“Đại ca, tên anh là gì?”
“Tôi tên Trần Mãng.”
“Được, Mãng ca.”
...
Sau vài câu đối đáp ngắn gọn, cả hai im lặng, tiếp tục ngồi khoanh chân trên đất, cặm cụi ăn.
Trần Mãng quả thực ăn không vô.
Anh chừa lại hai cái màn thầu và một túi cải bẹ nhét vào túi áo, để dành khi nào đói bụng thì ăn, khiến túi áo phồng lên.
Rất nhanh sau đó…
Không cho bọn họ có nhiều thời gian.
Tiếng đốc công quát tháo vang lên, tất cả nô lệ nối đuôi nhau thành hàng dài chui vào mỏ quặng.
Cửa mỏ chỉ là một cái hang nhỏ trên sườn đổi, trông chẳng khác nào hang thú, không mấy bắt mắt. Nhưng khi bước vào bên trong, người ta liền cảm nhận được sự khác lạ.
Đường hầm bên trong ngoằn ngoèo dẫn xuống dưới.
Đi chừng mười mấy phút.
Đến một ngã ba, phía trước có ba lối rẽ. Theo sự phân công từ trước, anh dẫn đám nô lệ thuộc toa số bảy tiến vào lối rẽ bên trái nhất, hai ngả còn lại do hai toán nô lệ khác đảm nhiệm.
Dẫn đầu đám nô lệ toa số bảy nhanh chóng tiến vào đường hầm, đi thêm khoảng mấy chục phút nữa mới tới được điểm cuối.
Cảnh tượng trước mắt bỗng nhiên mở rộng, sáng sủa.
Cứ như thể bước vào một hang động đá vôi khổng lồ, cao chừng bảy, tám mét. Toàn bộ không gian rộng lớn, trên mặt đất lồi lên những cục sắt đen sì.
Cao khoảng một mét.
Hình dạng có phần giống bông cải bị AIDS.
Bề mặt sần sùi, đầy u cục.
“Đây là mỏ quặng?”
Trần Mãng nheo mắt, quan sát những cục sắt mọc trên mặt đất trong hang đá vôi. Đào mỏ kiểu này ư? Khái niệm này khác xa so với những gì anh hình dung về việc đào mỏ.
“Ừm ừm.”
Lão Trư cầm chiếc cuốc nhỏ trên tay, khẽ nói: “Sau tận thế, thế giới này đã xảy ra một số biến đổi kỳ lạ, có thể gọi là biến đổi siêu nhiên. Ví dụ như sự tồn tại của [Đoàn Tàu]. Chỉ cần có [Đoàn Tàu Lệnh] là có thể tạo ra một đoàn tàu thuộc về mình.”
“Và có thêm nhiều khu tài nguyên như mỏ quặng.”
“Cách đào mỏ này khác với trước kia. Không cần chiết xuất gì cả. Chỉ cần nô lệ dùng cuốc liên tục bổ vào quặng sắt, mỗi giờ sẽ thu được 1 đơn vị quặng sắt.”
“Mỏ quặng này thuộc loại cấp thấp, bình thường nhất, là quặng sắt cấp 1.”
“Cũng coi như may mắn, khai thác loại mỏ này cơ bản không nguy hiểm đến tính mạng. Có những mỏ phải đào trong dung nham, hệ số nguy hiểm tăng lên rất nhiều.”
“Loại tài liệu này là nguyên liệu chủ yếu để nâng cấp đoàn tàu.”
“Ví dụ như Mãng ca nhìn vào bảng thông tin của cái cuốc này xem.”
Trần Mãng nhận lấy chiếc cuốc từ tay Lão Trư, ước lượng. Một bảng thông tin hiện ra trước mắt anh.
[Tên công cụ]: Cái cuốc.
[Cấp công cụ]: Cấp 1.
[Hiệu quả công cụ]: Có thể khai thác mỏ quặng cấp 1.
Bảng thông tìn này vẫn chỉ mình anh thấy được. Nhưng theo lời Lão Trư, ai cầm cái cuốc này cũng thấy được bảng thông tin. Nói cách khác, thế giới này sau tận thế đã có rất nhiều biến đổi siêu nhiên. Như vậy thì anh có thể hiểu được.
“Đoàn Tàu Lệnh có những con đường nào để kiếm được?”
Trần Mãng khẽ hỏi.
“Nguồn gốc của Đoàn Tàu Lệnh thì nhiều lắm. Ví dụ như đánh quái vật nào cũng có tỷ lệ nhất định rơi ra [Đoàn Tàu Lệnh], chỉ là tỷ lệ rất nhỏ thôi. Quái vật càng mạnh, tỷ lệ càng cao.”
