Từ khi tự tay cầm lái, Duncan mới thực sự nắm quyền điều khiển Thất Hương Hào, cảm nhận được mọi động tĩnh trên con thuyền. Nhưng để cẩn thận, hắn vẫn dẫn đầu để rừng luôn để mắt tới "Nhân ngẫu bị nguyền rủa".
Vì hắn biết mình không phải chuyên gia về thần bí học, kiến thức về những thế lực siêu nhiên của thế giới này còn hạn chế. Một con búp bê biết đi, biết nói đã vượt quá hiểu biết của hắn. Hành động của Alice có thể vô hại, nhưng nếu cô nhân ngẫu kia còn có những "ảnh hưởng" vô hình nào khác, hắn khó mà nhận ra.
Về khoản này, đầu dê rừng chuyên nghiệp hơn hắn.
Hơn nữa, Duncan biết mình không thể lúc nào cũng để ý tới Thất Hương Hào. Dù đã quyết định sống sót ở thế giới "bên này", nhưng khi cần, hắn vẫn có thể phải trở về "bên kia", về thế giới của mình. Lúc đó, hắn chưa chắc còn cảm nhận được động tĩnh trên Thất Hương Hào.
Nghĩ đến điều này, ánh mắt Duncan chợt biến đổi. Anh kín đáo liếc nhìn đầu dê rừng bên mép bàn hải đồ, đôi mắt điêu khắc bằng hắc diệu thạch của nó vẫn trống rỗng nhìn về phía trước.
Khi anh trở về "bên kia cánh cửa", khi anh trở lại căn hộ độc thân của mình... Liệu dấu để rừng có phát hiện ra điều gì không? Khi anh rời Thất Hương Hào, tình hình trên thuyền sẽ ra sao?
Câu hỏi bất chợt này khiến Duncan có chút bực bội. Nhưng trước ánh mắt trống rỗng của đầu dê rừng, anh không hề lộ ra vẻ gì, mà chỉ phân tâm chú ý tới tình hình của Alice.
Dĩ nhiên, anh không có sở thích rình mò, kể cả với một "sinh vật không phải người". Anh chỉ áng chừng tình hình dưới boong tàu, nhưng dù chỉ thông qua cảm giác kết nối với Thất Hương Hào, anh vẫn có thể xác định vị trí hiện tại của Alice và liệu cô có đang cố phá hoại thứ gì không.
Dù sao, dưới vẻ ngoài vô hại, xinh đẹp, tao nhã của cô nhân ngẫu kia là bản chất của một nhân ngẫu bị nguyền rủa, một cá thể nguy hiểm mà người bình thường trong thế giới này gọi là "Dị Thường 099".
Hiện tại cô vẫn ở trong phòng, có lẽ đang xem xét đồ đạc và sắp xếp chỗ nghỉ ngơi.
Duncan khẽ thở phào. Cùng lúc đó, đầu đề rừng đột ngột lên tiếng: "Thuyền trưởng, ngài có dự định gì tiếp theo? Nếu ngài thấy buồn chán, thần trung thành..."
"Im miệng." Duncan liếc nhìn đầu dê rừng, rồi đặt hai tay lên mép bàn hải đồ. Theo biến động trong tâm trí, cảm giác nắm bánh lái lại ùa về, ngọn lửa lục lam lại chảy tràn.
Trong ngọn lửa, Duncan một lần nữa hóa thành linh thể. Ngọn lửa lan ra từ bàn hải đồ, ra khỏi phòng thuyền trưởng, lên boong trên, leo lên cột buồm, dây thừng, khiến cánh buồm linh thể mờ ảo trên cột buồm phấp phới trong gió.
Khi những cánh buồm lớn, buồm phụ và buồm tam giác điều chỉnh góc độ linh hoạt trong gió biển, con tàu ba cột buồm khổng lồ bắt đầu từ từ tăng tốc trên mặt biển rộng lớn. Ánh mắt Duncan dán vào bản đồ hải đồ trước mặt. Đúng như dự đoán, anh thấy đám sương mù xám trắng trên bản đồ biến đổi ngay lập tức: vệt sáng đại diện cho Thất Hương Hào đang chậm rãi tiến lên, và sương mù xung quanh tan đi.
