạ xuống.

...

Bỗng nghe một tiếng "Phanh" vang lên, từ trong khoang thuyền văng ra một người, lại là một tên phỉ tặc. Từ trán xuống cổ hắn có một vết đao sâu hoắm, thịt nát máu me, thậm chí xương trắng lờ mờ lộ ra. Quả thực vô cùng thê thảm. Tên này dường như bị người từ bên trong chém trúng rồi đá văng ra, ngã mạnh xuống sàn thuyền, giãy giụa hai cái, nhất thời không đứng dậy nổi.

Hai tên phỉ tặc bên cạnh nữ thủ lĩnh trông thấy, đều chấn động. Một người nhanh chóng tiến tới, lấy thuốc trị thương vội vàng băng bó cho tên bị thương. Trong khoang thuyền, tiếng quát mắng càng thêm thô lỗ. Rất nhanh, nghe có người kêu lớn: "Chém vào đùi hắn! Mọi người cùng xông lên, giết thằng tạp chủng này!"

Vệ Thiên Thanh biết tình hình trong khoang thuyền không ổn, vung liên tiếp ba đao, bức lui nữ thủ lĩnh hai bước, rống giận quay người xông về khoang thuyền. Vừa đến trước cửa khoang, chợt thấy một người lại bay ra. Vệ Thiên Thanh vung đao muốn chém, nhưng dưới ánh trăng, lập tức nhận ra người bay ra là Hắc Tử đang thủ bên trong, liền vội thu đao lại, đỡ lấy Hắc Tử. Chỉ thấy Hắc Tử toàn thân máu me đầm đìa, trên người trúng không dưới mười nhát dao, có vài vết chém vào chỗ hiểm, đã thoi thóp.

Vệ Thiên Thanh bi thương xen lẫn phẫn nộ. Một tay ôm Hắc Tử, một tay cầm đao. Từ trong khoang thuyền lại xông ra ba bốn người, bao vây Vệ Thiên Thanh. Trên mặt mỗi người đều dính chút vết máu, không biết là máu của chúng hay máu của Hắc Tử bắn lên.

Vệ Thiên Thanh giận quá hóa cười, quay người chỉ lưỡi đao vào nữ thủ lĩnh, lạnh lùng hỏi: "Các ngươi rốt cuộc là ai?"

Đôi mắt nữ thủ lĩnh tràn đầy vẻ lạnh lẽo, cười khẩy: "Cướp của người giàu chia cho người nghèo!"

"Nói nhảm!" Vệ Thiên Thanh giận dữ nói: "Các ngươi cho rằng Vệ Thiên Thanh ta là kẻ mù lòa sao? Trên thuyền này có bao nhiêu tiền tài mà phải điều động nhiều người như vậy? Các ngươi mai phục ở đây tối nay, rõ ràng là có kế hoạch từ trước, các ngươi rốt cuộc toan tính điều gì?"

Nữ thủ lĩnh thản nhiên nói: "Nếu ngươi là Vệ Thiên Thanh, vậy thì không sai!" Nàng đi lại uyển chuyển, đến chỗ Nhị Hổ đang hôn mê bị trói, giơ chân dẫm lên đầu Nhị Hổ, đôi mắt hình vành trăng khuyết nhìn chằm chằm Vệ Thiên Thanh, lạnh lùng nói: "Ngươi nếu còn muốn đánh, bổn cô nương tùy ý phụng bồi, bằng không thì ném đao đi, miễn cho tự rước lấy nhục!"

Vệ Thiên Thanh cuồng tiếu nói: "Xem ra ngươi biết danh tiếng của Vệ Thiên Thanh ta. Rất tốt, đã biết tên của ta, ngươi phải biết rằng, Vệ Thiên Thanh ta nửa đời người sống trên lưỡi đao, còn chưa bao giờ buông đao trong tay!"