“Đến thời điểm hiện tại, quái vật thường gặp nhất là cấp 1 [Zombie]. Zombie đơn lẻ thì không mạnh, một người trưởng thành có vũ khí trong tay là giải quyết được. Nhưng thường thì Zombie không bao giờ xuất hiện đơn độc, mà kéo đến như triều.”
“Nếu không phá vây được trước khi bị bầy Zombie bao vây, đoàn tàu rất dễ bị vây chết.”
“Dù sao thì chiếc bánh xe của đoàn tàu này, tôi quan sát kỹ rồi, là bánh xe cấp 1 [Phong Hỏa Luân]. Loại bánh xe này có ưu điểm là duy trì tốc độ nhanh nhất trên địa hình bằng phẳng như hoang nguyên, nhưng không xử lý được địa hình khắc nghiệt, chỉ chạy được trên đất bằng. Hơn nữa loại bánh xe này rất dễ bị Zombie kẹt lại. Nếu đổi thành bánh xích cấp 1 thì sẽ tốt hơn nhiều, đương nhiên tốc độ không nhanh bằng.”
“Vẫn phải xem xét thiệt hơn.”
“Ngoài ra, còn có một con đường nữa là ở [Phiên Chợ]. Thỉnh thoảng sẽ có một số Trưởng tàu tự phát tụ tập lại để giao dịch đồ đạc. Lúc đó có thể có cơ hội mua được. Nhưng chúng ta là nô lệ, chắc chắn không có cơ hội đi đâu.”
“Chỉ có hai con đường đó thôi, tạm thời không có cách nào khác.”
“Rõ tồi.”
Trần Mãng gật đầu, trầm tư không nói. Lúc này, những nô lệ xung quanh đã vung cuốc, hăng hái bổ vào những cục sắt trên mặt đất trong hang đá vôi. Không cần anh phải nói, ai nấy đều rất tự giác, rất quen thuộc với công việc, cầm cuốc lên là bắt đầu làm ngay.
Không ai lười biếng, cần anh đốc thúc.
Nâng cấp đoàn tàu cần tài nguyên, mà khai thác tài nguyên cần nô lệ. Nhìn từ góc độ này, những nô lệ này thậm chí là lực lượng lao động duy nhất trên thế giới này. Giá trị của họ là không cần bàn cãi.
“Vậy… Mãng ca, tôi đi đào mỏ trước đây.”
“Đi đi.”
…
Gần 100 nô lệ đang hăng say tụ tập trong hầm mỏ, vung những chiếc cuốc có vẻ như làm bằng sắt, không ngừng bổ mạnh vào quặng sắt trước mặt.
Vô số tiếng leng keng dần hòa vào nhau.
Không có bụi.
Những cục quặng sắt trên mặt đất kia cũng không thay đổi.
Trần Mãng đứng giữa hầm mỏ, nhìn quanh một lượt rồi một mình đi đến một góc khuất phía sau mỏ, bắt đầu nghiên cứu [Vết Bớt] mang lại [Trưởng Tàu mặt bảng].
Tổng cộng có ba nhiệm vụ tân thủ Trưởng tàu.
Hoàn thành ba nhiệm vụ này mới có thể mở khóa các chức năng khác.
Thế giới này đã trải qua tận thế một thời gian. Chắc chắn có không ít đoàn tàu đã được nâng cấp lên cấp bậc rất cao. Trong môi trường nhược nhục cường thực rõ ràng không có trật tự này, nếu không có một đoàn tàu đủ an toàn, ngay cả sự bảo vệ cơ bản nhất cũng không có.
Ăn nhờ ở đậu không phải là con đường lâu dài.
Anh không muốn làm nô lệ.
[Trưởng Tàu mặt bảng] này có thể giúp anh rất nhiều trong tình huống xuất phát điểm chậm trễ.
Trong ba nhiệm vụ tân thủ, hai nhiệm vụ sau là thu phục đàn em và giết 10 Zombie có vẻ không quá khó. Chỉ có nhiệm vụ đầu tiên là sở hữu một đoàn tàu có vẻ hơi khó khăn.
Theo lời giải thích của Lão Trư, [Đoàn Tàu Lệnh] không dễ gì kiếm được. Phải nghĩ ra vài chiêu mới được.
Trần Mãng vừa suy nghĩ, vừa rút từ sau eo ra khẩu [GLS súng ngắn], nghiên cứu. Cầm trên tay nặng trịch, khẩu súng ngắn chế thức màu đen nhánh.
Trong băng đạn chứa đầy đạn.
Tổng cộng 9 viên.
