Logo
Chương 125: Tô Bình rồng ngâm

"Hứa Cường, vị này bên cạnh cậu là ai?"

Một nữ sinh đang uống nước trái cây thấy Tô Bình đứng sau lưng Hứa Cuồng thì ngạc nhiên hỏi.

Mấy người họ đều là sinh viên Học viện Chiến Thần, ở cùng một ký túc xá nên cũng khá quen thuộc.

Hai chàng trai trẻ cũng để ý đến Tô Bình. Họ liếc nhìn, thấy tuổi tác của Tô Bình xấp xỉ bọn họ. Chẳng lẽ là người mới chuyển đến, hay lại là một sinh viên Học viện Chiến Thần nữa?

Nghe mọi người nhắc đến Tô Bình, sắc mặt Hứa Cuồng thoáng chút mất tự nhiên. Hắn không thể nói thẳng là Tô Bình là gia sư mà hắn tìm trên mạng được.

Nếu nói ra thì sau này còn mặt mũi nào nữa, truyền đến học viện thì chỉ tổ bị cười vào mặt.

"Đây là bạn tôi, đến chơi thôi." Hứa Cuồng ậm ừ cho qua. Chuyện bị Tô Bình uy hiếp thì hắn không hề nhắc đến. Tìm gia sư là bạn cùng lứa tuổi, lại còn bị người ta đánh cho một trận thì càng mất mặt.

"À..."

Nghe không phải là người mới chuyển đến, mọi người cũng không còn hứng thú với Tô Bình, không để ý đến hắn nữa.

Giữa bọn họ cũng có vòng quan hệ riêng. Muốn gia nhập vòng tròn này, ít nhất phải có thực lực và gia thế tương xứng.

"Mọi người cứ nghỉ đi, tối với bạn tôi đi luyện tập một chút." Hứa Cuồng không muốn nán lại lâu, nói vội.

"Ừ."

"Lát nữa quay lại tìm cậu."

Mấy người ừ hử cho qua rồi tiếp tục câu chuyện ban nãy.

Tô Bình thấy Hứa Cuồng cũng thức thời, không nói năng linh tinh thì cũng hài lòng, cùng hắn đi vào một khu vực chiến đấu.

Đây là khu vực chiến đấu tổng hợp, có ao nước, dung nham nhỏ, bụi cỏ, rừng cây... thích hợp cho phần lớn súng thú rèn luyện và chiến đấu.

Hứa Cuồng đợi Tô Bình đi vào rồi quay người cắm thẻ vào khe cửa kim loại, nhập mật mã, đóng cửa khu vực lại.

Sau đó, hắn đi thẳng vào trong sân, vừa đi vừa triệu hồi sủng thú của mình.

Mấy con sủng thú chủ lực đều được triệu hồi ra phía sau lưng, trong lòng hắn cảm giác an toàn cũng trở lại. Hắn quay người, sắc mặt âm trầm, nhìn Tô Bình đang đứng ở cửa nói: "Không phải cậu nói muốn dạy tôi à? Dạy tôi xem thế nào đi?"

Thấy vẻ mặt đầy hận ý của hắn, Tô Bình hơi nhíu mày: "Không phục?"

Hứa Cuồng không thèm nói nhảm với Tô Bình nữa, gầm nhẹ một tiếng, truyền ý niệm cho mấy con sủng thú, ra lệnh tấn công Tô Bình!

Tuy rằng lúc trước hắn bị áp chế bởi thể thuật của Tô Bình, nhưng giỏi thể thuật thì có gì lạ, hiểu biết về chiến đấu của sủng thú mới là quan trọng, dù sao bọn họ được gọi là Chiến Sủng Sư chứ không phải thầy dạy thể thuật.

Rống!

Con nhào về phía Tô Bình đầu tiên là Phệ Hồn Thú, đã trưởng thành đến cấp năm. Đây là sủng vật vong linh tấn công tinh thần lực, ăn vong hồn để sinh tồn. Bề ngoài của nó là một đám sương mù u ám, nhưng trong sương mù lại phát ra những tiếng kêu la thảm thiết, khiến người ta dựng tóc gáy.

Ngoại hình quỷ dị kinh khủng này đủ để dọa lùi không ít người.

Sau Phệ Hồn Thú là Chiếu Trạch Ba Thi Thú, một sủng thú huyết thống cấp sáu, và hiện tại đã gần đạt đến đỉnh phong, thực lực cấp năm thượng vị!

Chiểu Trạch Ba Thi Thú trông càng dữ tợn hơn. Toàn thân nó dính đầy thứ giống như bùn lầy mục nát, nhưng không phải bùn thật mà là một phần tổ chức cơ thể. Lúc này nó đang bò trên mặt đất, thân thể giống như người khổng lồ nhưng lại có tay chân quái dị.

Khi Chiểu Trạch Ba Thi Thú di chuyển trên mặt đất, nó để lại những vệt bẩn hôi thối. Đây cũng là lý do khiến sủng thú hệ vong linh bị ghét bỏ và gây cảm giác buồn nôn.

Hai con sủng thú cấp năm đồng thời tấn công, còn một con ở lại bên cạnh Hứa Cuồng để quan sát.

"Để xem cậu còn phách lối được không!" Trong mắt Hứa Cuồng lóe lên sát ý dữ tợn. Mặc dù hắn không có ý định giết Tô Bình, nhưng ngọn lửa sát cơ trong lòng hắn lại đang rục rịch.

Thường xuyên tiếp xúc với súng thú vong linh thì khó tránh khỏi bị ảnh hưởng.

Cảm xúc của hắn dao động mạnh mẽ hơn người bình thường rất nhiều.

