Đây là lần đầu tiên Trần Mạch nhìn thấy nó.
Chính vì vậy, Trần Mạch càng thêm tò mò về Tứ Hồn Ngọc này. Cậu dằn lòng, tiếp tục đọc thông tin.
【Ghi chú: Đây là một mảnh vỡ của Tứ Hồn Ngọc hoàn chỉnh, có thể giúp sinh mệnh (bao gồm Thi Quỷ) tăng tốc tiến hóa, đạt tới tầng thứ cao hơn, đồng thời kích phát huyết mạch bạn sinh đặc thù.】
【Thành phần: Đời thứ nhất người chết bạn sinh, Tứ Hồn Ngọc thành vật vô chủ. Tuy nhiên, oán niệm của đời thứ nhất vẫn còn bám trên Tứ Hồn Ngọc, khiến nó sinh ra oán niệm và bám vào đời sau, dựa vào việc hấp thụ máu của đời bạn sinh để duy trì.】
【Nhắc nhở 1: Tứ Hồn Ngọc không phải là vật của Thi Quỷ. Nó là một loại vật đặc thù có thể thúc đẩy sự sinh trưởng của Thi Quỷ, với nhiều công năng phi phàm.】
[Nhắc nhỡ 2: Trong cơ thể ngươi có một lượng nhỏ huyết mạch bạn sinh, có nguồn gốc từ Tứ Hồn Ngọc. Tuy nhiên, huyết mạch chủ thể này không phải từ mảnh vỡ trước mắt.]
【Nhắc nhở 3: Ngươi có thể dùng máu tươi của mình tẩm bổ Tứ Hồn Ngọc, nó sẽ mang lại nhiều năng lực đặc dị, giúp ngươi tăng tốc tiến hóa.】
【Nhắc nhở 4: Vì khối Tứ Hồn Ngọc này không hoàn chỉnh, nên tồn tại những kết cấu chưa được giải mã, tiềm ẩn rủi ro.】
Đọc xong tất cả thông tin, Trần Mạch chìm vào im lặng hồi lâu.
"Theo những gì mình biết, trước đây Khương Hống Nguyệt đi ngang qua phủ Nam Dương, ban thưởng cho bốn nhà Chu, Chung, Thẩm, Đường, khiến họ trở thành Trấn Ma thế gia. Giờ xem ra, phần thưởng đó chính là Tứ Hồn Ngọc. Chung Lệ Hống… Chung Ly… Xem ra khối Tứ Hồn Ngọc này là của Chung gia."
"Tứ đại thế gia đều có Thần Linh lão gia riêng để tế bái. Thẩm gia bái Huyết Hổ lão gia, Đường gia bái... Hắc giáp ky sĩ, tức Hắc Thần lão gia. Bây giờ xem ra, việc các thế gia này tế bái Thần Linh lão gia phần lớn cũng là do Tứ Hồn Ngọc mà ra."
"Thần Linh lão gia của Thẩm, Đường hai nhà còn tốt, nhưng Thần Linh lão gia của Chu, Chung hai nhà trước đây mất khống chế, ăn sạch tộc nhân. Tại sao Thần Linh lão gia của Chu, Chung hai nhà lại nổi điên?"
"Chung Lệ Hồng này, rất có thể là đời sau của Chung gia. Vậy còn tiểu Hoàn là ai?"
Trần Mạch cảm thấy mình đã rất gần với chân tướng, nhưng vẫn còn vài chi tiết chưa rõ ràng.
"Mình phải mau chóng làm rõ mọi chuyện, sau đó có được khối Tứ Hồn Ngọc này. Dù sao nó cũng là thứ bồi dưỡng Trấn Ma thế gia. Nếu mình có được nó, mình sẽ có khả năng chống lại Huyết Chiếu thần thông của Thẩm gia."
"Đáng tiếc quỷ ảnh của mình lại bị giết... Con quỷ tóc dài không biết chạy đi đâu rồi. Nếu để nó trốn khỏi gánh hát này thì tổn thất lớn. Phải hỏi kỹ Chung Lệ Hồng khi cô ta tỉnh lại."
"Nghĩ nhiều vô ích, mình bế quan một trận, khôi phục khí huyết hao hụt do quỷ ảnh chết. Phải mau chóng khôi phục quỷ ảnh mới được."
Trần Mạch xua tan tạp niệm, bắt đầu ngồi xếp bằng bế quan.
