Logo
Chương 212: Ăn quỵ, nương nương bạo phát. (1)

Sau khi đuổi Lưu Trường Xuân đi, Trần Mạch cũng không vội ra ngoài mà hỏi Lư Thành Thung:

"Ngươi biết gì về vị Hạ huyện lệnh mới đến này?"

Lư Thành Thung nhíu mày đáp: "Theo lệ cũ, mỗi tân nhậm Tri huyện đều phải đến miếu Hồng Đăng tế bái nương nương, rồi đến Hương Hỏa đường chúng ta quyên tiền hương hỏa. Nhưng Hạ Chi Chu này nhậm chức đã hơn nửa tháng, vẫn chưa từng lộ mặt. Tiểu nhị của chúng ta đến huyện nha mấy lần cũng không gặp được."

"Lớn lối vậy sao?"

"Đã người ta đưa thiếp mời, vậy cứ đến xem sao. Vô duyên vô cớ chiếm bốn trấn hương hỏa của nương nương, cũng nên đến đòi một lời giải thích."

Trần Mạch đứng dậy bước ra ngoài, dẫn Lư Thành Thung cùng đi.

Thật ra Trần Mạch chẳng quan tâm hương hỏa của mấy trấn thuộc về ai, nhưng với vai trò tả sứ Hương Hỏa, hắn cũng nên tỏ ra nghiêm túc, có trách nhiệm. Dù sao, Trần Mạch cũng muốn nhắn nhủ với Thiếu Tư Mệnh.

Hôm nay trời âm u, mây đen vần vũ, tạo cảm giác ngột ngạt khó tả.

Đến cổng nha môn, Trần Mạch gặp người quen.

Bộ đầu Vương Hạc.

Mặt mũi bầm dập, trên cánh tay cũng có mấy vết bầm tím. Gã thần sắc mệt mỏi, lơ đãng đá hòn sỏi bên đường.

"Vương bộ đầu."

Vương Hạc nghe tiếng gọi, ngẩng đầu lên, thấy Trần Mạch thì giật mình, vội vàng nặn nụ cười chạy tới: "Trần tả sứ hôm nay rảnh rỗi đến nha môn sao?"

Trước đây Vương Hạc chẳng coi Trần Mạch ra gì, chỉ vì hàng năm thu bạc của Trần phủ nên lịch sự hơn một chút.

Ai ngờ…

Chỉ trong chưa đầy một năm, gã công tử bột ngày nào đã vươn mình thành nhân vật số má ở Hồng Đăng Chiếu... Gã nào dám lơ là dù chỉ nửa điểm?

"Ta nhận lời mời của Hạ huyện lệnh đến nha môn bàn công vụ. Sao ngươi lại ra nông nỗi này?"

"Ôi!"

Vương Hạc thở dài, nhìn quanh, thấy không có nha dịch nào đến gần mới nhỏ giọng: "Còn không phải tại cái tình nhân của Hạ huyện lệnh kia, tính tình chẳng ra gì. Hở ra là đánh chửi chúng tôi, chẳng coi ai ra gì. Hôm qua, ả ta muốn đi nghe hát, giao cho tôi trông con mèo. Còn cố ý cho tôi thức ăn mèo, tôi bận rộn truy bắt đạo phỉ, quên cho nó ăn. Sau đó ả biết được, liền quất tôi một trận."

Nói đến đây, Vương Hạc lộ vẻ uất ức.

Dù sao gã cũng là tư lại triều đình, ăn lộc nhà nước, báo đáp triều đình. Vậy mà bị tình nhân của huyện lệnh sai bảo, hở ra là đánh chủi. Thảo nào tất ức.

Nhưng nơi đây thâm sơn cùng cốc, tri huyện muốn làm gì chẳng được.

Các tư lại có ấm ức cũng không dám lộ ra, chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt.

Trần Mạch cũng không nghĩ nhiều, chỉ thuận miệng hỏi: "Ngươi không nói, sao tình nhân của Hạ huyện lệnh biết ngươi không cho mèo ăn?"

Vương Hạc đáp: "Tôi cũng thấy lạ. Con Hắc Miêu kia trông hiền lành ngoan ngoãn, không kêu không sủa. Ai ngờ… Sao ả ta lại biết được… Đúng là xui xẻo."

Trần Mạch không hỏi thêm mà chuyển sang chuyện khác: "Lý Văn Thanh đại nhân có trong nha môn không?"

"À, tôi dẫn ngài đi."

Vương Hạc vội giấu vẻ uất ức, giả bộ như không có gì, dẫn Trần Mạch và Lư Thành Thung vào nha môn, đến sảnh làm việc của Huyện thừa, rồi chào Trần Mạch, vội vã rời đi.

Sảnh nhỏ, đầy công văn giấy tờ và hồ sơ vụ án. Lý Văn Thanh cắm cúi ngồi sau bàn, tay cầm bút lông, tay lật xem công văn, thỉnh thoảng phê duyệt.

Vô tình Trần Mạch thấy trên mặt Lý Văn Thanh có mấy vết sẹo, vết cào, như bị móng tay cào phải.

Trần Mạch bước vào, cất tiếng: "Lý đại nhân."

Lý Văn Thanh thấy Trần Mạch thì vội đặt bút lên giá, đứng dậy chắp tay: "Không biết Trần tả sứ giá đáo, không nghênh đón từ xa."

Trần Mạch đưa tay ra hiệu: "Không cần khách sáo."

