Lưu Tĩnh trầm mặc một lát, rồi nâng chén rượu lên uống một hơi cạn sạch.
"Ta hiểu rồi, Lạc sư điệt đây là biết mình biết ta, muốn đối phó tà tu quả thực cần phải hiểu rõ những thứ này. Lần này nếu không nhờ sư phụ ban cho dị bảo, ta cũng suýt chút nữa thất bại.
Xem thì không sao, nhưng tuyệt đối đừng vì tò mò mà thử tu luyện, một khi bước chân vào, sẽ khó lòng quay lại."
Lưu Tĩnh vừa nói, vừa đưa hai cây ngọc giản qua.
"Hai cây? Chẳng lẽ tà công này còn chia thành thượng hạ hai quyển?"
Ngọc giản có thể chứa đựng lượng lớn thông tin, một bộ công pháp mà cần đến hai ngọc giản mới chứa hết, chắc chắn là một tác phẩm đồ sộ.
"Một cây này là môn tà công tên là《Thôn Sát Công》, cây còn lại thì chứa huyết tinh bí pháp mà tà tu hay tu luyện. Ta, Lưu Tĩnh, đã quyết định tin tưởng ngươi thì sẽ tin đến cùng, hai cây ngọc giản này đều cho ngươi, cầm lấy đi."
Lạc Hồng có chút cảm động, nhận lấy hai cây ngọc giản, ôm quyền thi lễ nói:
"Vãn bối nhất định không phụ sự tin tưởng của sư thúc!"
......
Sau khi ăn xong, Lưu Tĩnh tiếp tục chữa thương cho Lý Tiểu Uyển, Lý Tiểu Thanh ở bên cạnh hỗ trợ, còn Dư Ứng thì bận rộn sửa chữa kim cương chung.
Thấy không ai quấy rầy, Lạc Hồng tìm đến một tảng đá lớn ở nơi vắng vẻ bên ngoài thôn ngồi xuống, dán ngọc giản ghi chép《Thôn Sát Công》 lên mi tâm, lập tức dùng thần thức đọc.
Cứ như vậy lĩnh ngộ suốt nửa ngày, Lạc Hồng mới thở dài một hơi, mở mắt ra, vẻ mặt có chút thất vọng.
Thôn Sát Công đúng như tên gọi, người tu luyện phải thu nạp địa sát trọc khí, sau đó luyện thành một loại pháp lực đặc thù, mới có thể thao túng địa sát trọc khí ở một mức độ nhất định.
Hơn nữa, khác với linh khí có thể tẩm bổ thân thể tu tiên giả, địa sát trọc khí lại gây hại cho thân thể tu tiên giả, tiếp xúc lâu ngày sẽ hao tổn tuổi thọ.
Vì vậy, trong Thôn Sát Công có rất nhiều phương pháp dùng huyết tế, cưỡng ép kéo dài tuổi thọ cho người tu luyện, một dạng tà thuật.
Thảo nào từ xưa đến nay ít tu tiên giả dám đụng vào địa sát trọc khí, hóa ra thứ này thật sự có thể đoạt mạng.
"Đáng tiếc, ta còn định lợi dụng địa sát trọc khí để tạo ra đặc tính phụ linh áp mạnh mẽ, đặt một đoàn địa sát trọc khí nén cao áp vào trung tâm linh khí trong cơ thể, tạo ra chênh lệch linh áp cực lớn, cưỡng ép hấp thụ linh khí thiên địa xung quanh cơ thể, hình thành ngoại linh áp lớn, từ đó nâng cao linh áp trong kinh mạch, để đại pháp tu tiên linh áp của ta bước vào kỷ nguyên mới, không cần đến đan dược hỗ trợ.
Nhưng xem ra, nếu thật làm vậy, có lẽ ta đã bị địa sát trọc khí cạo chết trước rồi!
Cho dù có phương pháp chống lại tổn thương từ địa sát trọc khí, thì một Luyện Khí kỳ chỉ có trăm năm tuổi thọ như ta cũng không thể nghiên cứu ra được.
Trước mắt, công dụng duy nhất của địa sát trọc khí là dùng để tạo môi trường phụ linh áp khi làm một số thí nghiệm."
Thu hồi ngọc giản Thôn Sát Công, Lạc Hồng hết hứng thú, đọc tiếp một miếng ngọc giản khác, rất nhanh vẻ mặt của hắn liền biến đổi dữ dội.
Ban đầu là mừng rỡ, rồi lại hoang mang, cuối cùng trở nên kích động tột độ!
"Quả nhiên là hữu tâm trồng hoa hoa chẳng nở, vô tình trồng liễu liễu lại xanh! Bí pháp tên là 《Nhiên Huyết Đồ Đằng》 này vậy mà ẩn chứa huyền cơ xây dựng kinh mạch tuần hoàn bên ngoài cơ thể!"
Theo những gì ghi trong ngọc giản, quá trình tu luyện Nhiên Huyết Đồ Đằng vô cùng thống khổ.
Tu tiên giả phải đẩy tỉnh huyết của bản thân vào một kinh mạch đặc biệt, dùng pháp lực vận chuyển một chu thiên trong kinh mạch, rồi bức tỉnh huyết ra ngoài cơ thể, hình thành linh văn đồ đăng.
Lạc Hồng vừa nhìn qua đã thấy có gì đó sai sai, nghĩ kỹ lại, đây chẳng phải là đang làm bản khắc in ấn sao!
