Logo
Chương 140: Tết Thượng Nguyên sắp tới

Giữa trưa, tranh thủ lúc y quán vắng khách, Lục Chinh vừa ăn cơm xong đã nhàn nhã dựa vào ghế, cơn buồn ngủ ập đến thì bị tiếng kêu oang oang của Hồ Chu đánh thức.

"Sư phụ! Sư phụ!"

Lục Chinh bực mình nói: "Ta mới hai mươi ba, tai còn thính lắm!"

Từ khi thấy Hồ Chu vừa hiếu thuận, vừa cải tà quy chính, lại thêm thiên phú dị bẩm, Lục Chinh bắt đầu dạy hắn học quyền, và từ đó hắn cũng bắt đầu gọi Lục Chinh là sư phụ.

Dù Lục Chinh đã nói rõ là không có ý định thu đồ, nhưng Hồ Chu vẫn một mực không đổi cách xưng hô. Hễ Lục Chinh nói nặng lời một chút là thằng nhóc này lại dở chứng muốn khóc, thế là Lục Chinh đành nhắm mắt làm ngơ, chấp nhận cậu đồ đệ này.

"Sư phụ! Sư phụ!"

Hồ Chu chạy vào y quán, mặt mày hớn hở.

"Ta bảo này... Ơ?" Lục Chinh vừa ngồi xuống đã khẽ nhíu mày, "Ngươi tu ra võ đạo huyết khí rồi?"

"Dạ dạ, đúng đúng!" Hồ Chu gật đầu lia lịa, rồi thủ thế quyền, để lộ ra luồng võ đạo huyết khí cuồn cuộn, dù còn non yếu nhưng đã mạnh mẽ như biển, nặng nề như núi.

"Sư phụ, tỷ tỷ Liễu, con luyện ra võ đạo huyết khí rồi!"

"Ông!"

Ngọc ấn trong đầu rung động, mười ba sợi khí vận chi quang nhập trướng.

Ối chà! Không ngờ lại có niềm vui bất ngờ!

"Giỏi lắm!" Lục Chinh giơ ngón tay cái lên, "Quả nhiên là thiên phú dị bẩm, tư chất tuyệt hảo, đúng là ngàn năm có một luyện võ kỳ tài, nền hòa bình của Đại Cảnh triều sau này phải nhờ vào ngươi bảo vệ!"

Hồ Chu nghe Lục Chinh khen mà ngượng chín cả mặt. Liễu Thanh Nghiên bật cười, ngắt lời Lục Chinh đang huyên thuyên: "Luyện được võ đạo huyết khí, đây là đại hỉ sự đó. Tối nay bảo a tỷ đến nhà ăn cơm chung."

"Dạ dạ dạ!" Hồ Chu gật đầu lia lịa.

"Sư phụ ——" Hồ Chu lại tìm đến Lục Chinh.

"Làm gì?" Lục Chinh ngả người ra sau, thật sự không quen với việc một thằng nhóc thẳng tính như Hồ Chu lại bày ra vẻ nịnh nọt thế này.

"Sư phụ, con muốn học đao." Hồ Chu mặt đầy mong đợi nói.

"Hổ Bào đao?"

"Dạ Hổ Bào đao ạ!" Hồ Chu gật đầu lia lịa.

"Được thôi." Lục Chinh đáp ứng rất dễ dàng.

"Hả? Ngài đồng ý thật ạ?" Hồ Chu mừng rỡ.

"Có gì đâu, ngươi đã học xong «Vác Núi Mười Tám thức» thì học thêm «Hổ Bào đao» cũng được, chỉ là đừng bỏ quên quyền pháp là được."

"Đương nhiên đương nhiên, không có đâu ạ!"

Mấy ngày nay, Lục Chinh thường xuyên lén đi uống rượu với Tân Chiêm Đình, nên đã nắm được kha khá về nền tảng «Hổ Bào đao» của ông ta. Ông ta cũng không cấm Lục Chỉnh truyền dạy cho đồ đệ.

