Trần Mạch cáo biệt Quách Tử Ngọc ba người xong, đi thẳng về phía nhà họ Lý.
Bước qua khu chợ đen ồn ào náo nhiệt, Trần Mạch thấy một người bán hàng rong đang bán kẹo hồ lô. Một đám trẻ con vây quanh, nhao nhao đòi ăn.
Hình ảnh Trần Ngư Nhi chợt hiện lên trong đầu Trần Mạch.
Cậu nghĩ bụng mua mấy xâu về cho Tiểu Ngư Nhi.
Xa nhà đã nửa tháng, chắc hẳn Tiểu Ngư Nhi cũng mong ngóng mình. Nếu tay không trở về, thật có lỗi với thân phận "ca ca".
Trần Mạch móc mấy đồng bạc vụn trong túi, định bước tới mua. Bỗng, một bóng dáng bé nhỏ quen thuộc chen lên trước, tiến về phía người bán hàng rong. Đám trẻ con xung quanh thấy cô bé kia thì như gặp ôn thần, lập tức tản ra, dường như hết sức e ngại.
Cô bé mua kẹo hồ lô xong, tung tăng rời đi.
Là nó?
Trần Mạch nhớ lại…
Cô bé này, chính là kẻ đã đụng vào mình khi cậu rời khỏi võ quán Lôi thị lần đầu tiên.
Lúc đó, Trần Mạch chỉ nghĩ cô bé tò mò đến xem náo nhiệt, vô tình đụng phải nên không để ý. Sau khi trúng Yểm Trấn Thuật, cậu mới biết chính cô bé đã thừa cơ dán giấy người lên mình.
Chỉ là sau đó mãi không tìm được cô bé.
Không ngờ bây giờ lại gặp nó ở chợ đen Huyết Lĩnh.
Nơi này cách nhà họ Lý không xa, đã có thể thấy cổng chính.
Trần Mạch vừa kịp thấy cô bé lanh lợi bước vào cổng.
Trần Mạch khựng lại, hàng loạt thông tin phức tạp trong đầu nhanh chóng được phân loại, tổng hợp, đưa ra suy luận.
"Mình hiểu rồi!"
Trần Mạch giờ đã nhập Tồn Thần Pháp, lại theo Quách Tử Ngọc học tập phù chú một thời gian dài, đương nhiên hiểu nguyên lý của Yểm Trấn Thuật. Cậu cũng hiểu dụng ý của Lý bà bà trước đây.
Chính là lấy máu.
Việc cậu có thể móc rơi lớp sáp đỏ ở miệng giếng là vì cậu là cộng sinh thể Phong Ma bệnh, hơn nữa do hệ thống, cậu là một cộng sinh thể hoàn hảo.
Mấu chốt để cộng sinh thể phát huy tác dụng nằm ở huyết mạch.
Cho nên, hai lần Lý bà bà động thủ với cậu, ngoài việc cướp đoạt còn là để lấy máu.
Lưu Ma Tử bị Yểm Trấn Thuật khống chế, dù làm cậu bị thương, thi thể lại bị Trần Mạch đốt. Lấy máu là không thể. Vậy khả năng duy nhất là cô bé này.
Trước đây, nó thừa cơ đụng cậu, không chỉ dán giấy người lên quần áo mà còn tranh thủ lấy máu. Có lẽ lúc đó võ nghệ của cậu chưa tới, còn cô bé kia lại có bản lĩnh bất phàm nên quá trình lấy máu không bị cậu phát giác.
Lý Bỉnh Tú thật cao tay.
Bị một ả ác phụ âm hiểm như vậy nhắm tới, thật khó chịu.
Kẻ này không thể giữ lại.
Trần Mạch gạt bỏ tạp niệm, cũng chẳng còn tâm trí mua kẹo hồ lô. Cậu tiến đến trước mặt một cậu bé vừa chạy trốn, chìa ra một đồng bạc vụn sáng loáng.
"Ta hỏi ngươi chuyện này, nếu ngươi trả lời tốt, bạc này là của ngươi."
Cậu bé mặc quần áo cũ nát, mặt mày lấm lem tro bụi. Nhìn là biết con nhà nghèo, thấy bạc vụn trong tay Trần Mạch liền lộ vẻ khát khao vô cùng, gật đầu lia lịa.
Trần Mạch hỏi: "Vì sao các ngươi lại e ngại cô bé kia như vậy?”
Cậu bé rụt rè nói: "Cô bé đó tên Tiểu Bạch Đường, biết làm tà thuật. Ai cũng sợ, sợ chọc giận nó, trúng tà thuật của nó."
Quả nhiên…
Trần Mạch nhẫn nại hỏi: "Ngươi từng thấy nó dùng tà thuật chưa?"
Cậu bé ngập ngừng, nhưng khi thấy đồng bạc vụn trong tay Trần Mạch lay động, vẫn lấy hết can đảm nói: "Hồi trước, có một anh lớn giật kẹo hồ lô của nó, kết quả bị nó liếc một cái bay xa mười mấy mét, đập đầu chảy máu. Anh đó to cao lắm, bốn đứa tụi con đẩy cũng không nhúc nhích được."
Thì ra là thế.
Tồn Thần pháp môn, tinh thần tràn ra ngoài.
Tuổi nhỏ như vậy đã có thể luyện được Tồn Thần Pháp, quả thật không đơn giản. Chỉ không biết nó học loại Tồn Thần Pháp nào, quan tưởng vị Tà Thần nào.
Tuy có chút khiến Trần Mạch giật mình, nhưng nói sợ hãi thì chưa đến mức.
Chỉ có Trần Mạch biết, Nhị Tồn Thần tinh thần tràn ra ngoài đáng sợ đến cỡ nào.
