Logo
Chương 124: Chiến Thần Học Viện

Chiếc taxi dẫn rời khỏi khu dân cư nghèo nàn, tiến vào khu thành thị phồn hoa, náo nhiệt.

Rất ít khi Tô Bình đến khu thành thị này. Nhìn con đường sạch sẽ, hoàn chỉnh ngoài cửa sổ xe, cùng những thảm cỏ xanh được cắt tỉa gọn gàng, cậu có cảm giác như lạc vào một thế giới khác – nơi chỉ dành cho những người giàu có.

Nghe đồn rằng, nơi này đâu đâu cũng thấy phú hào, ném bừa một hòn đá cũng có thể trúng mấy triệu phú.

À không, ở đây không thể gọi là triệu phú, với một triệu trong tay, người ta còn chưa được coi là nghèo, chỉ là dân tị nạn thôi.

Xe taxi lướt đi, Tô Bình được chứng kiến nhiều cảnh tượng phồn hoa, cũng thấy vô số người đi đường khoác lên mình những bộ hàng hiệu đắt tiền, da dẻ trắng trẻo, nom là biết cuộc sống nhung lụa, chẳng phải động tay chân vào việc gì.

Nghĩ đến khung cảnh hoang vu bên ngoài khu căn cứ, và những con phố dơ dáy, bẩn thỉu ở khu dân nghèo, Tô Bình có chút căm khái. Ở đâu có người, ở đó có sự phân chia; một bộ phận được coi là cao quý, phần còn lại bị ép cho là thấp hèn.

Cậu không quá bận tâm đến điều đó. Chứng kiến vô số cảnh sinh tử, cậu chẳng còn cảm giác gì với những thứ xa hoa phù phiếm này.

Đương nhiên, nói là vô dụng thì cũng không hẳn, ít nhất vẻ ngoài hào nhoáng có thể thu hút những ánh mắt dễ dãi, đem lại một vài trải nghiệm thú vị.

Chốc lát sau, xe taxi dừng trước một khu dân cư yên tĩnh.

Khu dân cư này nằm trong khu vực hoàng kim, thuộc hàng đắt đỏ nhất, nhưng xung quanh lại không ồn ào, để không làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của cư dân.

"Một nghìn tám trăm lẻ hai tệ." Người lái xe quay lại nói với Tô Bình.

Giá tiền có hơi bất thường, nhưng Tô Bình gật đầu trả tiền. Chiếc taxi này mang biển số của khu dân nghèo, khi vào khu thành thị, phải trả phí đường bộ, nên giá như vậy là bình thường.

Xuống xe, Tô Bình liếc nhìn khu dân cư này, đúng là địa chỉ ghi trên giấy.

Khu dân cư Vịnh Long Hồ, Hoa Phủ.

Tô Bình tiến lên, ngay lập tức, mấy nhân viên bảo vệ từ chốt bảo vệ của khu dân cư bước ra, chặn cậu lại.

"Anh tìm ai?" Một bảo vệ trung niên cau mày hỏi, khi nói chuyện, đầu hơi ngẩng lên, dường như Tô Bình tỏa ra một mùi gì đó khó chịu.

Khi thấy Tô Bình bước ra từ chiếc taxi biển số khu dân nghèo, họ đã chú ý. Đó là một gã dân đen bẩn thỉu.

Dù bề ngoài Tô Bình không có vẻ gì là dơ bẩn, nhưng cứ nghĩ đến dân nghèo, họ lại tự động liên tưởng đến sự "dơ bẩn". Đó là một phản xạ có điều kiện, cũng là thứ đã ăn sâu vào tiềm thức sau nhiều năm.

Tô Bình không thích thái độ này, nhưng cậu không so đo với họ, mà báo số phòng và tên của vị khách hàng dạy kèm.

