Ầm ầm...
Tiếng sấm rền vang giữa màn mưa đêm, tựa như tiếng gầm thét của thần linh, nhấn chìm Thái Côn Sơn trong bầu không khí ngột ngạt.
Trong rừng cây, Dương Tuyệt Đỉnh cùng Lý Thanh Thu dầm mưa tiến bước. Đến một khoảng đất bằng phẳng, Dương Tuyệt Đỉnh quay đầu nhìn Lý Thanh Thu.
"Mưa lớn thế này sẽ ảnh hưởng đến thể trạng. Hơn nữa đường đến Thất Nhạc Minh còn xa, không phải ngày một ngày hai tới được. Hay là chúng ta nghỉ ngơi một đêm, mai vào trấn mượn hai con ngựa rồi đi?"
Dương Tuyệt Đỉnh cảm thấy Lý Thanh Thu đang mất lý trí, hy vọng dầm mưa cùng hắn có thể giúp hắn tỉnh táo lại.
Lý Thanh Thu đáp: "Không sao. Chúng ta không cần gấp, chỉ cần đuổi kịp đám người Thất Nhạc Minh đang tháo chạy kia là được. Bọn chúng còn phải kéo theo nhiều thương binh, chắc chắn không đi được xa."
"Ra là vậy, ta còn tưởng ngươi định xông thẳng lên Thất Nhạc Minh chứ."
Dương Tuyệt Đỉnh thở phào nhẹ nhõm, suýt chút nữa buột miệng nói "ta còn tưởng ngươi phát điên rồi".
Hai người bọn họ mà xông đến Thất Nhạc Minh thì chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nhưng nếu chỉ truy sát một đám võ giả bị thương thì lại là chuyện dễ như trở bàn tay.
"Đã vậy thì mau lên đường thôi!”
Dương Tuyệt Đỉnh phấn chấn hẳn lên, tăng tốc bước chân. Lý Thanh Thu không hề phản đối, điều này hoàn toàn hợp ý hắn.
Trong đêm tối mịt mùng của núi rừng, Dương Tuyệt Đỉnh thi triển khinh công, Lý Thanh Thu dùng Tật Phong Thuật. Hai người lướt đi như bóng ma, thoạt nhìn như thể chân họ chưa từng chạm đất.
Đêm càng khuya, mưa lớn dần ngớt, tựa hồ ông trời cũng đã trút xong cơn giận.
Giữa những dãy núi, trên con đường mòn, mấy trăm con ngựa đang chậm rãi tiến bước. Rất nhiều thương binh nằm trên lưng ngựa, hơn trăm võ giả dắt ngựa đi theo.
Nhạc Chấn Xuyên đi đầu. Nước mưa chẫy dài trên gương mặt hắn, ánh mắt băng lãnh, nhưng trong lòng lại tràn ngập nỗi sợ hãi.
Trên cổ hắn còn hằn một vết thương, suýt chút nữa thì đứt yết hầu.
Hình ảnh Khương Chiếu Hạ như một kẻ điên cuồng cứ ám ảnh trong đầu hắn. Còn có cả cô gái kia, suýt chút nữa đã dùng một kiếm tru diệt hắn.
Thanh Tiêu Môn lại ẩn giấu hai thiếu niên, thiếu nữ đáng sợ đến vậy, thêm cả Lý Tự Phong nữa. Nhạc Chấn Xuyên thực sự không thể hiểu nổi.
Đừng nói Thất Nhạc Minh, cho dù là những môn phái bá chủ mà hắn từng biết đến, cũng chưa từng có những thiên tài yêu nghiệt như vậy.
Mối thù này đã kết, Thất Nhạc Minh không thể hóa giải. Hắn nhất định phải mang tin tức này về, huy động toàn bộ lực lượng của minh để tiêu diệt Thanh Tiêu Môn. Nếu không, mười năm sau, không, chỉ sợ năm năm sau, Thất Nhạc Minh sẽ phải đối mặt với tai họa ngập đầu.
Nhạc Chấn Xuyên càng nghĩ càng kinh hãi. Hắn thậm chí còn nghi ngờ Thanh Tiêu Môn có yêu ma quỷ quái ẩn mình. Tin Lâm Tầm Phong tầm tiên đã lan truyền từ lâu, rất nhiều hảo hán võ lâm đều cười nhạo Lâm Tầm Phong mất trí, bao gồm cả hắn. Nhưng nghĩ lại, có lẽ Lâm Tầm Phong đã gặp phải chuyện gì đó, nên mới nảy sinh ý định tầm tiên?
Mưa đã tạnh, nhưng tâm trạng Nhạc Chấn Xuyên vẫn u ám, không thể nào "sau cơn mưa trời lại sáng".
"Các vị hảo hán phía trước, xin dừng bước!"
Một giọng nói trầm hùng vang vọng từ phía sau, khiến các đệ tử Thất Nhạc Minh giật mình quay lại, lo sợ người của Thanh Tiêu Môn đuổi tới.
Nhạc Chấn Xuyên cũng giật mình thon thót, vội vã quay đầu nhìn lại. Hắn thấy hai người mặc áo tơi đang nhanh chóng tiến đến. Trong bóng đêm, tầm nhìn hạn chế, họ chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra đó là người.
Dù chỉ có hai người, nhưng sau trận ác chiến ban ngày, các đệ tử Thất Nhạc Minh không khỏi run sợ trong lòng, không dám khinh thường. Họ vội rút vũ khí, chuẩn bị nghênh địch.