Toàn bộ đầm lầy Hồng Đằng, chỉ có Đại Tư Mệnh đạt tới Nhị Tồn Thần.
Huống chi, Trần Mạch giờ đã quen thuộc với việc nắm giữ Nhị Tồn Thần.
Nhà Lý bà bà này dù đáng sợ đến đâu, cũng không đến mức xuất hiện cao thủ ngang hàng Đại Tư Mệnh chứ?
Đương nhiên, Trần Mạch chỉ lấy Đại Tư Mệnh làm tham chiếu thôi, nếu thật gặp Đại Tư Mệnh thật thì… Sợ vẫn cứ phải sợ.
"Bạc cho ngươi."
Trần Mạch đưa bạc vụn cho cậu bé rồi đi về phía nhà họ Lý.
Rất nhanh, Trần Mạch đến nơi.
Khung cảnh trước cổng vẫn quen thuộc như xưa.
Hai cây đại thụ, một giếng cổ.
Cửa sân khép hờ.
Từng đợt gió lạnh từ trong thổi ra, khiến người ta rùng mình.
Trần Mạch vận chân khí, xua tan hàn ý xâm nhập, tiến lên gõ cửa.
Cộc cộc cộc.
Không lâu sau, cánh cửa kẽo kẹt mở ra.
Một cái đầu nhỏ ló ra, chính là Tiểu Bạch Đường lúc nãy. Nó cầm một xâu kẹo hồ lô, thấy Trần Mạch không những không sợ mà còn lộ vẻ giận dữ. Nhưng Tiểu Bạch Đường nhanh chóng kìm nén, thay bằng nụ cười ngây thơ vô tội.
"Hì hì, là anh tới à. Bà biết anh sẽ tới, đang đợi anh bên trong đó, mau theo em vào đi."
Nói rồi, Tiểu Bạch Đường tung tăng dẫn đường.
Trần Mạch theo vào.
Bên trong quang cảnh không khác lần trước, cỏ dại mọc đầy sân, hoang vu khắp nơi, tỏa ra mùi cỏ xanh. Ánh sáng ở đây yếu, một mảnh âm u.
Nhưng khi đi qua sân nhỏ đến trước cửa phòng khách, quang cảnh thay đổi hoàn toàn.
Trên mặt đất trải thảm đỏ, hai bên cửa treo đèn lồng đỏ rực, còn có vải đỏ. Trước cửa đặt hai hình nhân giấy mặc váy đỏ. Bên trong đại sảnh trang trí vui mừng hớn hở, bàn ghế đều phủ vải đỏ, còn bày một bàn đầy món ngon, rõ rằng là bố trí đám cưới.
Nhưng trong phòng khách không một bóng người, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Lần trước Trần Mạch đã đến đây, muốn đi hậu viện nhưng bị Lý bà bà ngăn lại.
Lần nữa bước vào phòng khách này, Trần Mạch dừng lại, hỏi cô bé: "Hôm nay nhà họ Lý có người đại hôn sao?"
Ai đại hôn?
Lý lão thái gia?
Chuyện đó không thể nào, Lý lão thái gia đâu còn là người, còn có công năng kia hay không thì phải bàn. Hơn nữa chính thê Lý Bỉnh Tú vẫn còn đó, tuyệt đối không có chuyện tục huyền. Còn nạp thiếp… Với gia đình cổ hủ trọng nam khinh nữ, càng không thể nghĩ tới.
Tiểu Bạch Đường không đáp, chỉ cười nói: "Anh đã tới là khách, bà phải chiêu đãi anh chứ. Mau theo em ra hậu viện đi. Tiệc cưới bày xong rồi, chỉ chờ anh vào chỗ thôi."
Nói rồi, Tiểu Bạch Đường không để ý đến Trần Mạch nữa, tung tăng ra hậu viện.
Trần Mạch mở sáu thức, âm dương sáu thức toàn bộ triển khai, vận chân khí, mở Tồn Thần, cảnh giác nhìn chằm chằm bất kỳ biến động nhỏ nào xung quanh. Lúc này cậu mới theo ra hậu viện.
Vừa vào hậu viện, Trần Mạch đã kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt.
Trong hậu viện phủ kín thảm đỏ, đèn lồng đỏ treo khắp nơi, chính giữa bày một bàn lớn đầy món ngon, trước cửa phòng khách đặt một chiếc kiệu hoa màu đỏ chót, trong phòng khách lờ mờ có bóng người đang động. Còn truyền đến tiếng hô âm lãnh "Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường".
Góc đông nam sân có một giếng cổ.
Vừa thấy miệng giếng này, Trần Mạch liền nhận ra.
Ban đầu ở quỷ địa nhìn thấy… Chính là cái giếng này!
Không sai!
Quá quen thuộc.
Lý Hồng Hỉ lúc đầu đã bò ra từ chiếc giếng này. Dù lớp sáp đỏ phía trên đã biến mất, vẫn còn vết móc và cặn dầu sáp đỏ.
Lý bà bà mặc áo choàng đỏ đang múc nước bên giếng, sau đó nhóm lửa bên cạnh, nấu một nồi thịt heo, tỏa ra mùi hương kỳ lạ.
Với sự xuất hiện của Trần Mạch, Lý bà bà không hề ngạc nhiên, cũng không quay đầu lại nói: "Cháu đến rồi à. Tìm chỗ ngồi đi, đợi hôn lễ xong thì khai tiệc. Cháu là khách đầu tiên đấy. Lát nữa cùng tân lang tân nương uống vài chén, cháu là đại ân nhân của nhà họ Lý ta, phải cảm tạ cháu mới được."
