Logo
Chương 3: Gõ cửa

Về đến phòng, Lâm Thất Dạ khép cửa lại.

Hắn không bật đèn.

Đêm khuya, những đốm sáng li ti từ ánh sao ngoài cửa sổ hắt xuống mặt đất. Trong căn phòng tối om, Lâm Thất Dạ ngồi trước bàn đọc sách, chậm rãi tháo tấm lụa đen che mắt.

Tấm gương trên bàn phản chiếu khuôn mặt tuấn tú của một thiếu niên.

Lâm Thất Dạ vốn có dáng vẻ rất đẹp. Nếu tháo bỏ tấm lụa đen, chải chuốt một chút, kết hợp với vẻ lạnh lùng và tĩnh mịch khó hiểu kia, chắc chắn là một hotboy của trường.

Chỉ tiếc, việc thường xuyên dùng lụa đen che mắt, cộng thêm thân phận tàn tật, đã che lấp hoàn toàn vẻ rạng rỡ của hắn.

Trong gương, Lâm Thất Dạ từ từ nhắm mắt lại.

Chân mày hắn hơi nhíu, mí mắt run rẩy, tựa hồ đang cố gắng mở mắt ra, hai tay nắm chặt thành quyền.

Một giây, hai giây, ba giây...

Hắn run rẩy hồi lâu, cuối cùng không chịu nổi, buông thõng người, thở hổn hển.

Mồ hôi chảy dài trên gương mặt Lâm Thất Dạ, vầng trán hắn lộ rõ vẻ bực dọc.

Thiếu chút nữa... Chỉ thiếu một chút nữa thôi!

Tại sao lần nào cũng thiếu một chút như vậy?

Bao giờ hắn mới có thể mở mắt ra, tự mình nhìn ngắm thế giới này?

Hắn nói hắn có thể nhìn thấy, hắn nói dối.

Đôi mắt của hắn căn bản không thể mở ra, dù chỉ hé một chút cũng không được.

Nhưng hắn lại không hề nói sai.

Bởi vì dù nhắm mắt, hắn vẫn có thể "nhìn" rõ mọi thứ xung quanh.

Cảm giác này rất kỳ diệu, tựa như toàn thân mọc mắt, có thể cảm nhận mọi thứ một cách toàn diện, không góc chết, thậm chí còn rõ ràng và xa hơn cả khi nhìn bằng mắt thường.

Ban đầu, hắn không làm được điều này. Trong năm năm đầu tiên bị mù, hắn cũng chẳng khác gì những người mù thực sự, chỉ có thể dùng âm thanh và chiếc gậy dò đường để cảm nhận thế giới.

Nhưng không biết từ khi nào, có lẽ là từ năm năm trước, đôi mắt hắn bắt đầu có chút biến đổi, và hắn cũng bắt đầu cầm nhận được những thứ xung quanh.

Ban đầu chỉ là vài centimet trước mặt, sau đó theo thời gian, hắn có thể "nhìn" càng xa, càng rõ hơn. Đến bây giờ, sau năm năm, phạm vi "nhìn" của hắn đã đạt đến mười mét.

Nếu một người bình thường chỉ nhìn được mười mét, thì đôi mắt đó coi như phế bỏ, nhưng đối với một thiếu niên mất đi ánh sáng, mười mét này có ý nghĩa vô cùng lớn.

Quan trọng nhất là, mười mét mà hắn "nhìn" được là không xuyên qua chướng ngại vật.

Nói cách khác, trong phạm vi mười mét quanh Lâm Thất Dạ, hắn có được tầm nhìn tuyệt đối. Thô tục thì gọi là thấu thị, nhưng cao thượng hơn thì là hắn có thể nhìn thấy từng hạt bụi li ti trong không khí, nhìn thấy từng linh kiện bên trong máy móc, nhìn thấy mọi tiểu xảo của các ma thuật sư dưới bàn...

Và nguồn gốc của năng lực này, dường như chính là đôi mắt bị bịt kín mười năm dưới lớp lụa đen kia.

Dù có loại năng lực gần như siêu nhiên này, Lâm Thất Dạ vẫn không hài lòng. Có được tầm nhìn tuyệt đối mười mét thì tốt, nhưng hắn vẫn muốn dùng đôi mắt của mình, tự mình nhìn ngắm thế giới này hơn.

Đó là sự chấp nhất của một thiếu niên.

Dù hôm nay việc mở mắt thất bại, nhưng hắn cảm nhận rõ ràng...

Khoảng cách đến ngày thực sự mở mắt, không còn xa nữa.

Sau khi rửa mặt, Lâm Thất Dạ lên giường đi ngủ sớm như mọi ngày. Cuộc sống của một người mù trong nhiều năm không hoàn toàn là điều xấu, ít nhất nó đã giúp hắn hình thành thói quen ngủ sớm.

Nhưng khi nằm xuống, vô thức, hình ảnh đó lại hiện lên trong đầu hắn.

Dưới bầu trời vũ trụ tối tăm, trên bề mặt mặt trăng tĩnh mịch, mặt đất xám trắng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo. Trong hố trăng lớn nhất, sâu nhất, đứng sừng sững một bóng người như pho tượng.

Bóng người đó đứng yên lặng ở đó, tựa như đã tồn tại từ thuở sơ khai, ánh sáng vàng thần thánh rực rỡ tỏa ra, uy nghiêm đến mức khiến mọi sinh vật phải phủ phục.

Sau lưng hắn, sáu chiếc cánh chim lớn đến khoa trương mở ra, che khuất ánh mặt trời từ phía sau lưng chiếu xuống, để lại những bóng đen khổng lồ trên nền đất xám bạc.