Hồ Chu lại trời sinh thần lực, tính tình ngay thẳng, đúng là chất liệu tốt để luyện đao. Vì vậy Lục Chinh cũng không có ý định giấu nghề. Hơn nữa, Liễu Thanh Nghiên đã cứu mẫu thân của hắn, giờ hắn lại ngày ngày làm việc vặt ở y quán, nên việc tăng cường sức chiến đấu cho hắn cũng là tăng thêm hệ số an toàn cho Liễu Thanh Nghiên.

...

Quyết định chiều sẽ đến Liễu gia ăn cơm chơi mạt chược, Lục Chinh thoải mái trở về nhà, ôm theo một bình Ngũ Lương Dịch, rồi nghĩ ngợi, lại ghé siêu thị mua hai cân giò lụa, ba cân táo.

Giò lụa thì không nói, nhưng xuân mới vừa đến, táo ở đâu ra... Cứ bảo là hái trên núi đi, còn trên núi vì sao lại có thì ai mà biết? Với lại, người tu hành, biến ra chút hoa quả tươi mới thì có gì lạ?

Buổi tối, Liễu gia.

"Oa, có táo này!" Liễu Thanh Thuyên reo lên, cầm lấy một quả táo cắn ngấu nghiến, "Răng rắc!"

Liễu Thanh Thuyên mắt sáng rỡ, "Ngọt quá!"

Lục Chinh đưa một quả táo đã rửa sạch cho Liễu Thanh Nghiên. Nàng vui vẻ nhận lấy, khẽ cắn một miếng.

Trải qua hiện đại hóa, tài bồi, thay đổi giống, táo đỏ Phú Sĩ ngọt ngào, thanh thúy, mọng nước, đường phân đậm đà, ngọt ngào xen lẫn chút vị chua, riêng về hương vị đã hoàn toàn vượt trội so với táo của Đại Cảnh triều.

Liễu Thanh Nghiên vừa mừng vừa ngạc nhiên: "Lục lang, chàng lấy đâu ra thứ táo ngon thế này? Ngon hơn hẳn những loại táo thiếp từng ăn!"

Lục Chinh nhếch mép cười: "Ngon chứ?"

Liễu Thanh Nghiên mặt mày rạng rỡ, tươi tắn như hoa: "Ngon lắm!"

"Ngon là được." Lục Chinh cười nói: "Đây là ta tìm được một gốc dị chủng trên núi, vào đông vẫn có thể kết trái. Sau này ta sẽ cách một thời gian lại lên xem, thế nào cũng không thiếu hoa quả ăn."

"Thật sao?" Liễu Thanh Nghiên chớp mắt mấy cái, gật gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.

...

Một mùa đông trôi qua, những quả táo tươi ngon khiến mọi người không kìm được, ai nấy đều ăn một quả táo trước khi lên bàn ăn cơm.

"Chúc mừng a tỷ, Hồ Chu giờ đã tu ra huyết khí, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ ngày càng tốt hơn." Liễu Thanh Nghiên nói.

Hồ mẫu không tỏ ra vui mừng lắm, mà ngược lại nhìn Hồ Chu với ánh mắt phức tạp: "Ta chỉ mong nó cả đời ở Đồng Lâm huyện, bình an là được."

Hồ Chu giờ đã rất hiểu chuyện, dù vui mùng vì võ đạo có thành tựu, nhưng không hề lơ là. Nghe mẫu thân nói vậy, cậu gật đầu lia lịa: "Con không đi đâu hết, con sẽ ở bên mẫu thân, làm việc vặt ở y quán."

"Ngươi định giúp cả đời à? Sau này ngươi không lấy vợ à!" Liễu lão trượng vừa nói vừa gắp thức ăn.

Hồ Chu bĩu môi: "Lấy vợ làm gì, con thấy mấy người lấy vợ trong xóm, có ai sống tốt đâu."

"Liễu phu nhân..."

"Hồ mẫu..."

"Liễu Thanh Nghiên..."

Thằng nhóc này, đường đi hẹp quá!