Lý Văn Thanh vâng dạ, nhưng vẫn cung kính mời Trần Mạch ngồi vào vị trí chủ tọa, còn chủ động rót trà, lẩm bẩm: "Hôm nay Trần tả sứ rảnh rỗi đến nha môn sao?"

Trần Mạch nhận chén trà nhưng không uống, mà liếc nhìn vết cào trên mặt Lý Văn Thanh: "Ta nhận lời Hạ huyện lệnh đến nha môn nghị sự. Mà Lý đại nhân bị sao vậy?"

Trần Mạch tìm Lý Văn Thanh thay vì Hạ Chi Chu cũng là để thông qua Lý Văn Thanh hiểu rõ hơn về Hạ Chỉ Chu, để nắm bắt tình hình.

"Ôi!"

Lý Văn Thanh thở dài: "Nói ra thì hổ thẹn, dù sao ta cũng là mệnh quan triều đình, mang chí lớn báo quốc. Nhưng từ khi Tri huyện mới nhậm chức, ta lại thành người trông mèo cho tình nhân của hắn… Hễ hôm nào không trông nom cẩn thận con Hắc Miêu kia là bị ả ta cào mặt… Ta thực sự hổ thẹn với hoàng ân, hổ thẹn với ân sư."

Lại là con Hắc Miêu kia?

Trần Mạch hỏi: "Gần đây nha môn có chuyện gì lạ xảy ra không?"

Lý Văn Thanh gật đầu lia lịa: "Từ khi Hạ huyện lệnh nhậm chức nửa tháng trước, nha môn liên tiếp xảy ra chuyện lạ. Ban đầu là tù nhân mất tích không rõ lý do, sau đó đến nha dịch cũng biến mất, ta lại không tìm ra manh mối nào, thực sự hổ thẹn..."

Nói đến đây, sắc mặt Lý Văn Thanh hoảng hốt, lộ rõ vẻ bất lực.

Đường đường một phương nha môn mà liên tiếp xảy ra chuyện… Thảo nào Lý Văn Thanh bi phẫn.

Trần Mạch nhấp một ngụm trà: "Lý đại nhân biết gì về Hạ Chi Chu?"

Lý Văn Thanh chán nản ngồi xuống ghế, không còn phong thái ngày xưa, thần sắc ảm đạm: "Ta biết Hạ Chi Chu là con nhà thế phiệt, hình như đến từ phủ Nam Dương. Dựa vào tiền bạc mà có được chức quan."

Thấy Lý Văn Thanh đã mất hết tâm khí, Trần Mạch không hỏi thêm, dẫn Lư Thành Thung rời sảnh, đến thẳng hậu viện, nơi Tri huyện ở.

Lư Thành Thung ghé tai nói: "Trần tả sứ, việc nha dịch liên tiếp biến mất có liên quan đến Hạ Chi Chu kia không?"

Trần Mạch chắp tay sau lưng, bước lên: "Đại khái là hắn giở trò quỷ."

Rất nhanh, đến cổng hậu viện.

Cổng đóng.

Trần Mạch định bước qua ngưỡng cửa thì dừng lại: "Lư Thành Thung, ngươi không cần vào. Quay lại xem Lý Văn Thanh thế nào."

Lư Thành Thung đi theo Trần Mạch đã lâu, hiểu rằng Trần Mạch không làm việc vô ích, lập tức đáp ứng, quay người đi tìm Lý Văn Thanh.

Lúc này Trần Mạch mới bước qua ngưỡng cửa, tiến vào.

Sân không lớn, bên trái là một mảnh vườn rau xanh, trồng đủ loại rau quả. Bên phải là một khu vườn nhỏ, bày biện những chậu hoa tinh xảo. Một nữ tử mặc áo trắng đang cầm kéo tỉa cây La Hán. Trên vai nữ tử đậu một con Hắc Miêu rất nhỏ, đôi mắt vàng kim nhìn chằm chằm Trần Mạch, khiến người ta rợn người.

Trần Mạch không khỏi nhìn Hắc Miêu thêm vài lần.

Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân, nữ tử áo trắng quay đầu, lộ ra khuôn mặt xinh đẹp, mỉm cười: "Cung nghênh Trần tả sứ, lão gia đang đợi ở phòng khách. Mời ngài vào.”

Nữ tử đặt kéo xuống, chủ động mời Trần Mạch vào phòng khách.

Trong phòng khách nhỏ, một người đàn ông trung niên mặc quan phục, mặt vuông chữ điền, vẻ mặt hiền hòa đang ngồi: "Bản huyện mong mỏi Trần tả sứ như mong sao mong trăng. Mời ngồi, Tiểu Nặc, dâng trà cho Trần tả sứ."

Trần Mạch gật đầu, cùng Hạ Chi Chu ngồi xuống, Tiểu Nặc mang trà tới, con Hắc Miêu vẫn đậu trên vai Tiểu Nặc, nhìn chằm chằm Trần Mạch, thỉnh thoảng kêu "Meo meo" đầy hung hãn.

Hạ Chi Chu cười: "Tiểu Nặc thường thích nuôi mèo chó cho vui. Mong Trần tả sứ thứ lỗi."

Trần Mạch không để ý lắm, đi thẳng vào vấn đề: "Không biết Hạ đại nhân mời ta đến đây có chuyện gì?"

Hạ Chi Chu liếc mắt ra hiệu cho Tiểu Nặc, ả ta vào hậu đường, rồi mang ra một rương lớn, mở ngay trước mặt Trần Mạch. Bên trong là những thỏi bạc lớn.

Một rương bạc lớn sáng lóa mắt.

Trần Mạch nheo mắt: "Hạ đại nhân có ý gì?"