"Xuy..."
"Lẹt xẹt... Lẹt xẹt..."
Hai con ngựa bước chậm dần, rồi dừng hẳn xe ngựa bên vệ đường.
"Xoạt!"
Cửa xe ngựa được cải tiến, mở theo kiểu trượt ngang.
Người phụ nữ quay đầu lại, thấy một thư sinh áo xanh, mày kiếm mắt sáng bước xuống xe.
Thư sinh xuống xe xong, quay lại đưa tay, một bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng đặt lên tay anh. Một tuyệt sắc mỹ nữ mặc váy lụa mỏng màu xanh nhạt cũng nhẹ nhàng bước xuống.
Thấy đôi trai tài gái sắc này xuống xe, lại nhớ đến mùi máu thoang thoảng trong xe ngựa, ai cũng hiểu, đây hẳn là một cao thủ võ đạo dẫn vợ hiền không biết võ công đi du sơn ngoạn thủy.
Người phụ nữ nằm trên đất ánh mắt sáng lên, trong đáy mắt ánh lên vẻ khao khát.
Lục Chinh đỡ Liễu Thanh Nghiên xuống xe, không thèm để ý đến người phụ nữ dưới đất, vung tay thi triển Bàn Vận thuật, gom mấy xác chết và binh khí của đám đàn ông kia lại, ném vào sâu trong rừng.
Nơi này còn cách xa hương trấn có người ở, ban đêm dã thú hoành hành, ném mấy cái xác này vào rừng, chắc sáng mai đến xương cốt cũng chẳng còn.
Đạo thuật!
Đạo võ song tu!
Người phụ nữ kia con ngươi co rụt lại, vội cúi đầu ngoan ngoãn, thu lại ánh mắt.
Lục Chinh đã ném xác bọn cướp đi, nhưng cái xác nằm ban đầu vẫn bất động. Nhìn kỹ mới thấy đó là một thư sinh mặc nho bào trắng.
"Cái này...".
Lục Chinh nhíu mày, quay sang nhìn người phụ nữ kia, thì thấy Liễu Thanh Nghiên đã đến bên cạnh cô.
Người phụ nữ này chừng mười tám, mười chín tuổi, mặc váy lụa hoa quỳnh ánh trăng, cài trâm đồng hình chim sẻ, búi tóc cao để lộ khuôn mặt trái xoan trắng trẻo, tướng mạo thanh tú dịu dàng, đôi mắt trong veo, vẻ mặt thuần khiết.
"Cô nương, đừng sợ, kẻ xấu chết rồi." Liễu Thanh Nghiên nhẹ nhàng cúi xuống, đỡ tay người phụ nữ kia, muốn kéo cô dậy.
Nhưng vừa chạm vào cánh tay cô gái, sắc mặt Liễu Thanh Nghiên liền biến đổi, nhìn kỹ cô gái một lượt, rồi lặng lẽ buông tay sau khi đỡ cô đứng lên.
Người phụ nữ đứng dậy, không màng đến bùn đất dính đầy người, vội vàng cúi người hành lễ, "Tiểu nữ La Vân, bái kiến ân công, bái kiến phu nhân!"
Lục Chinh gật đầu, chỉ vào cái xác dưới đất, "Vị này là..."
La Vân cắn nhẹ môi dưới, vẻ mặt ai oán, "Lý lang vốn bảo sẽ cưới thiếp qua cửa, ai ngờ..."
"Khụ... Xin nén bi thương..."
Lục Chinh vụng về an ủi, rồi nói, "Hay là ta đưa cô đến Lý Môn trấn phía trước, tìm một nhà nghĩa trang?"
Anh chỉ có thể giúp được thế thôi.
La Vân khẽ chau mày, lắc đầu rưng rưng, "Thiếp không biết nhà Lý lang ở đâu..."
"Hả? Cô không biết?" Lục Chinh ngẩn người.
"Tiểu nữ gặp Lý lang ở Ngọc Hà huyện, khi chàng chuẩn bị đến Nghi Châu phủ dự thi." La Vân rụt rè nói, "Lý lang nói nguyện ý cưới thiếp làm vợ lẽ sau khi thi xong, nên thiếp đi theo..."
Lục Chinh chớp mắt, chuyện này... càng nghe càng thấy sai sai thì phải?
Quả nhiên, La Vân chưa dút lời, Liễu Thanh Nghiên đã lặng lẽ tiến đến bên cạnh Lục Chinh, chỉ tay vào La Vân khẽ kêu, "Ngươi không phải người!"
"Hả?" Lục Chinh giật mình vì tiếng kêu của Liễu Thanh Nghiên.
Con ngươi La Vân đột ngột co lại, vẻ mặt lộ ra chút ấm ức, không cam lòng, nhưng nhiều hơn là sự điềm đạm đáng yêu.