Lục Chinh cười tủm tỉm gắp cho Hồ Chu một đũa giò lụa, thưởng cho cậu vì đã nói thật.

Đương nhiên, mình tuyệt đối sẽ không lên tiếng.

Hồ Chu cảm ơn Lục Chinh, ăn một miếng thịt thật to: "Sư phụ à, sáng nay con làm việc vặt, đột nhiên tu ra võ đạo huyết khí, con cảm thấy sau này một buổi sáng gánh đồ cũng bằng ba ngày trước đây!"

Hồ Chu vốn đã có thần lực, một buổi sáng kiếm sống đã bằng người khác làm cả ngày, giờ lại còn nhanh hơn nữa, đúng là sắp biến thành quái vật.

Lục Chinh lắc đầu, nói với Hồ Chu: "Ngày mai ngươi cứ đi gánh đồ, nhưng không được để lộ võ đạo huyết khí, cứ giữ tốc độ như bình thường thôi, đừng để ai biết ngươi đã có thành tựu võ đạo."

Hồ Chu ngây ngô hỏi: "Vì sao ạ?"

Hồ mẫu gõ đầu Hồ Chu một cái: "Nghe lời sư phụ con đi, hỏi nhiều làm gì!"

"A ——" Hồ Chu rụt cổ lại.

"Cây cao hơn rừng, gió ắt thổi bật rễ." Lục Chinh giải thích: "Ví dụ như trước đây ngươi trời sinh thần lực, nên một đám lưu manh du côn vây quanh gọi ngươi là anh em, thật ra là vì thấy ngươi khỏe, có việc gì là sai ngươi ra mặt.

Ngươi nghĩ xem, ngươi chỉ khỏe hơn người ta một chút mà đã có người để ý đến ngươi, nếu có người biết ngươi tu thành võ đạo huyết khí, thì những kẻ tìm đến không chỉ là lưu manh du côn đâu."

Hồ Chu trợn tròn mắt.

"Cho nên, nếu ngươi muốn ra ngoài rèn luyện hoặc tòng quân ra chiến trường lập công, thì không sao. Còn nếu ngươi muốn ở lại huyện nhà, sống yên ổn bên mẹ, thì đừng tùy tiện để lộ võ đạo chân khí."

"Dạ dạ dạ, có lý ạ!" Hồ Chu gật đầu lia lịa, cậu thẳng tính chứ không ngốc.

"Đừng lo chuyện tiền bạc." Lục Chỉnh cười nói: "Sư phụ ngươi có tiền, đợi đến khi nào ngươi chuẩn bị cưới vợ, tiền sính lễ ta lo cho.”

Hồ Chu xua tay lia lịa. Lục Chinh tưởng cậu muốn khiêm nhường từ chối, ai ngờ Hồ Chu nói rất thật: "Con không lấy vợ đâu!"

Được thôi, vẫn còn hơi ngốc.

...

"Giờ đã mùng mười rồi, mấy ngày nữa là tết Thượng Nguyên." Liễu lão trượng lắc đầu nói: "Thời gian trôi nhanh quá, lại một năm nữa rồi."

Liễu phu nhân gật đầu, nhìn quanh một lượt những người đang ngồi, chỉ cười nói: "Năm nay tốt! Năm nay tốt!"

Liễu Thanh Nghiên mặt mày rạng rỡ, cười không nói, còn Liễu Thanh Thuyên thì vô tư vỗ tay cười nói: "Tết Thượng Nguyên! Đi hội chùa!"

Tân xuân ngày hội, mọi người trong nhà thức đêm ăn Tết, sau đó bắt đầu thăm hỏi người thân. Đến rằm tháng giêng, chính là lúc dân chúng nô nức bước vào những ngày làm việc đầu năm.

Ngày này, đạo quán, chùa chiền, miếu Thành Hoàng đều có nghi thức tế tự, cầu chúc, đồng thời cũng là phiên chợ náo nhiệt nhất trong năm, quy mô còn lớn hơn cả lễ Thất Tịch.