Sau một thoáng suy tư, anh bắt đầu tập trung sự chú ý vào tấm hải đồ. Ngọn lửa lục lam bao phủ quanh bàn hải đồ, truyền đạt ý chí của thuyền trưởng như một phần kéo dài của cơ thể Duncan. Trong trạng thái "kết nối" vi diệu này, Duncan cuối cùng cũng lờ mờ nhận ra điều huyền bí của tấm hải đồ, một vật phẩm siêu phàm rõ ràng.
Theo ý nghĩ vừa lóe lên, vệt sáng đại diện cho Thất Hương Hào trên hải đồ phóng to một chút, rồi ngay lập tức thu nhỏ về kích thước ban đầu.
Duncan thử nghiệm "co giãn" hình ảnh trên bản đồ, và ý nghĩ này thành công. Dù cho dù phóng to hay thu nhỏ, những gì có thể thấy trên hải đồ vẫn chỉ là một vùng sương mù, nhưng Duncan đã xác định được rằng tấm hải đồ này có thể ghi lại và hiển thị từng tấc biển mà Thất Hương Hào đã đi qua, đồng thời hiển thị chính xác và theo thời gian thực tình hình chi tiết xung quanh Thất Hương Hào!
Trước ánh mắt trống rỗng của đầu dê rừng, Duncan không hề biến sắc, trông như một thuyền trưởng thực thụ đang chăm chú quan sát hải đồ. Nhưng một cảm xúc mơ hồ, kích động trào dâng trong lòng anh.
Ánh mắt anh lướt qua ngọn lửa bốc lên trên cơ thể, ý thức cảm nhận trạng thái của Thất Hương Hào, cảm nhận sự biến đổi của hải đồ.
Ngọn lửa lục lam quỷ dị này quả nhiên là chìa khóa để điều khiển Thất Hương Hào, và cũng là chìa khóa để điều khiển nhiều vật phẩm quỷ dị trên con thuyền này!
Có lẽ... đây chính là uy năng của "Thuyền trưởng"?
Duncan cân nhắc sức mạnh của ngọn lửa. Anh hiểu rõ rằng nếu muốn thực sự kiểm soát con tàu này, và dùng nó làm nền tảng để sống sót ở thế giới quỷ dị này, anh nhất định phải hiểu rõ năng lực của mình.
Trước hết, là hoàn toàn nắm giữ ngọn lửa này.
Còn về "dự định tiếp theo" mà đầu dê rừng vừa nói...
Duncan nhìn tấm hải đồ đang chậm rãi biến đổi trước mắt, nhìn sương trắng đang tan dần xung quanh vệt sáng của Thất Hương Hào. Dự định của anh rất đơn giản.
Nếu kiến thức về thế giới này còn quá ít, nếu bản đồ còn đầy sương mù, thì việc khai phá bản đồ trước chắc chắn là không sai.
Dù sao, lái thuyền là để ra khơi.
Dù sao, trong hình tượng của người bản xứ về "thuyền trưởng Duncan" vốn là một trùm thế giới chuyên "quẩy" khắp vùng hoang dã. Dù anh và Thất Hương Hào có ngoan ngoãn ở trên biển đợi gió yên biển lặng, tình hình cũng chẳng khá hơn.
Về việc cứ thế lênh đênh trên biển mà không có mục tiêu có nguy hiểm gì không, Duncan nghĩ rằng: trước khi anh tự mình "cầm lái", con tàu này vốn đã trôi dạt khắp nơi. Thất Hương Hào chưa bao giờ thả neo, thì làm sao có "nguy hiểm ngoài dự kiến"?
So với việc trôi dạt mù quáng trước đây, việc đi thuyền trong trạng thái "giương buồm" ít nhất có thể xua tan sương mù trên hải đồ. Đây là kết thúc trạng thái hoàn toàn bị động và chìm trong sương mù trước đây.
Duncan đứng dậy khỏi bàn hải đồ. Ngọn lửa lục lam trên người anh dần tan đi, nhưng trong cảm nhận của anh, cánh buồm linh thể mở ảo trên cột buồm của Thất Hương Hào vẫn chưa biến mất. Một phần ngọn lửa lục lam chiếm cứ cột buồm và dây thừng vẫn đang cháy, tiếp tục thực thi ý chí của thuyền trưởng.
