Logo
Chương 21: kia là chạy sao? Kia là đang bay! Bay!

"Cô cũng có siêu năng lực, tại sao lại gọi hắn là chủ thượng? Không nghĩ tự mình gây dựng thế lực à? Chẳng lẽ chỉ vì hắn mạnh hơn cô?"

Nhìn theo bóng lưng Lâm Du Du, Triệu Uyển Tình lên tiếng. Cô ta có chút khó hiểu, nếu là cô ta có được siêu năng lực, nhất định sẽ không chịu làm kẻ dưới, nhận người khác làm chủ!

Lâm Du Du dừng bước, "Sự vĩ đại của chủ thượng không phải thứ cô có thể hiểu được. Tôi khuyên cô tốt nhất nên thành thật một chút, nếu không, không cần chủ thượng ra tay, tôi sẽ ném cô cho zombie."

"Tin tôi đi! Trong mắt tôi, cô còn không đáng giá bằng một ổ bánh bao."

Bị ánh mắt lạnh băng của Lâm Du Du nhìn thẳng, Triệu Uyển Tình cảm thấy lạnh toát sống lưng, toàn thân lông mao dựng đứng, cô ta không nghi ngờ, người phụ nữ trước mặt này thật sự sẽ làm như vậy!

Lâm Du Du bỏ đi. Nhìn cái cổng không một bóng người, Triệu Uyển Tình bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống dưới lầu. Một bóng đáng mảnh khảnh đang với tốc độ không thể tin được lao về phía khu ngoại khoa. Mỗi bước nhảy xa mấy mét, kia là chạy á? Kia là đang bay!

"Toàn một lũ quái vật!" Trong lòng thầm rủa, Triệu Uyển Tình ghen tị muốn chết! Sao cô ta lại không có siêu năng lực chứ!

Nhìn cánh cửa phòng đang mở, Triệu Uyển Tình cắn răng, bước tới đóng nó lại.

Cô ta là một người phụ nữ thông minh, sẽ không dại dột đi thách thức quyền uy của Lâm Phàm. Cô ta tin những lời người phụ nữ kia nói là thật, cô ta còn chưa muốn trở thành bữa ăn trong bụng zombie!

...

"Cô ta không gây sự chứ?"

Ở tầng ba khu ngoại khoa, Lâm Du Du tìm được Lâm Phàm. Nghe anh hỏi, cô kể lại nguyên văn lời Triệu Uyển Tình, không hề giấu giếm nửa lời.

Lâm Phàm lắc đầu, không nói gì thêm. Anh cũng không mong đợi Triệu Uyển Tình sẽ ngoan ngoãn nghe lời như vậy. Nếu là con rối không có ý kiến riêng thì còn gì thú vị.

"Chủ thượng, có cần tôi theo dõi cô ta không?"

Khoát tay, Lâm Phàm thờ ơ nói: "Không cần đâu. Chỉ cần cô ta không làm gì quá đáng thì kệ cô ta. Nếu cô ta muốn chết thì zombie sẽ rất vui lòng."

"Người phụ nữ đó phục hồi lại vẻ đẹp thì chắc cũng khá đấy.”

Cười khẩy một tiếng, Lâm Phàm quay sang nhìn Lâm Du Du, hỏi: "Em biết thứ gì trên đời này không thiếu nhất không?"

"Phụ nữ, đặc biệt là phụ nữ xinh đẹp. Chết một Triệu Uyển Tình thì sẽ có Lưu Uyển Tình, Lý Uyển Tình khác. Trong mạt thế, thứ không cần nhất chính là lòng tốt và nhân tâm. Nhân từ với người khác là tàn nhẫn với chính mình."

Tiện tay vung lên, mấy con zombie ở cuối hành lang ngã xuống. Lâm Phàm xoay người, đi về phía tầng bốn.

"Anh đợi em ở trên tầng thượng."

Nhìn bóng lưng Lâm Phàm khuất dần, Lâm Du Du siết chặt nắm đấm. Cô nhớ lại những video đã xem trên mạng trước đây.

"Nhân từ với người khác là tàn nhẫn với chính mình… Chủ thượng, em hiểu rồi."