Đêm Thượng Nguyên, trẻ con người lớn lại thích nhất là ngắm hoa đăng. Đêm đó cũng là đêm náo nhiệt nhất trong năm.

"Vậy thì tốt." Lục Chỉnh cười nhìn Liễu Thanh Nghiên: "Vất vả cả năm rồi, nhân dịp tết Thượng Nguyên nghỉ ngơi một ngày, chúng ta cùng nhau đi hội chùa, tối đến cùng nhau ngắm hoa đăng

Liễu Thanh Nghiên mắt sáng long lanh, cười duyên một tiếng: "Dạ."

...

Ăn tối xong, Hồ mẫu ở lại Liễu gia chơi mạt chược với người nhà họ Liễu, còn Lục Chinh thì dẫn Hồ Chu về nhà, lấy hai thanh Tú Xuân đao, bắt đầu truyền thụ đao pháp.

Một canh giờ sau, Hồ Chu cáo từ Hồ mẫu để về nhà.

Cuối tuần, quảng trường Phúc Long, quán lẩu Lão Khánh.

La Quân hóa bi phẫn thành thức ăn, gắp lia lịa, cắm cúi ăn ngấu nghiến. Mấy người nhìn nhau, cũng cùng nhau bồi cậu.

Ăn được nửa buổi, La Quân đặt đũa xuống, thở phào một tiếng: "Tớ ổn rồi!"

"Ổn là tốt rồi, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi. Gặp chuyện này đâu phải mình cậu, chẳng phải ai cũng từng trải qua à." Hoàng Tu Mẫn vẫn độc miệng như thường lệ: "Không cần phải sống chết thế đâu, hèn lắm."

Nghe vậy, La Quân bị sặc cả nước.

Lâm Uyển vỗ Hoàng Tu Mẫn một cái, rồi khuyên nhủ: "Vấp ngã một lần khôn ra một chút. Đây vừa là một lần vấp ngã, cũng là một bài học. Họa phúc khôn lường, biết đâu lại là phúc, lần này tổn thất không lớn, cuộc đời còn dài mà."

Lục Chinh liếc xéo Hoàng Tu Mẫn, nhếch môi ra hiệu: Nhìn kia, học hỏi đi, đây mới là tư thế khuyên người đúng đắn.

Hoàng Tu Mẫn tặng lại cho hắn một ánh mắt khinh bỉ: Đồ cẩu nam nữ!

Thấy La Quân đã dần hồi phục, Tô Manh Manh không nhịn được lòng tò mò, dò hỏi: "Vậy... Còn ai bị lừa vào tròng nữa không? Do La Lượng lừa à?"

"Không phải La Lượng, là đồng bọn của La Lượng." Lâm Uyển lắc đầu.

"Chính là cái người trong video đó à?" La Quân hỏi.

Video của Lâm Uyển đã hot rần rần mấy ngày, La Quân và Tô Manh Manh đều xem rồi, và sau đó nhìn Lục Chinh với ánh mắt rất kỳ lạ.

Lục Chinh: ? _?

Lâm Uyển gật đầu, kể lại đại khái sự việc.

"Ở nước ngoài còn có cơ sở huấn luyện nữa à?" Đồng Mộ Hiên kinh ngạc.

"Có, cả nam lẫn nữ." Hoàng Tu Mẫn gật đầu, khóe miệng nhếch lên: "Có muốn học không?"

Đồng Mộ Hiên nghĩa chính nghiêm từ: "Không!"

Mọi người bật cười, không khí cuối cùng cũng trở nên sôi động hơn một chút.

...

Sau khi ăn xong, Lục Chinh theo Lâm Uyển về nhà, chỉ đạo Lâm Uyển luyện võ. Sau khi bắt Lâm Uyển tạo đủ các loại tư thế trong một ngày, hắn lại trở về Đại Cảnh triều, bước vào khoảng thời gian tu luyện nhàn hạ, cá ướp muối.

Cứ như vậy lại mấy ngày, tết Thượng Nguyên đến...