Tinh huyết của tu tiên giả chính là mực in, kinh mạch chính là bản khắc, còn da là giấy.
Bí pháp này dùng phương thức thô bạo đơn giản, đem toàn bộ kinh mạch tuần hoàn in lên bên ngoài thân, tạo thành một bộ kinh mạch tuần hoàn nhân tạo bên ngoài cơ thể.
Cái này... thật quá khéo léo!
Lạc Hồng kích động đến toàn thân run rẩy không phải vì phương thức in ấn thô kệch trong bí pháp, mà là vì mạch suy nghĩ mà người sáng tạo bí pháp cung cấp.
Đối với Lạc Hồng, điều này chẳng khác nào mở ra một cánh cửa đến thế giới mới!
Bởi vì không ai hiểu rõ hơn hắn rằng ngân phù văn ẩn chứa trong kinh mạch mới là căn nguyên của mọi huyền bí, hắn có khả năng nghiên cứu ra đồ đằng linh văn cao cấp hơn!
"Hít sâu... bình tĩnh lại sau cơn kích động, nghiên cứu sâu hơn về bí pháp này."
Trong ngọc giản, ngoài phương pháp tu luyện Nhiên Huyết Đồ Đằng cụ thể, còn ghi lại một vài điều cần biết trước khi luyện tập, Lạc Hồng tổng kết lại như sau.
Điều thứ nhất: bí pháp có thể chia thành nhiều giai đoạn để tu luyện, mỗi lần luyện thành một vài kinh mạch, cuối cùng hợp nhất lại, có thể đạt đến đại thành.
Đó là một mạch suy nghĩ tương đối tốt, giúp bí pháp này có thể áp dụng cho nhiều giai đoạn tu vị khác nhau, quan trọng hơn là có tính phát triển đầy đủ, Lạc Hồng rất hài lòng với cách thiết kế này, quyết định học theo để biến nó thành của mình.
Điều thứ hai: sau khi tu luyện thành một giai đoạn, đồ đằng sẽ tự động vận chuyển, người tu luyện không thể dừng lại. Nếu không bổ sung đủ những gì đồ đằng cần, đồ đằng sẽ cắn trả người tu luyện.
Không thiết lập công tắc là một hành vi ngu ngốc, có lẽ đây là lý do sâu xa khiến một số tà tu phải uống máu người mỗi ngày, điều này cần phải cải tiến.
Vậy tại sao lại có vấn đề này?
Thực ra rất dễ hiểu, nếu so sánh kinh mạch với một xưởng gia công, ta sẽ tiếp tục dùng ví von này.
Hệ thống kinh mạch của tu tiên giả là một xưởng gia công siêu phức tạp, chỉ cần tìm đúng dây chuyền sản xuất, đưa vào đúng vật liệu, nó hầu như có thể làm được mọi thứ, và có một hệ thống quản lý hoàn chỉnh.
Đồ đằng mô phỏng thì lại tệ hơn nhiều, nó giống như một xưởng gia công nhỏ mà tu tiên giả xây ở hải ngoại, khó kiểm soát, không chỉ sản xuất một loại sản phẩm duy nhất, mà còn không có ai quản lý, ở trong trạng thái mất liên lạc.
Vì trước khi mất liên lạc nó nhận được chỉ thị là phải sản xuất hết công suất, nên nó điên cuồng nhận đơn hàng và điên cuồng làm.
Lúc này, xưởng chính chỉ có thể liên tục chuyển vật liệu cho nó, và sau khi vượt qua một giới hạn nhất định, xưởng chính cũng sẽ bị nó kéo sụp.
Chính là cái khái niệm rất dễ hiểu này.
"Phải thêm công tắc vào đồ đằng, nếu không rủi ro quá lớn." Lạc Hồng vừa ghi lại điểm này vào sổ, tư duy lại phát tán thêm một chút, vì vậy thêm vào: "Nếu có thể, hãy thiết kế thêm một công tắc quá tải, để đối phó với tình huống đột ngột."
Điều thứ ba: kích hoạt đồ đằng trong thời gian dài sẽ rút cạn tinh huyết của người tu luyện, chắc chắn sẽ chết.
Vì có chữ "chết" nên Lạc Hồng suy nghĩ rất nghiêm túc về điều này.
Tác dụng bình thường của đồ đằng là tích lũy năng lượng trong quá trình vận chuyển liên tục để sử dụng khi kích hoạt.
Khi đồ đằng kích hoạt, nó sẽ vận chuyển ngược chiểu, chuyển đổi nhanh chóng năng lượng đã tích lũy thành giới hạn pháp lực tạm thời của người tu luyện, từ đó mang lại tác dụng tăng tu vi tạm thời.
Tà tu sáng tạo ra Nhiên Huyết Đồ Đằng đã chọn sử dụng tinh huyết làm năng lượng dự trữ, điều này thật sự rất ngu xuẩn.
Tất nhiên, có lẽ hắn cũng không có lựa chọn nào khác, có lẽ hắn cảm thấy có cái gì dùng được là tốt rồi.
Nếu là Lạc Hồng lựa chọn, hắn nhất định sẽ chọn thứ dễ bổ sung nhất, và không gây chú ý nhất, dù sao đây cũng là bí pháp.
Ừm... Linh khí thiên địa có vẻ cũng không tệ.