Các nhân viên bảo vệ nghi ngờ, nhanh chóng xác minh và phát hiện Tô Bình nói đúng. Sau đó, họ lập tức gọi điện cho chủ nhà kia. Đầu dây bên kia nghe bảo vệ miêu tả, liền cuống cuồng lên, bảo họ mau chóng mời Tô Bình vào.

Thấy chủ nhà khẩn trương, kích động như vậy, các nhân viên bảo vệ nhìn nhau khó hiểu. Ở đây, người nào cũng giàu có, quyền thế, hoặc là người nhà của những nhân vật lớn, vậy mà lại khách khí với Tô Bình đến thế?

Dù nghi hoặc, họ vẫn nhanh chóng mời Tô Bình vào, thái độ cũng trở nên niềm nở hơn nhiều.

Sau khi cúp điện thoại với bảo vệ, Hứa Cuồng vội vàng chạy xuống lầu, thấp thỏm, lo âu chờ đợi.

Nghe giọng bảo vệ, lại xem giờ, anh biết chắc chắn là vị đạo sư phong hào kia đã đến.

Anh hận không thể tự mình ra đón, nhưng khu dân cư quá lớn, anh sợ mình đi lỡ, rồi lại lướt qua đối phương, đến lúc đó lại khiến người ta phải chờ, chậm trễ.

Trong lúc anh mong ngóng, chờ đợi, một thiếu niên được bảo vệ dẫn đường, từ bóng đèn đường dẫn tiến đến, xuất hiện trong tầm mắt.

Anh hơi sững sờ, có chút nghi hoặc.

Chẳng lẽ đây là trợ lý, hoặc học trò của đạo sư phong hào?

Nghĩ đến đây, trong lòng anh trào lên một nỗi thất vọng tột độ.

Phái trợ lý hoặc học trò đến, có thể thấy vị đạo sư phong hào kia bận việc, tạm thời không đến được.

"Chỗ này đây." Bảo vệ ân cần giới thiệu với Tô Bình, rồi nói với Hứa Cường: "Hứa thiếu gia, đây là người muốn đến thăm anh."

Các nhân viên bảo vệ đều quen thuộc với các gia đình trong khu dân cư.

Hứa Cuồng gượng cười, bảo bảo vệ cứ bận việc của mình.

Đợi bảo vệ đi khuất, Hứa Cuồng có chút mất hứng nói với Tô Bình: "Cậu là đồ đệ, hay là trợ lý của tiền bối?"

Tô Bình đã xem ảnh của đối phương, biết người trước mặt chính là Hứa Cuồng, người mà cậu sẽ hướng dẫn trong buổi dạy kèm này.

"Tôi là đệ nhất mỹ nam Long Giang." Tô Bình mỉm cười, khiêm tốn tự giới thiệu.

Hứa Cuồng ngẩn người, lập tức nhìn cậu, con ngươi từ từ mở lớn. Một lúc sau, anh kinh ngạc nói: "Cậu, cậu chính là đệ nhất mỹ nam Long Giang, tiền, tiền bối?"

Tô Bình mỉm cười gật đầu, nói: "Cậu là Hứa Cuồng đúng không? Xem trên hồ sơ, thú cưng chủ lực của cậu đều thuộc hệ vong linh, tôi vừa hay hiểu biết sơ về thú cưng hệ vong linh, có thể cho cậu vài lời khuyên."

Hứa Cuồng ngây ra, rồi hoàn hồn, mặt đỏ bừng, toàn thân run rẩy. Anh giận dữ nói: "Đùa gì thế? Dạy tôi á? Cậu là ai chứ? Sao cậu đăng ký được làm đạo sư phong hào? Tôi biết rồi, cậu chắc chắn là đăng ký bừa bãi. Tôi muốn khiếu nại cậu, tôi khiếu nại ngay bây giờ!"

Nói xong, anh định lấy điện thoại ra.