Kết hợp với những gì quan sát được khi "cầm lái", Duncan mơ hồ hiểu ra.
Dù con tàu chỉ giương buồm linh thể trong ngọn lửa sau khi anh "cầm lái", nhưng động lực để cánh buồm khổng lồ và nhiều thứ khác trên con tàu tự động vận hành không phải là sức mạnh của "Thuyền trưởng" bản thân. Con tàu ma này có nguồn động lực riêng.
Dù anh chưa biết "nguồn năng lượng" để con tàu hoạt động là gì, nhưng rõ ràng, việc anh, người thuyền trưởng này, phải làm chỉ là "ra lệnh" cho con tàu.
Sau đó, con tàu sẽ trung thành chấp hành mệnh lệnh của thuyền trưởng.
Duncan rời khỏi bàn hải đồ và quay đầu nhìn về phía cánh cửa nhỏ ở sâu nhất trong phòng thuyền trưởng.
Phía sau cánh cửa là phòng ngủ riêng của anh với tư cách là thuyền trưởng. Trong những ngày đầu khám phá con tàu, anh luôn coi căn phòng đó là căn cứ để nghỉ ngơi.
Bây giờ, anh cần một môi trường tương đối yên tĩnh để nghiên cứu xem mình với tư cách là thuyền trưởng của Thất Hương Hào còn có thể làm được những gì.
Nhưng trước đó, con tàu đã vào trạng thái giương buồm cần có người trông coi.
Anh nhìn về phía đầu dê rừng bằng gỗ bên mép bàn hải đồ và nói với giọng rất tự nhiên: "Ngươi cầm lái đi."
"Hả?" Đầu đề rùng ngó ra, giọng có chút bất ngờ, "Nhưng thưa thuyền trưởng, ngài..."
"Ta có việc phải bận, đừng làm phiền ta trong thời gian này." Duncan hoàn toàn không để ý đến những gì đầu dê rừng muốn nói, chỉ ra lệnh một cách rất tự nhiên. Trong một cảm giác khác, trong thông tin mà ngọn lửa lục lam truyền đến khi lan ra dọc theo boong tàu bên ngoài, anh có thể thấy rõ những liên hệ ẩn sâu bên trong con tàu này...
Cột buồm, dây thừng, cánh buồm, bánh lái, hỏa pháo...
Mọi thứ đều kết nối vô hình với nhau. Một loại "mạch lạc" giống như thần kinh hoặc mạch máu xuyên suốt con tàu, và tất cả những "liên hệ" này cuối cùng đều hội tụ về phòng thuyền trưởng.
Đầu dê rừng có mối liên hệ mơ hồ với tất cả những điều này.
Có lẽ, đầu đề rừng bí ẩn và quỷ dị này chính là bản thân "Thất Hương Hào"? Hoặc là một loại "cơ quan điều khiển" dùng để tiếp quản toàn bộ con tàu trong tình huống khẩn cấp?
Duncan không phải là người xây dựng con tàu này, nên không biết nguyên lý vận hành của nó. Nhưng anh nghĩ, nếu là thuyền trưởng Duncan thực thụ, chắc chắn sẽ biết đầu dê rừng có thể làm gì.
Mặt khác, bản thân đầu dê rừng luôn tự xưng là "lái chính", nên đương nhiên có thể thay thế thuyền trưởng cầm lái khi cần thiết.
Duncan cần mạo hiểm một chút, làm những việc mà trước đây anh chưa từng làm, nhưng một thuyền trưởng thực thụ nhất định phải biết và sẽ sắp xếp.
Dù sao, thuyền trưởng cũng cần thời gian nghỉ ngơi.
Một giây sau, đầu đề rừng phát ra âm thanh vui sướng và ồn ào: "A, vâng thưa thuyền trưởng, ngài cứ yên tâm, thần trung thành..."
Duncan không để ý đến, chỉ tùy ý khoát tay, quay người đi vào phòng ngủ ở sâu trong phòng thuyền trưởng, tiện tay khép cửa phòng lại.
