Logo
Chương 5: Thi triều đột kích.

Trước mắt hắn hiện ra một bảng thông tin.

[Vũ khí]: Súng ngắn GLS.

[Cấp độ]: 1.

[Hiệu quả]: Sử dụng đạn cấp 1, gây sát thương hiệu quả lên quái vật và các mục tiêu có giáp cấp 1.

Trần Mãng nhìn bảng thông tin, rồi lại sờ những viên đạn đồng thau trong túi.

Thông tin về đạn cũng hiện lên, đó là đạn thường cấp 1.

"Có chút thú vị..."

Trần Mãng lẩm bẩm, dường như đã hiểu ra phần nào thế giới này. Sau khi tận thế giáng lâm, thế giới đã bị thay đổi bởi những yếu tố siêu nhiên, tạo nên trạng thái hiện tại. Anh không biết liệu súng ống từ thời trước tận thế còn dùng được không.

Theo thông tin từ Lão Trư, người bình thường có nhặt được [Đoàn Tàu Lệnh] cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Mà [Phiên Chợ] chắc cũng chẳng ai mua Đoàn Tàu Lệnh, vì người đi chợ đều là Trưởng tàu cả.

Cho dù có [Đoàn Tàu Lệnh], để nâng cấp đoàn tàu cần tài nguyên, muốn tài nguyên phải có n lệ, muốn quản nhiều nô lệ cần tay chân, muốn quản được tay chân thì...

Trước tiên cần phải có một tổ chức.

Nói cách khác.

Phải có một đội ngũ nòng cốt.

Nếu như...

Nếu có thể cho đoàn tàu này ăn hết đám nô lệ, hắn sẽ có 300 người để gây dựng sự nghiệp. Chỉ là Trưởng tàu đến giờ vẫn chưa lộ diện, mà đám tay chân kia cũng không phải đối thủ của anh, chưa kể đến mấy khẩu súng máy hạng nặng được gắn trên trần xe.

Súng máy hạng nặng là thứ áp đảo các sinh vật gốc carbon. Ít nhất anh nghĩ mình không chịu nổi vài phát đạn.

...

Trong hầm mỏ, Lão Trư đang mồ hôi nhễ nhại vung cuốc, cũng nhíu mày nghiến răng suy nghĩ.

Lúc đó gã quy hàng Trần Mãng không chỉ vì anh ta mạnh, ra tay dứt khoát, mà còn vì gã cảm nhận được tín niệm mạnh mẽ từ Trần Mãng. Gã đã gặp nhiều người, và những kẻ làm nên chuyện thường có loại tín niệm này.

Người có tín niệm mạnh mẽ thường có ba kết cục:

Thành công, đột tử, hoặc bị đè bẹp tín niệm.

Gã không muốn làm nô lệ nữa, gã muốn đánh cược. Và gã đã cược, Trần Mãng nhanh chóng hỏi gã về thông tin đoàn tàu. Bình thường, nô lệ không quan tâm đến việc làm sao để sở hữu đoàn tàu.

Đây chính là lợi thế của gã, những nô lệ khác không hiểu, chỉ có gã, người từng là phó tàu, mới hiểu.

Chỉ cần...

Chỉ cần Trần Mãng trở thành Trưởng tàu, gã chắc chắn sẽ là một thành viên chủ chốt, gã sẽ đổi đời ngay lập tức. Nhưng vấn đề lớn nhất bây giờ là làm sao để Trần Mãng có được [Đoàn Tàu Lệnh]?

...

Bốn tiếng sau –

Trần Mãng đang tìm kiếm xung quanh hầm mỏ thì nghe thấy tiếng bộ đàm dồn dập: “Tất cả rút lui ngay! Rút lui ngay!!!”

Âm thanh lớn đến mức khiến màng nhĩ Trần Mãng hơi ù đi.

Ngay sau đó!

Không đợi Trần Mãng kịp phản ứng, đám nô lệ trong mỏ sắc mặt biến đổi, vội nhét quặng sắt vừa đào được vào túi, rồi chạy thục mạng về lối ra.

Quặng thô, xù xì, chỉ to bằng quả trứng gà.

Đó là 1 đơn vị quặng sắt.

Trần Mãng tận mắt chứng kiến, sau một tiếng đào bới, cục sắt trên mặt đất vỡ ra một mẩu quặng cỡ quả trứng gà.

"Chạy!"

Dù không biết chuyện gì xảy ra, Trần Mãng nhìn Lão Trư mặt mày lo lắng chạy về phía mình, cũng hét lớn rồi quay người chạy theo.