Tô Bình nhíu mày. Dù cậu biết về ngoại trẻ trung, tuấn tú của mình sẽ thiếu sức thuyết phục, nhưng không ngờ đối phương lại kích động đến vậy, thậm chí còn không cho cậu cơ hội chứng minh.

"Tôi có thể dạy hay không, dù sao cũng phải thử mới biết được. Nếu không giúp được gì cho cậu, không khiến cậu hài lòng, cậu khiếu nại tôi cũng không oán." Tô Bình nói.

Hứa Cuồng giận quá hóa cười, nói: "Thử á? Chỉ bằng cậu? Cậu biết tôi là ai không? Tôi là sinh viên ưu tú của Chiến Thần Học Viện, cậu là cái thá gì?"

Trong đám bạn bè đồng trang lứa, anh chẳng coi ai ra gì.

Đương nhiên, trừ những người đã giành chức vô địch toàn cầu trong giới thi đấu tinh anh những năm qua. Dù tính cách anh ngông cuồng như cái tên, anh vẫn biết chừng mực.

Nhưng Tô Bình trước mắt... quá bình thường, đến cả một chút khí chất sắc bén cũng không có. Một người như vậy có phải là đối thủ của anh hay không chưa biết, còn đòi dạy bảo anh?

Anh tức nhất là mình lại bị một kẻ như vậy lừa gạt!

Lúc nãy còn mở miệng gọi tiền bối.

Còn làm bộ dễ thương.

Thế mà lại giả ngây với một người như vậy!

Đáng xấu hổ!

Phẫn nộ!

Anh muốn giết người!

Tô Bình nhíu mày: "Cậu ăn nói cho cẩn thận."

"Quá đáng?" Hứa Cuồng tức giận đến mức bật cười, lập tức lấy điện thoại ra: "Tôi không đánh cậu đâu, tôi khiếu nại cậu ngay bây giờ!"

Đôi mắt Tô Bình lạnh lẽo, hơi tức giận.

"Bùm!" Chiếc điện thoại mà Hứa Cuồng chuẩn bị kết nối đột nhiên nổ tung!

Mảnh vỡ điện thoại văng trúng mặt Hứa Cuồng. Anh ngơ ngác một chút, rồi kịp phản ứng. Chưa kịp quay đầu lại, một ngón tay thon dài, mạnh mẽ bỗng xuất hiện ở cổ anh.

Thân thể nhẹ bẫng.

Hứa Cuồng cảm thấy hai chân rời khỏi mặt đất.

Con người anh có rút lại, phát hiện người đang một tay nhắc mình lên lại là thiếu niên trước mặt.

Khi anh nhìn thấy đôi mắt của thiếu niên kia, tiếng gầm rú phẫn nộ định thốt ra lập tức biến mất. Anh chỉ cảm thấy toàn thân như rơi vào hầm băng, dòng máu sôi sục trong cơ thể dường như ngưng kết lại, lạnh lẽo đến cùng cực.

Đó là một đôi mắt băng lãnh, sắc bén đến nhường nào!

Anh chưa bao giờ thấy ánh mắt nào tràn ngập sự rùng mình đến vậy. Từ ánh mắt kia, anh nhìn thấy sự không sợ hãi, và cả cái chết.

Đối phương dường như chẳng bận tâm đến việc giết anh.

Và cảm giác "chẳng bận tâm" đó khiến anh cảm thấy sợ hãi tột độ.

Anh cố giãy giụa, nhưng không thể gỡ được bàn tay đang siết cổ mình. Anh muốn triệu hồi thú cưng, nhưng ánh mắt lạnh lẽo kia khiến anh không dám manh động.

"Sinh viên ưu tú của trường hạng nhất, chỉ có loại người như cậu thôi à?" Tô Bình lạnh lùng nói.

Nghe thấy giọng Tô Bình, mặt Hứa Cuồng đỏ bừng, không biết là do thiếu dưỡng khí hay xấu hổ, giận dữ.

Tô Bình buông tay, mặc anh ta rơi xuống.

