"Cô biết nấu cơm à?".
Trong phòng khách lầu hai, Lâm Phàm ngồi trên ghế sofa, đối diện là Triệu Uyển Tình sắc mặt đã hồng hào hơn nhiều, còn Lâm Du Du thì đang bận rộn nấu nướng trong bếp.
Lâm Phàm không nuôi người ăn không ngồi rồi, dù là bình hoa cũng phải có chút năng lực, ít nhất phải biết quét dọn, giặt giũ, nấu nướng các kiểu. Chứ không phải chỉ biết ngủ với "cảm giác", vậy thì hơn gì Búp Bê Tình Dục? Biết nói với biết động à?
Thế rốt cuộc ai đang phục vụ ai?
"Chủ thượng, tôi biết nấu cơm. Ngoài việc nhà ra, tôi cũng có chút năng lực trong quản lý."
Sau mấy tiếng nghỉ ngơi, Triệu Uyển Tình không phải không suy nghĩ gì. Lâm Phàm và Lâm Du Du đều có siêu năng lực, lại còn thuộc dạng đáng sợ. Thêm cả chuyện bị Lâm Du Du uy hiếp trước đó, Triệu Uyển Tình đã quyết định.
Cô không có siêu năng lực, không có nghĩa là chỉ có thể làm bình hoa. Cô nhận ra, Lâm Phàm không chỉ dừng lại ở cái bệnh viện nhỏ này. Với thực lực mạnh mẽ như vậy, anh nhất định sẽ bước ra ngoài, không ngừng bành trướng, trở thành bá chủ trong mạt thế.
Khi thế lực của Lâm Phàm càng lớn mạnh, anh chắc chắn cần một người quản lý. Cô tự thấy năng lực quản lý của mình không tệ, muốn thể hiện bản thân thì phải chứng tỏ năng lực.
Không còn cách nào khác, cạnh tranh quá khốc liệt. Không đấu lại Lâm Du Du thì cũng phải hơn những người phụ nữ khác chứ? Đừng có mà dở trò tiểu thư, chướng mắt Lâm Phàm, không muốn cho anh ngủ. Giở trò chẳng có ích gì, cô không muốn thì người ta không cưỡng ép à?
Đây đâu phải thời bình, người ta chơi xong không vui thì tiện tay cho ăn zombie, khóc cũng không ai thương.
Đã trốn không thoát thì ngoan ngoãn một chút. Không hơn được Lâm Du Du thì giẫm những người phụ nữ khác xuống chân. Đàn ông mà, ai chẳng "ăn trong bát, ngó trong nồi". Lâm Phàm càng bành trướng nhanh, phụ nữ sẽ càng nhiều. Muốn giữ vững vị tí thứ hai trong hậu cung thì phải có năng lực xuất sắc!
Triệu Uyển Tình tổng kết lại phương châm của mình là: Phối hợp Lâm Phàm, đừng để anh nổi giận, sau đó tận khả năng thể hiện bản thân.
"Biết nấu cơm là được. Sau này việc nấu nướng, dọn dẹp cứ giao cho cô. Đồ đạc dưới lầu cô có thể tự do sử dụng, chỉ cần không ra khỏi cửa thì chắc sẽ không gặp nguy hiểm."
Sự hợp tác của Triệu Uyển Tình khiến Lâm Phàm gật đầu hài lòng, cũng không hạn chế cô quá nhiều. Một người phụ nữ thì ăn được bao nhiêu? Giờ có người sai bảo được, anh dĩ nhiên không muốn Lâm Du Du quá mệt mỏi.
Lâm Phàm nghĩ đơn giản, không phải người của anh thì anh chẳng quan tâm. Nhưng một khi đã là phụ nữ của anh, đãi ngộ chắc chắn sẽ khác, anh cũng sẽ quan tâm hơn, như Lâm Du Du bây giờ.
Cơm nhanh chóng được đọn lên. Ăn xong thì trời cũng nhá nhem tối. Lâm Phàm kéo Lâm Du Du về phòng, để lại Triệu Uyển Tình một mình dọn dẹp bàn ăn. Nhìn bóng lưng hai người, Triệu Uyển Tình thừa biết họ về phòng sớm như vậy để làm gì.
