Logo
Chương 21: Có lỗi với

Ngoài hành lang.

"Thật xin lỗi, Thất Dạ, thật sự xin lỗi!" Lý Nghị Phi đứng đó, cúi gằm mặt, liên tục nói lời xin lỗi, "Lúc đó tớ thực sự quá sợ hãi, tớ, tớ không nghĩ được nhiều như vậy, tớ liền chạy thẳng...

Tớ bỏ cậu và Tưởng Thiến lại, còn hại cả cậu ấy...

Tớ không dám mong cậu tha thứ, nhưng dù sao chúng ta cũng là bạn học, tớ vẫn hy vọng có thể nói một lời xin lỗi với cậu!

Thật sự xin lỗi!"

Lý Nghị Phi không dám nhìn vào mắt Lâm Thất Dạ, nhưng giọng điệu lại vô cùng thành khẩn.

Đợi cậu ta nói xong, Lâm Thất Dạ mới chậm rãi lên tiếng,

"Gặp nguy hiểm thì bỏ chạy, đó là lẽ thường tình, không có gì đáng trách cả." Lâm Thất Dạ vỗ vai cậu ta, "Hơn nữa, nếu đổi lại là tớ, tớ còn chạy nhanh hơn cậu ấy chứ."

Lý Nghị Phi: ...

Lý Nghị Phi gãi đầu, như chợt nhớ ra điều gì: "À phải rồi, cậu có phải cũng đã ký hiệp ước bảo mật rồi không?"

Lâm Thất Dạ khựng lại, ngập ngừng một lát rồi gật đầu.

Thấy Triệu Không Thành quyết tâm như vậy, hẳn họ sẽ không dễ dàng thay đổi người chứng kiến. Việc Lý Nghị Phi đêm đó trốn thoát khỏi quái vật, sau đó bị họ phát hiện và phải ký hiệp ước bảo mật là điều đương nhiên.

Nếu hắn đoán không sai, Lưu Viễn cũng ký một hiệp ước tương tự.

Mặc dù bản thân hắn hiện tại vẫn chưa ký, nhưng chuyện đó cũng chỉ là sớm muộn. Nếu bây giờ hắn nói với Lý Nghị Phi rằng mình chưa ký, lại khó giải thích.

"Thật ra, kể cả họ không bắt tớ ký, tớ cũng không dám hé răng nửa lời." Lý Nghị Phi thở dài, "Cái hình ảnh đó, cả đời này tớ cũng không muốn nhớ lại...

Huống chỉ, ký hiệp ước rồi mà vi phạm thì còn phải ngồi tù mọt gông, tớ không muốn tự tay hủy hoại cuộc đời mình."

Lý Nghị Phi chống hai tay lên lan can hành lang, nhìn xuống sân trường náo nhiệt bên dưới, ánh mắt ánh lên một niềm khao khát.

"Thật ra, tớ lại mong có thể gia nhập bọn họ."

Lâm Thất Dạ kinh ngạc: "Cậu muốn gia nhập bọn họ?"

"Ừ, lúc ký hiệp ước tớ đã đề nghị rồi, tớ sẵn sàng bỏ học để gia nhập, tiếc là... họ không thèm ngó ngàng gì đến tớ."

"Sao cậu lại muốn gia nhập? Học lực của cậu đúng là chẳng ra sao, nhưng chẳng phải sắp được học viện thể dục đặc cách tuyển chọn rồi sao?"

"Làm vận động viên chán lắm, không, phải nói là... làm người bình thường chán lắm." Đôi mắt Lý Nghị Phi dần sáng lên,

"Được gia nhập một tổ chức bí ẩn mà hùng mạnh, âm thầm chiến đấu chống lại những kẻ thù tiềm ẩn trong xã hội loài người, lập vô số chiến công hiển hách, đến ngày mọi chuyện được phơi bày ra ánh sáng, cả thế gian sẽ khắc ghi tên tớ!"

Lý Nghị Phi nắm chặt tay, kích động nói: "Đó là giấc mơ của biết bao nhiêu gã đàn ông, như vậy, mới là một cuộc đời có ý nghĩa!"

"Cậu nghĩ mọi chuyện tốt đẹp quá rồi." Lâm Thất Dạ không chút nể nang dội gáo nước lạnh, "Nói không chừng cậu sẽ hy sinh ngay trong nhiệm vụ đầu tiên, bị quái vật xé xác thành tám mảnh, chết không ai biết đến, chôn vùi ở nơi rừng thiêng nước độc, cha mẹ cậu có khi còn chẳng biết tin cậu chết, cuộc đời cậu cứ thế trôi qua vô nghĩa."

Lý Nghị Phi: "...”

"Thất Dạ, trí tưởng tượng của cậu cũng kinh dị quá đấy?"

"Đây không phải tưởng tượng." Lâm Thất Dạ lắc đầu, "Những điều cậu vừa nói, mới là tưởng tượng."

Lý Nghị Phi bất lực thở dài, "Dù sao thì, họ cũng chẳng đoái hoài đến tớ, tớ cũng chẳng cần nghĩ nhiều làm gì. Sau này cứ thành thật mang bí mật này xuống mồ là được."

"Ừm." Lâm Thất Dạ liếc nhìn đồng hồ, "Về thôi, vào học."

Hai người quay trở lại lớp học. Lâm Thất Dạ cảm nhận được, so với trước đó, tâm trạng Lý Nghị Phi đã thoải mái hơn rất nhiều. Có vẻ như sự áy náy với Lâm Thất Dạ và Tưởng Thiến đã gây áp lực lớn cho cậu ta.