Hứa Cuồng phản ứng cũng rất nhanh, không ngã nhào, chỉ hơi loạng choạng rồi đứng vững,

Cảm giác sự sống rốt cuộc trở lại trong tay, Hứa Cuồng mới phát hiện lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh ngẩng đầu nhìn Tô Bình lần nữa. Khuôn mặt của thiếu niên dưới ánh đèn đường có chút âm u, lại khiến anh cảm thấy sợ hãi.

Cảm giác này giống như... lần đầu tiên anh nhìn thấy thú cưng vong linh.

Nỗi sợ hãi dựng tóc gáy khiến anh nhớ mãi không quên.

"Thời gian của tôi quý giá. Đợi tôi chỉ đạo xong, nếu không có thành quả gì, cậu muốn khiếu nại tùy ý. Nhưng nếu cậu dám khiếu nại lung tung, tôi sẽ đánh cậu bẹp dí!" Tô Bình nói rất bình thản, nhưng lại rất chân thành.

Nhất là ở chữ "bẹp", dường như cầu sẽ thực sự đánh "bẹp" vậy.

Sắc mặt Hứa Cuồng thay đổi. Dù lúc nãy có phần do anh ta vội vàng, không kịp chuẩn bị, nhưng thực lực mà Tô Bình thể hiện đã hoàn toàn chế ngự anh ta.

Anh bỗng nhớ ra, muốn đăng ký làm đạo sư, dù là đăng ký bừa bãi, cũng phải có giấy chứng nhận tư cách đạo sư mới được đăng ký.

Nói cách khác, Tô Bình trước mắt đích thực là một đạo sư.

Nghe thấy lời đe dọa của Tô Bình, trong lòng anh không biết nên khóc hay nên cười. Không ngờ người mà anh chờ đợi lại là một người còn trẻ hơn cả mình, mà mình lại đánh không lại đối phương.

Điều khiến anh khóc không ra nước mắt hơn cả là, mình rõ ràng là người trả tiền, thế mà lại bị đe dọa.

Trong mớ cảm xúc hỗn độn, anh do dự một chút, rồi quyết định cứ làm theo lời Tô Bình, để cậu ta dạy thử xem sao. Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, cùng lắm thì đợi Tô Bình đi, mình lại tìm người báo thù.

"Được, cậu đi theo tôi." Hứa Cuồng xoa xoa cổ họng đau rát, giọng khàn khàn nói với Tô Bình, rồi quay người dẫn đường.

Tô Bình không sợ anh ta giở trò, một đường đi theo. Trong lòng cậu cũng có chút im lặng, không ngờ một buổi dạy kèm đơn giản lại biến thành cảm giác bắt cóc tội phạm...

Rất nhanh, hai người đến một đấu trường trong khu dân cư.

Phải nói rằng, khu dân cư cao cấp này có rất nhiều điểm tốt. Không cần đi xa, ngay trong khu đã có một đấu trường thú cưng rộng lớn, trang thiết bị đầy đủ. Bên trong có mấy sân đấu, mỗi sân đều được tách biệt.

Lúc này, trong khu nghỉ ngơi của đấu trường, có hai thanh niên và một cô gái đang ngồi uống nước, trò chuyện.

Thấy Hứa Cuồng đến, một thanh niên sáng mắt lên, ngoắc tay: "Hứa Cuồng."

Hứa Cuồng nghe thấy có người gọi mình, ngẩng đầu nhìn lên. Là người cùng khóa khác lớp. Vì ở cùng một khu dân cư, dù không cùng lớp trong học viện, anh vẫn có mối quan hệ thân thiết.

Anh gật đầu, tùy tiện chào hỏi: "Mấy cậu cũng đến đây huấn luyện à?"

"Đương nhiên rồi, ai mà không muốn thể hiện chút tài năng trong giới thi đấu tinh anh." Thanh niên kia cười nói.

(Hết chương)