Sáng sớm hôm sau.
Trời đã sáng.
Hô!
Sau một đêm bế quan, khí huyết hao hụt của Trần Mạch đã hồi phục đáng kể. Ánh nắng ban mai xuyên qua giấy cửa sổ, chiếu vào người cậu, ấm áp.
Trần Mạch cúi đầu nhìn xuống chân.
Chỉ có một chút bóng mờ.
Quỷ ảnh mọc lại quá chậm.
Lại còn cứ hở ra là bị giết... Thật khiến người ta không yên lòng.
Nhưng quỷ ảnh quả thực rất hữu dụng.
"Quỷ vật bát trụ bản mệnh hương đã hoàn toàn viên mãn, Cương Thi bát đạo cương văn cũng đều trọn vẹn. Long Tượng Công sắp đạt tới tầng thứ ba. Huyết mạch huyết vụ cấp độ cũng viên mãn... Không đột phá cửu trụ cửu vân, thực lực của mình trong thời gian ngắn không tăng trưởng được."
"Mấu chốt nằm ở khối Tứ Hồn Ngọc này."
Trần Mạch không thích cuộc sống nay đây mai đó, nhưng bị Thẩm gia truy sát khắp nơi, cậu thật sự không còn cách nào khác.
Nếu có được Tứ Hồn Ngọc, bước vào cửu vân cửu trụ, rồi tu luyện thêm một thời gian, cậu sẽ không cần e ngại Thẩm gia nữa.
Nghĩ đến đây, tâm trạng Trần Mạch tốt hơn một chút.
Cậu rửa mặt qua loa, lấy ra một lượng lớn hương phấn xoa lên người, đến khi mùi thơm nồng nặc che giấu mùi thi khí mới thôi. Sau đó cậu mặc áo khoác, đội mũ rộng vành ra ngoài.
Cậu thấy Quyên nhi đang ghé vào bệ cửa sổ, hai tay chống cằm, ngơ ngác nhìn trời.
"Quyên nhi, Chung Lệ Hồng có thể tỉnh lại không?"
Quyên nhi liếc Trần Mạch, lắc đầu: "Không đâu. Ta dùng đủ mọi cách đều vô dụng. Cô ấy ngủ say lắm."
"Ta đi xem thử."
Trần Mạch đi vào phòng, kiểm tra lại mạch tượng của Chung Lệ Hồng.
Mạch đập mạnh mẽ, máu lưu thông ổn định, hô hấp cũng rất tốt.
Nhưng cơ thể lại hết sức suy yếu, không thể tỉnh lại được.
Trần Mạch truyền cho cô một ít thế gia huyết mạch lực lượng, ý đồ đánh thức Chung Lệ Hồng.
Nhưng vô dụng.
Điều này khiến Trần Mạch cảm thấy đau đầu.
Cậu có quá nhiều vấn đề muốn hỏi Chung Lệ Hồng, nhất là về tung tích con quỷ tóc dài. Nếu Chung Lệ Hồng không tỉnh lại, mọi chuyện sẽ rất phiền phức.
Càng kéo dài, khả năng con quỷ tóc dài trốn thoát càng lớn.
Quyên nhỉ lúc này từ trên cửa sổ nhảy xuống, nói: "Công tử, ta cảm thấy cô ấy hôn mê rất kỳ lạ. Hay là thử tìm con quỷ tóc dài, đắp tóc nó lên đầu cô ấy xem sao?"
Trần Mạch ngẫm nghĩ: "Không loại trừ khả năng đó. Nhưng tối qua cô ấy rõ ràng cùng con quỷ tóc dài rời đi, còn nói chuyện được... Ta đi hỏi tiểu Hoàn."
Vừa nhắc đến tiểu Hoàn, Quyên nhi rụt cổ: "Tiểu Hoàn đó quá bất thường, công tử còn dám đi tìm cô ta à?"
"Họ chỉ là bất thường, chứ không phải quỷ vật. Ngươi ở lại đây." Trần Mạch nói rồi vội vã rời khỏi sân.
Vừa ra khỏi cửa, cậu thấy tiểu Hoàn đang chạy tới chạy lui khắp nơi, vẻ mặt kinh hoảng lo lắng, miệng không ngừng gọi tên tiểu thư.