Tô Bình nhìn hai "tiểu khả ái" đang giương nanh múa vuốt lao tới thì hơi nhíu mày.

Hắn lắc đầu: "Phệ Hồn Thú am hiểu tấn công tinh thần lực, cậu lại cho nó xông lên phía trước. Với cấp bậc hiện tại của nó, phạm vi tấn công tinh thần lực hiệu quả cao nhất là năm mươi mét. Chỉ cần nó đứng cạnh cậu là được rồi, vì cậu mới là đối tượng cần được bảo vệ. Chẳng lẽ cậu định để nó liều mình để đe dọa đối thủ à?"

Vừa lắc đầu, Tô Bình vừa nhìn Chiểu Trạch Ba Thi Thú đang lao đến trước mắt, không khỏi thở dài: "Cái tên của nó đã nói lên môi trường chiến đấu thích hợp của nó. Dù không có đầm lầy, cậu cũng không nên phái nó tấn công trên cát. Mặt đất khô cứng sẽ làm chậm tốc độ di chuyển của nó.

Hơn nữa, vô số tổ chức bùn dưới bụng và móng vuốt của nó sẽ bị cắt khô phá hỏng. Đây là một tổn thương lớn đối với nó."

Vừa nói, thân thể hắn vừa hơi chao đảo, tránh được cú đánh lưỡi và móng vuốt quét ngang của Chiểu Trạch Ba Thi Thú.

Thấy Chiểu Trạch Ba Thi Thú tiếp tục truy kích, hắn có chút bất đắc dĩ, đưa tay chộp lấy cánh tay dài nhỏ đầy bùn của nó, thân thể xoay chuyển, hai tay bộc phát chiến thể lực lượng cường đại, quăng con Chiểu Trạch Ba Thi Thú dài bốn năm mét ra ngoài.

Nhưng hắn ném nó đi không phải để tấn công mà là để nó xuống một cái ao gần đó nghỉ ngơi.

Cùng lúc đó, Phệ Hồn Thú bao phủ lấy Tô Bình, vô số tiếng quỷ khóc sói tru đủ để khiến người bình thường sợ hãi đến xụi lơ, đặc biệt là đối với nữ sinh thì hiệu quả tăng thêm 1000%.

Rống!

Cổ họng Tô Bình hơi trở nên rắn chắc hơn, đột nhiên há miệng.

Một tiếng rồng ngâm gầm thét vang lên từ miệng hắn!

Đây không phải tiếng gầm rú đơn thuần mà ẩn chứa tinh lực, là một đòn tấn công âm ba, đồng thời mang theo hiệu quả của một vài kỹ năng uy hiếp.

Sương mù bao quanh Phệ Hồn Thú kịch liệt cuộn trào, giống như sóng lớn. Thân thể nó lập tức rời khỏi Tô Bình, lùi lại mười mấy mét. Tiếng quỷ khóc sói tru trong sương mù cũng im bặt, dường như bị dọa sợ.

Ở Khu Bối Dưỡng Long Vương Truyền Thừa, Tô Bình luôn nghe thấy tiếng gầm thét của long hồn. Ngay cả Truy Nguyệt cũng đã học được long ngâm, hắn tự nhiên cũng không ngoại lệ.

Mặc dù cấu tạo yết hầu của con người rất khó phát ra tiếng rồng ngâm thật sự, nhưng Tô Bình đã thử điều chỉnh và cải tạo yết hầu bằng tinh lực trong Khu Bồi Dưỡng. Trong lúc vô ý dùng sức quá mạnh, hắn còn tự bóp cổ mình chết một lần.

Sau đó, hắn tìm ra phương pháp, chỉ cần điều khiển tinh vi hầu kết là có thể làm được, mà lại không làm tổn thương cổ họng.

Yết hầu của Chiến Sủng Sư bình thường rất khó làm được điều này, nhưng hắn tu luyện Thần Ma Thể, tố chất thân thể không thua kém gì Long Thú, cường độ cổ họng tự nhiên cũng vậy.

Một tiếng gầm thét này không chỉ khiến Phệ Hồn Thú choáng váng mà Hứa Cuồng ở xa cũng kinh ngạc trợn tròn mắt.

Hắn vừa nghe thấy cái gì?

Tiếng rồng ngâm?

Một con người lại có thể phát ra tiếng rống của Long Thú? !

"Đùa thì cũng vừa phải thôi." Tô Bình đẩy lui Phệ Hồn Thú rồi khẽ nhíu mày, nói với Hứa Cuồng ở xa.

Đồng thời, hắn cũng tiến về phía đối phương.

Hứa Cuồng hoàn hồn, thấy Tô Bình đến gần, trong đầu không khỏi hiện lên ánh mắt băng lãnh đáng sợ của hắn lúc trước, toàn thân lông tơ dựng đứng, chỉ cảm thấy có chút hối hận vì đã khóa cửa của khu vực lại. Nếu Tô Bình nổi giận thì hắn thật sự không có đường nào trốn.

"Tôi, tôi sai rồi." Hứa Cuồng run giọng nói.

Sát ý trong đầu hắn sớm đã tan biến như bị dội nước lạnh vào đầu, hắn đã tỉnh táo lại.

Tô Bình không dùng sủng thú, chỉ dựa vào sức mạnh bản thân đã chế ngự được hai con sủng thú vong linh của hắn. Chiến lực đáng sợ như vậy ít nhất phải là Chiến Sủng Sư cao cấp mới có thể làm được.

Mặc dù có chút khó tin, tuổi còn trẻ mà đã trở thành Chiến Sủng Sư cao cấp, nhưng hắn không dám trêu chọc Tô Bình nữa.

(hết chương)