Lúc đi mất gần 40 phút.

Đường về nhanh hơn nhiều.

Chỉ mười mấy phút sau, đám nô lệ thở hồng hộc chạy ra khỏi mỏ, thấy đoàn tàu đỗ trước cửa mỏ và một mảng thi triều đen kịt ở đằng xa!

"..."

Trần Mãng nhìn cảnh tượng trước mắt, trong mắt thoáng hiện sự kinh ngạc. Đoàn tàu vốn đã rất hoành tráng, với chín toa xe đen bóng, trên nóc còn trang bị ba khẩu súng máy hạng nặng.

Cảm giác an toàn tràn trề.

Nhưng trước mảng thi triều đen kịt kia, nó bỗng trở nên nhỏ bé.

Anh thậm chí còn ngửi thấy mùi thối rữa trong không khí.

Mặt đất rung lên nhè nhẹ.

Đó là tiếng bước chân của vô số zombie đang lao tới. Dù chỉ cách khoảng trăm mét và không nhìn rõ hình dạng zombie, người ta vẫn cảm nhận được sự ngột ngạt rõ rệt.

Đám tay chân đứng ở cửa toa xe nô lệ mở toang, mặt dữ tợn quát: “Mẹ kiếp, nhanh lên!!!”

Trần Mãng không dám chậm trễ, cùng Lão Trư chạy về toa số 7 của mình.

Những người còn lại trong mỏ cũng ùa ra.

Khi tất cả nô lệ chui vào toa, cửa xe còn chưa kịp đóng lại.

Đoàn tàu bắt đầu khởi động!

Nhưng lần này tàu chạy rất chậm, mất mấy chục giây mới đạt tốc độ tối đa. Nhưng... đã quá muộn, vòng vây đã hình thành, thi triều không chỉ tấn công từ một hướng mà gần như từ mọi phía!

...

"Đằng đằng đăng!"

Trần Mãng ngồi trên đống rơm trong toa số 7, sắc mặt u ám, nghe tiếng súng chói tai. Súng máy hạng nặng đã bắt đầu gầm rú. Nhưng... theo số lượng thi triều mà anh vừa thấy, anh không tin mấy khẩu súng này có hiệu quả.

Muốn phá vây khỏi thi triều này.

Anh nghĩ, trước tiên phải thay bánh xe, đổi sang loại [Bánh Xích] mà Lão Trư nói, loại bánh xe không dễ bị xác chết kẹt vào. Tiếp theo, vỏ thép của toa xe phải đủ cứng, toa xe nô lệ của họ rõ ràng chỉ là sắt lá, cuốc mạnh một cái là thủng, không thể nào chống lại được cuộc tấn công như thủy triều của zombie.

Anh nắm chặt khẩu súng lục trong ngực.

Nhưng lúc này, nó không mang lại cho anh nhiều cảm giác an toàn.

Không khí trong toa xe rất căng thẳng. Nhiều người đã suy sụp tinh thần, nói năng lung tung, hoặc không ngừng cầu nguyện. Không có cửa sổ, họ không thấy tình hình bên ngoài.

Nhưng nghe tiếng súng máy hạng nặng không ngừng nổ, người ta cũng đoán được tình hình rất tệ.

"Mãng ca."

Lão Trư ngồi bên cạnh anh, mặt tái mét, run giọng nói: “Lúc lên xe tôi thấy, vòng vây thi triều không quá chặt, vẫn có khe hở.”

"Chỉ là những khe hở đó được tạo thành từ nhiều khe hở nhỏ, cần phải liên tục luồn lách trong thì triều, như đi xe máy trong dòng xe cộ để phá vây."

"Tàu hỏa không dễ điều khiển như xe máy, cua quá rộng, nhưng nếu Trưởng tàu trang bị cho mỗi toa xe [Bánh Đa Hướng Phụ Trợ Cấp 2], đoàn tàu sẽ linh hoạt hơn nhiều. Đó là cơ hội duy nhất để phá vây."

"Chỉ là..."

"Bánh đa hướng phụ trợ cấp 2 không phải là điều kiện bắt buộc để nâng cấp đoàn tàu cấp 2 lên cấp 3. Theo tôi biết, đa số Trưởng tàu không nỡ tiêu tài nguyên vào việc đó."

"Nếu đoàn tàu này không có bánh đa hướng phụ trợ cấp 2, thì lần này... lành ít dữ nhiều."