Thấy Trần Mạch, tiểu Hoàn như phát điên, chạy đến hỏi: "Công tử, tiểu thư nhà tôi mất tích rồi. Tôi và Quách ca ca tìm cả buổi sáng cũng không thấy, ngài có thấy tiểu thư nhà tôi không?”
Thấy Trần Mạch im lặng, tiểu Hoàn tiếp tục đi về phía trước, miệng lẩm bẩm: "Tôi nhất định phải tìm được tiểu thư, nếu không sẽ xảy ra chuyện lớn."
Trần Mạch đột nhiên lên tiếng: "Có thể xảy ra chuyện gì lớn?"
Tiểu Hoàn nói: "Tôi và Quách ca ca không có tiểu thư sẽ không sống được."
Trần Mạch đột nhiên bước lên một bước, hỏi: "Tại sao lại không sống được? Ngươi chẳng phải mới đến gánh hát này làm nha hoàn hai năm nay thôi sao? Cùng lắm thì tìm chỗ khác sống qua ngày. Đừng nghĩ như vậy..."
"Không, không được. Tôi không thể rời xa tiểu thư. Công tử không biết đâu, tôi và tiểu thư nương tựa vào nhau mà sống. Tôi không thể rời xa tiểu thư.. Không phải tôi không sống được, mà tiểu thư cũng không sống được."
Trần Mạch nói: "Ta biết tiểu thư nhà ngươi ở đâu, nhưng cô ấy đang hôn mê."
"Xin công tử dẫn tôi đi."
Trần Mạch dẫn tiểu Hoàn đến phòng Thiên Viễn.
Tiểu Hoàn nhìn thấy Chung Lệ Hồng không có tóc, lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn: "A, tiểu thư, sao cô lại thành ra thế này, tiểu thư... Cô đáng thương quá."
Trần Mạch và Quyên nhi đứng bên cạnh quan sát.
Một lát sau, tiểu Hoàn vội vàng ôm Chung Lệ Hồng, chạy về phòng của cô, miệng khóc gọi: "Tiểu thư, người đợi tôi. Tiểu Hoàn sẽ không để người như vậy."
Nhìn tiểu Hoàn chạy khỏi sân, Quyên nhi rụt cổ: "Công tử, chuyện này càng ngày càng không ổn rồi."
Trần Mạch không phản ứng Quyên nhi, mà nhanh chóng đuổi theo tiểu Hoàn, hỏi Quyên nhi có cần giúp đỡ không.
Tiểu Hoàn nói: "Không cần. Tiểu thư sao lại thành ra thế này?"
Trần Mạch kể lại tình huống tối qua.
Xoát.
Tiểu Hoàn đột nhiên dừng bước, quay đầu trừng mắt Trần Mạch.
Tiểu Hoàn xưa nay ôn tồn lễ độ, lần đầu tiên tỏ ra giận dữ: "Công tử chắc chắn nhìn lầm. Tiểu thư nhà tôi không phải quỷ. Mà là Chung Ly âm hồn bất tán! Công tử đừng nghi ngờ. Nếu không có đạo hạnh, mời các người rời đi."
Nói xong, tiểu Hoàn ôm Chung Lệ Hồng về phòng, rồi "Bành" một tiếng đóng sầm cửa lại.
Trần Mạch và Quyên nhỉ đứng trong sân, không nhìn thấy bên trong, Chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc xé lòng của tiểu Hoàn.
"Tiểu thư, cô đừng đi mà. Nếu cô đi, tiểu Hoàn phải làm sao?"
"Tiểu thư!!"
"Quách ca ca, tôi phải làm gì đây?"
Tiếng kêu thê lương thực sự khiến lòng người chua xót.
Trần Mạch vốn tưởng rằng tiểu Hoàn khóc một lúc rồi sẽ dừng, không ngờ cô lại khóc càng lúc càng dữ dội, miệng không ngừng gọi Quách ca ca, gọi tiểu thư.
Với bộ dạng này, có lẽ cô phải khóc cả buổi mới thôi.
"Quyên nhi, ngươi ở lại đây trông tiểu Hoàn. Ta đi xung quanh xem xét." Nói xong, Trần Mạch rời khỏi sân, một mình đi lại trong nhà để xem xét.
Lúc này là ban ngày, ánh sáng rất tốt.
Trần Mạch đi đến hí viên, nhìn sân khấu kịch hoang phế, rồi đến phòng hóa trang phía sau sân khấu, xem xét đạo cụ và đồ hóa trang các loại.