Zombie đáng sợ ư? Có lẽ đối với người bình thường thì đúng là cực kỳ đáng sợ, nhưng đối với Lâm Phàm và Lâm Du Du, những người có được dị năng, thì chúng chẳng khác nào đạo cụ để kiếm điểm và bia ngắm để tăng thực lực.

Zombie chạy nhanh đến đâu, một giây bảy tám mét chăng? Trong mắt Lâm Phàm và Lâm Du Du, những con zombie 'chậm chạp' chỉ là bia ngắm sống, mỗi nhát dao hạ gục một con.

"Đinh! Lâm Du Du tiêu diệt zombie, điểm tích lũy +1, ngài được chia sẻ kinh nghiệm +1, kinh nghiệm hiện tại 2106/10000."

Đứng trên sân thượng tầng cao nhất quan sát, tiếng thông báo vừa dứt thì Lâm Phàm đã cảm nhận được bóng dáng Lâm Du Du đang chạy tới.

Trong cơ thể người có rất nhiều nguyên tố kim loại. Lâm Phàm vẫn còn nhớ, khi lão Vạn(Magneto) vượt ngục, người lính kia cũng vì có quá nhiều nguyên tố kim loại trong người mà trực tiếp phun máu chết.

Cảm giác này dù không phải là góc nhìn của Thượng Đế thì cũng không khác mấy. Chỉ cần trong cơ thể có nguyên tố kim loại, bất kỳ ai trong phạm vi ngàn mét đều không thể thoát khỏi sự khống chế của Lâm Phàm.

"Dọn dẹp sạch sẽ rồi chứ?"

"Vâng, dọn dẹp sạch sẽ rồi ạ."

Đứng sau lưng Lâm Phàm, Lâm Du Du tỏ ra thoải mái. Thể chất được tăng cường trên diện rộng giúp cô không hề cảm thấy mệt mỏi dù đã trải qua gần nửa ngày chiến đấu.

"Về nhà ăn cơm thôi. Theo tiến độ hôm nay, chậm nhất là ngày mai có thể dọn dẹp xong bệnh viện. Hiện tại chỉ còn lại hai tòa nhà và khu ký túc xá nữa thôi."

Bệnh viện dù lớn, nhưng không chịu nổi tốc độ dọn dẹp của Lâm Phàm. Nếu không phải bị Triệu Uyển Tình làm trễ nải kha khá thời gian thì có lẽ đã dọn dẹp xong thêm một tòa nhà rồi. Nhưng giờ thì không cần thiết nữa.

Xoay người ôm Lâm Du Du vào lòng, cúi xuống nhìn khuôn mặt ửng hồng của cô, Lâm Phàm hỏi: "Sợ không?"

"Không… A!!!"

Chưa dứt lời, Lâm Phàm đã nhảy xuống khỏi sân thượng. Cảm giác mất trọng lượng truyền khắp cơ thể, tiếng thét chói tai vang vọng hơn nửa khu bệnh viện. Nghe tiếng thét của Lâm Du Du, người bình thường chắc tức chết mất, kêu lớn như vậy thì dẫn bao nhiêu zombie đến chứ?

Nhưng Lâm Phàm thì khác, zombie vốn dĩ không có gì đáng sợ, chỉ là công cụ kiếm điểm thôi. Hơn nữa trong khu bệnh viện cũng không còn nhiều zombie, phần lớn đều ở trong các tòa nhà.

Ngược lại, vẻ mặt sợ hãi của Lâm Du Du lại khiến Lâm Phàm cảm thấy rất thú vị.

Hạ cánh an toàn, nhìn khuôn mặt trắng bệch của Lâm Du Du, đôi mắt nhắm nghiền cùng đôi tay nhỏ bé không biết để đâu, bám chặt vào áo anh, trông vô cùng đáng yêu.

Cảm giác mất trọng lượng biến mất, Lâm Du Du mở mắt ra, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Lâm Phàm.

"Ừm..."

Hôn cô một hồi, Lâm Phàm cười ha hả, mặc Lâm Du Du phản kháng yếu ớt, ôm cô chạy về phía siêu thị.

"Về nhà ăn cơm!"