Cùng là bỏ chạy, nhưng Lý Nghị Phi và Lưu Viễn lại có những lựa chọn hoàn toàn khác biệt.

Với Lưu Viễn, Lâm Thất Dạ không hứng thú tìm hắn gây phiền phức, nhưng nếu sau này có cơ hội, hắn cũng không ngại cho hắn một bài học.

Sau khi tan học, Lâm Thất Dạ đeo cặp sách về nhà.

Vụ việc Uông Thiệu và Tưởng Thiến chết hai ngày trước đã gây ra không ít rắc rối cho trường học, dưới áp lực, trường đã phải hủy bỏ chế độ tự học buổi tối, để học sinh về nhà sớm.

Nhưng điều khiến Lâm Thất Dạ hơi bất ngờ là, quyền hạn của Người Gác Đêm dường như thực sự rất cao. Bình thường mà nói, sau khi có đến hai học sinh chết, những người từng đi cùng người chết như Lâm Thất Dạ và Lý Nghị Phi chắc chắn sẽ bị cảnh sát thẩm vấn.

Nhưng đã hai ngày trôi qua kể từ khi vụ việc xảy ra, vẫn chưa có ai tìm đến họ.

Xem ra, Người Gác Đêm đã hoàn toàn tiếp quản vụ án này, quyền hạn của họ đủ cao để khiến lực lượng cảnh sát địa phương phải ngậm miệng làm ngơ.

Đi được một đoạn, trời dần tối, mưa phùn bắt đầu rơi.

Mới hơn sáu giờ, trời đã nhá nhem tối.

Lâm Thất Dạ cau mày, hắn không mang ô, chỉ có thể nhanh chân bước về nhà.

Mưa càng lúc càng nặng hạt. Khi Lâm Thất Dạ vội vã chạy về đến nhà thì đã ướt như chuột lột. Nhưng vừa mở cửa, một mùi đồ ăn nồng nàn đã xộc vào mũi, xua tan mọi cảm xúc tiêu cực trong lòng hắn.

"Ôi... Tiểu Thất, con làm sao mà ướt như chuột lột thế này?" Dì đang bận rộn trong bếp thấy Lâm Thất Dạ liền vội chạy ra.

"Ngoài trời mưa hơi lớn, hôm nay con không mang ô." Lâm Thất Dạ cười nói.

"Không mang ô thì tìm chỗ trú tạm đi chứ, hoặc là gọi điện cho dì, dì đến đón, tự mình dầm mưa về lỡ bị cảm thì sao?" Dì trách mắng.

Lâm Thất Dạ ngượng ngùng gãi đầu, không nói gì.

"Mau đi lau khô người đi, à đúng rồi, vừa nãy thầy giáo con đến tìm, dì bảo thầy vào phòng con chờ rồi." Dì chợt nhớ ra.

"Thầy giáo?" Lâm Thất Dạ ngẩn người.

"Ừ, là thầy giáo thể dục của các con ấy, bảo là có việc tìm con, mau đi xem người ta đi, đừng để thầy giáo đợi lâu."

Lâm Thất Dạ cầm khăn mặt, ngơ ngác lau tóc.

Chuyện gì thế này, thầy giáo thể dục tìm hắn? Hắn mới chuyển trường mấy ngày, còn chưa học buổi thể dục nào, tìm hắn làm gì?

Chẳng lẽ...

Một ý nghĩ vụt qua đầu Lâm Thất Dạ. Hắn vứt khăn mặt, vội vã mở cửa bước vào phòng.

Chỉ thấy một người đàn ông trung niên quen thuộc đang tựa lưng vào ghế, cầm chén trà, mỉm cười nhìn hắn.

Lâm Thất Dạ nhíu mày, "Là ông? Sao ông tìm được nhà tôi?"

Triệu Không Thành khẽ mỉm cười, cầm lấy con hạc giấy trang trí trên bàn, lắc lắc, "Từ sau đêm hôm đó bị cậu bỏ lại, tôi đã để ý một chút. Tối qua tôi đã lén nhét thứ này vào túi cậu, nó có thể định vị."

Lâm Thất Dạ khóa trái cửa phòng, đi thẳng đến bên giường ngồi xuống, "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không gia nhập các ông."

"Tôi biết, cho nên lần này tôi đến không phải vì chuyện đó."

"Vậy ông đến tìm tôi ký hiệp ước bảo mật?"

"Cũng không phải." Triệu Không Thành lắc đầu, "Tôi đã báo với những người khác rằng cậu đã mất tích. Một khi tôi đã quyết định để cậu rời đi, thì không thể để cậu ký hiệp ước nữa, nếu không họ biết cậu không mất tích, sẽ còn phái người khác đến thuyết phục cậu.

Bọn họ... không dễ từ bỏ như tôi đâu."

Lâm Thất Dạ ngẩn người, "Vậy ông đến..."

Triệu Không Thành lấy từ trong túi ra một cuốn sổ bằng da thuộc, đặt lên bàn Lâm Thất Dạ, từ từ mở ra...

"Đãi ngộ của Người Gác Đêm tốt hơn cậu tưởng nhiều đấy. Tôi công tác nhiều năm như vậy, cũng có chút tích lũy." Triệu Không Thành vừa mở cuốn sổ da thuộc, vừa luyên thuyên nói.

Khi cuốn sổ da thuộc mở ra, ánh mắt Lâm Thất Dạ ngưng tụ.

Bên trong, là một xấp tiền dày cộp.