Nhưng thứ thực sự khắc sâu vào đầu Lâm Thất Dạ, không thể nào xua đi được, chính là đôi mắt kia.

Đôi mắt chứa đựng thần uy, sáng rực như lò luyện, chói mắt như mặt trời ở khoảng cách gần!

Hắn chỉ thoáng nhìn thấy đôi mắt kia, thế giới của hắn đã chìm trong bóng tối.

Mười năm trước, hắn nói ra sự thật, nhưng lại bị chẩn đoán mắc bệnh tâm thần.

Nhưng trong lòng hắn hiểu rõ nhất, đâu là sự thật, đâu là ảo tưởng.

Từ khi gặp được Thiên Sứ trên mặt trăng, hắn đã biết, thế giới này... tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài.

Dần dần, Lâm Thất Dạ chìm vào giấc ngủ sâu.

Hắn không hề hay biết rằng, ngay khi hắn vừa đi vào giấc mơ, trong căn phòng tối om, hai tia kim quang chói lọi từ khe mắt hắn bắn ra, lóe lên rồi biến mất.

...

Đát, đát, đát...

Trong thế giới sương mù, Lâm Thất Dạ một mình bước đi.

Sương mù cuồn cuộn xung quanh, dường như vô tận. Rõ ràng đang bước đi trong hư vô, nhưng mỗi bước chân của Lâm Thất Dạ đều phát ra tiếng va chạm giòn giã, tựa như dưới chân hắn, có một mặt đất vô hình.

Lâm Thất Dạ cúi đầu nhìn thân thể mình, thở dài.

"Lại là giấc mơ này... Đêm nào cũng gõ cửa, mệt mỏi quá đi?" Lâm Thất Dạ bất đắc dĩ lắc đầu, bước về phía trước.

Trong khoảnh khắc, sương mù xung quanh cuốn ngược, một kiến trúc hiện đại mang phong cách kỳ dị xuất hiện trước mặt Lâm Thất Dạ.

Nói nó kỳ dị, là bởi vì rõ ràng là một kiến trúc phong cách hiện đại, nhưng một số chỉ tiết lại tràn đầy hơi thở thần bí.

Tỉ như cánh cổng sắt lớn chạm khắc đầy hình tượng các vị thần, tỉ như những ngọn đèn điện trông như những quả cầu lửa đang cháy, tỉ như những viên gạch men sứ lơ lửng dưới chân được chạm khắc hoa văn.

Tựa như sự pha trộn giữa lối kiến trúc hiện đại và các yếu tố thần miếu trong thần thoại cổ xưa, nửa vời, nhưng lại mang một vẻ đẹp khó tả.

Kiến trúc này, Lâm Thất Dạ nhận ra, hơn nữa trông rất quen mắt.

Nó cực kỳ giống với bệnh viện tâm thần Dương Quang mà hắn từng ở một năm trước. Bằng chứng mạnh mẽ nhất là, nơi trước đây viết dòng chữ lớn "Bệnh viện tâm thần Dương Quang" ở cổng, đã thay bằng một hàng chữ khác.

—— Bệnh viện tâm thần Chư Thần.

"Chẳng hiểu ra làm sao." Lâm Thất Dạ lắc đầu, bước lên phía trước, đến ngay trước cánh cổng sắt lớn.

Năm năm trước, đột nhiên bắt đầu phát sinh biến hóa không chỉ là cơ thể hắn, mà còn có cả giấc mơ của hắn.

Năm năm qua, mỗi đêm hắn đều mơ cùng một giấc mơ, và nhân vật chính của những giấc mơ này, đều là bệnh viện tâm thần Chư Thần thần bí này.

Chỉ là, cánh cổng lớn của bệnh viện tâm thần này luôn đóng chặt, dù thế nào cũng không thể mở ra.

Lâm Thất Dạ đã đi quanh bệnh viện tâm thần vô số vòng, chỉ có cánh cổng sắt lớn ở phía trước là lối vào duy nhất. Bức tường xung quanh tuy không cao, nhưng điều kỳ lạ nhất là, mỗi khi Lâm Thất Dạ nhảy lên, độ cao của bức tường kia cũng sẽ tăng lên theo.

Về phần dùng sức mạnh... Dù Lâm Thất Dạ có đập nát cả người, thì cánh cổng sắt lớn cũng không hề lay động.

Phương pháp duy nhất để vào, dường như chỉ có một.

Gõ cửa.

Lâm Thất Dạ nắm lấy chiếc vòng trên cánh cổng sắt lớn, hít sâu một hơi, mạnh mẽ đập vào bề mặt cánh cổng.

Keng ——!

Âm thanh vù vù vang vọng khắp bệnh viện tâm thần, bản thân cánh cổng sắt rung động, lung lay, nhưng không mở.

Keng ——!

Lại một tiếng nữa, cánh cổng vẫn không mở.

Lâm Thất Dạ dường như cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, không hề tức giận, kiên nhẫn tiếp tục gõ.

Năm năm qua, hắn đã khắc sâu vào ý thức quy tắc của giấc mơ này, ngoại trừ gõ của, bất kỳ thủ đoạn nào khác đều không thể mở ra cánh cổng sắt lớn, và trong giấc mơ này, ngoài việc gõ cửa... dường như hắn không thể làm gì khác.

Cũng may là trong giấc mơ, hắn không biết mệt mỏi, nếu không cơ thể đã sớm kiệt sức.

Thế là, Lâm Thất Dạ tựa như một người làm thuê vất vả, cần cù chăm chỉ gõ cửa cả đêm...