"Phu nhân sao lại nói tiểu nữ như vậy?" Giọng La Vân có chút tủi thân.
"Ta là y sư, vừa đỡ ngươi đứng dậy, thấy mạch của ngươi tuy có đập, nhưng lại cứng ngắc, không có sự biến đổi của mạch sống, rõ ràng là ngươi giả vờ." Liễu Thanh Nghiên quả quyết nói, "Ngươi không phải người sống!"
La Vân cứng đờ người.
Lục Chinh kéo tay Liễu Thanh Nghiên, nhìn La Vân với vẻ thích thú, mắt lóe sáng, "Không phải người sống?"
Anh vừa nãy nhìn nãy giờ, cũng không thấy cô gái này có khí tức khác thường, lại thêm cái xác thư sinh kia, nên anh cứ nghĩ cô ta chỉ là người thường, ai ngờ...
La Vân thu lại vẻ ai oán trên mặt, chậm rãi lùi về phía rừng cây sau lưng, "Công tử, nước giếng không phạm nước sông, người đi đường người, ta qua cầu ta, tiểu nữ là gì, không liên quan đến các ngươi."
"Không, có liên quan." Lục Chinh lắc đầu.
La Vân nheo mắt.
"Ta và vị huynh đài này đều là thư sinh, ngươi hại chết hắn, ta đương nhiên phải báo thù cho hắn." Lục Chinh nói một cách đương nhiên.
"Nhưng thiếp còn chưa hại chết chàng!" La Vân vội nói, "Là bọn đạo phỉ kia giết chàng!"
"Nhưng ngươi chuẩn bị hại chết chàng." Lục Chinh đáp tỉnh bơ.
La Vân: ???
"Ngươi nói lý kiểu gì vậy? «Đại Cảnh luật› không kết tội người vì chuyện chưa xảy ra!"
Lục Chinh nhún vai, "Học từ đám vung người trên thân."
Không đợi La Vân trả lời, Lục Chinh vung tay ném một đạo Khu Tà chú.
"Vút!"
La Vân né người, không chống cự, mà lao thẳng vào rừng cây.
"Định!".
Lục Chinh chỉ tay.
"Két..."
Thân hình La Vân đột ngột cứng đờ, giữ nguyên tư thế chạy, bị đứng im tại chỗ, đến cả mắt cũng không thể động đậy.
"Ầm!"
Khoảnh khắc sau, ánh sáng xanh của Khu Tà chú đánh trúng La Vân.
"Kít... kít..."
Một làn khói đen bốc lên, La Vân bị quấn chặt trong khói đen, mang theo mùi hôi thối.
Liễu Thanh Nghiên nhíu mày, ghét bỏ đưa tay quạt quạt trước mũi.
Khói đen tan chậm, khuôn mặt xinh đẹp kia đã biến mất.
Thay vào đó là một thứ quỷ vật da dẻ xám xịt, toàn thân rỉ mủ, ngũ quan dữ tợn, răng nanh sắc nhọn.
"Thi quỷ!" Liễu Thanh Nghiên kinh hô khe khẽ, rồi nhíu mày, "Thật ghê tởm!"
Lục Chinh lắc đầu, ném thêm hai đạo Khu Tà chú.
"Kít... kít... kít..."
"Bành!"
Thân thể thi quỹ bị Khu Tà chú đánh tan tại chỗ, nổ tung thành mấy làn khói đen bốc lên, rồi tan biến.
"Ừm?"
Lục Chinh nhướng mày, có gì đó sai sai, sao không có khí vận chi quang nhập trướng?
Thi quỷ chưa chết!
Khoảnh khắc sau, trên quan đạo nổi lên một cơn gió nhẹ, làn khói đen bị gió thổi, bay về phía Lục Chinh và Liễu Thanh Nghiên.
"Thái thượng pháp lệnh, trừ tà, tật!"
Ba đạo Khu Tà chú bắn vào khói đen, trong khói đen vang lên một tiếng thét thảm, rồi một sợi khói đen mỏng manh bay vụt đến trước mặt Liễu Thanh Nghiên.
"Hủy pháp thân của ta, ta muốn cái túi da của vợ ngươi!" Âm thanh khàn đặc vang lên, "Chết đi cho ta!"
Không đợi Lục Chinh kịp phản ứng, Liễu Thanh Nghiên đã hưng phấn vung tay nhỏ về phía trước.
"Xùy! Xùy! Xùy!"
Gió mạnh mang theo yêu lực thổi qua, nháy mắt thổi tan làn khói đen.
"Ngươi là... A!!!!!!"
"Ông!"
Mười hai sợi khí vận chi quang nhập trướng.
Một vuốt diệt thi quỷ, Liễu Thanh Nghiên mặt đỏ bừng hưng phấn, lại có chút lo lắng nhìn Lục Chinh.
Lục Chinh: "...",