"Hừ, sớm muộn gì cũng có một ngày, gian phòng kia cũng sẽ có mặt ta!"
Dọn dẹp xong, Triệu Uyển Tình về phòng. Vừa ngồi xuống thì nghe thấy những âm thanh không mấy hay ho.
Vừa giống như khó chịu, vừa như thống khổ, lại như đang khóc. Mặt Triệu Uyển Tình đỏ bừng trong nháy mắt, thầm mắng, kéo chăn trùm kín đầu, nhưng chẳng ăn thua. Trùm kín mít vẫn nghe thấy, đúng là không kẽ hở nào mà chui.
Một tiếng trôi qua.
"Xong chưa!"
Hai tiếng trôi qua.
"Các người là người máy à!"
Ba tiếng, Triệu Uyển Tình chỉ muốn đập tường. Tình huống mẹ nó gì thế này? Đây là người à? Hay là có siêu năng lực, thể lực tốt đến vậy?
Nhưng rất nhanh, âm thanh biến mất. Triệu Uyển Tình cảm thấy toàn thân khó chịu, tắm rửa một lần nữa mới lên giường đi ngủ.
Trong màn đêm không phải nơi nào cũng yên tĩnh như vậy. Cách bệnh viện không xa, trong một khu chung cư, mấy người đàn ông lo lắng đi đi lại lại.
Cạch... cạch...
Cánh cửa phòng đóng kín mở ra, hai người phụ nữ bước ra. Mấy người đàn ông vội vàng xúm lại.
"Yến Yến, Thanh Thanh thế nào rồi?"
Triệu Yến Yến nhìn đám đàn ông xúm xít, trong lòng khinh bỉ. Trong mắt cô, bọn này toàn là lũ "liếm chó", lốp xe dự phòng. Nếu không phải trông cậy vào chúng ra ngoài kiếm đồ ăn, cô chẳng thèm để ý đến.
Đám đàn ông này theo đuổi họ đã lâu. Trước mạt thế, cô cùng Mục Nguyệt Thanh, Lý Tư Kỳ rủ nhau đi chơi, đi cùng còn có Triệu Chí Dũng và vài người nữa. Đúng lúc gặp mạt thế, họ bị mắc kẹt trong căn biệt thự này. Đồ ăn mua được nhanh chóng hết sạch, đồ chủ biệt thự để lại cũng chẳng được bao lâu.
Khi đồ ăn cạn kiệt, Triệu Chí Dũng chủ động xin ra ngoài tìm đồ ăn. Những người đàn ông khác cũng muốn thể hiện trước mặt "nữ thần" nên nhao nhao xin đi. Suốt một tháng sau đó, cơ bản đều là năm người ra ngoài kiếm ăn. Cũng may mắn là hữu kinh vô hiểm, lần nào cả năm người cũng đều an toàn trở về.
Chỉ có điều, hôm nay Mục Nguyệt Thanh bị bệnh, sốt cao, nằm liệt giường. Điều này khiến Triệu Chí Dũng vô cùng lo lắng, hai gã đàn ông khác cũng có ý với Mục Nguyệt Thanh cũng sốt vó lên.
Triệu Yến Yến dáng người không tệ, eo thon mông nở, mắt đẹp như biết nói. Nhất cử nhất động dường như mang theo mị khí khiến đám đàn ông trong lòng rộn ràng. Liếc mắt nhìn Triệu Chí Dũng, Triệu Yến Yến thở dài: "Thanh Thanh sốt cao không hạ, trong biệt thự lại không có thuốc hạ sốt. Cứ tiếp tục thế này, e là cháy hỏng người mất."
Nghe tin "nữ thần" bệnh tình nghiêm trọng, Triệu Chí Dũng lập tức cuống lên.
"Cách đây không xa là bệnh viện tuyến trên, ngày mai tôi sẽ đi tìm thuốc hạ sốt cho Thanh Thanh!"