Bọn họ đang kéo theo người bị thương, lại thêm bản thân cũng bị thương, chạy trốn chắc chắn không kịp. Một khi bỏ chạy, còn dễ dàng bị đánh tan từng người.
"Tại hạ Dương Tuyệt Đỉnh, các vị hảo hán có từng nghe qua tên ta?"
Dương Tuyệt Đỉnh cất tiếng lần nữa. Nghe hắn xưng tên, các đệ tử Thất Nhạc Minh hai mặt nhìn nhau, rồi tất cả đều im lặng.
Hàng Long Đại Hiệp Dương Tuyệt Đỉnh, giang hồ Cô Châu, ai cũng biết, ai cũng hay.
Nhạc Chấn Xuyên cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết Dương Tuyệt Đỉnh. Trước đây Dương Tuyệt Đỉnh từng đến bái phỏng Thất Nhạc Minh, hắn đã chứng kiến bản lĩnh của Dương Tuyệt Đỉnh. Dù không chắc hơn được hắn, nhưng chưởng lực của Dương Tuyệt Đỉnh thực sự xứng với uy danh trong mười vị trí đầu Thiên Tự bảng.
"Ra là Dương huynh đệ, xin mời đến đây!"
Nhạc Chấn Xuyên lên tiếng gọi, thậm chí còn vẫy tay về phía Dương Tuyệt Đỉnh.
Nếu có Dương Tuyệt Đỉnh kết bạn đồng hành, họ chắc chắn sẽ an toàn hơn.
Dương Tuyệt Đỉnh dường như nhận ra hắn, tăng tốc bước chân tiến đến. Các đệ tử Thất Nhạc Minh vội tránh đường.
"Sao lại chật vật thế này, đánh nhau với Thanh Giáo à?"
Dương Tuyệt Đỉnh đến gần, cởi mũ tơi, hỏi, giọng điệu mang theo ý cười trêu chọc.
Nhạc Chấn Xuyên không để ý đến người phía sau hắn, bất đắc dĩ đáp: "Ra ngoài làm chút việc, ai ngờ lại lỗ vốn."
Dương Tuyệt Đỉnh đi đến trước mặt Nhạc Chấn Xuyên, đánh giá vết thương trên người hắn, tặc lưỡi lấy làm lạ nói: "Cao thủ đấy. Nhìn vết kiếm thì biết, chiêu kiếm rất nhanh, toàn nhắm chỗ hiểm."
Sắc mặt Nhạc Chấn Xuyên trở nên khó coi, khếẽ nói: "Đúng là cao thủ. Hôm nay tại ta chủ quan..."
"Các ngươi là cao thủ của Thất Nhạc Minh?"
Lý Thanh Thu vòng qua Dương Tuyệt Đỉnh, nhìn Nhạc Chấn Xuyên hỏi.
Nhạc Chấn Xuyên không nhìn rõ mặt hắn, còn tưởng là hậu bối của Dương Tuyệt Đỉnh, thuận miệng nói tiếp: "Ừm, Thất Nhạc Minh chúng ta và vị Hàng Long Đại Hiệp này được xem là bạn cũ..."
Hắn còn chưa dứt lời, một đạo kiếm quang lóe lên, Dương Tuyệt Đỉnh không kịp né tránh, bị văng máu đầy mặt. Hắn trợn tròn mắt, kinh ngạc tột độ.
Nhạc Chấn Xuyên cũng mở to hai mắt. Hai tay vô thức che yết hầu, nhưng máu tươi vẫn không ngừng phun ra, không. thể nào bịt kín được.
"Ngươi..."
Nhạc Chấn Xuyên khó tin nhìn Lý Thanh Thu, thân thể run rẩy ngã xuống.
Các đệ tử Thất Nhạc Minh bên cạnh biến sắc, vô ý thức định lên tiếng, nhưng Lý Thanh Thu đã vung kiếm, một lần nữa cắt yết hầu.
Cách đó không xa, đồ đệ của Nhạc Chấn Xuyên, một thanh niên trẻ tuổi đang tranh thủ nghỉ ngơi. Hắn ngồi trên tảng đá, vừa định cởi quần xem vết thương trên đùi. Bỗng nhiên, hắn thấy sư phụ mình lùi lại, rồi bịch một tiếng ngã xuống đất, khiến hắn sửng sốt.
Hắn vừa định hỏi thăm, liền thấy người mặc áo tơi bên cạnh Dương Tuyệt Đỉnh quay người, ném thẳng thanh kiếm về phía hắn.
Phập...
Lưỡi kiếm xuyên qua trán nam tử trẻ tuổi, kéo cả người hắn ra ngoài, trượt đi mấy trượng. Đến khi dừng lại, hắn đã tắt thở, chết không nhắm mắt.
Lý Thanh Thu nhanh chóng xông lại, rút kiếm ra khỏi đầu hắn, dáng người như quỷ mị lao về phía các đệ tử Thất Nhạc Minh khác.
Những đệ tử Thất Nhạc Minh đó cũng đã kịp phản ứng, vội quay người đối mặt với Lý Thanh Thu.
Sau khi đột phá Dưỡng Nguyên Cảnh tầng ba, Lý Thanh Thu có thể nói là thoát thai hoán cốt. Giác quan trở nên nhạy bén hơn, thân thể cũng nhanh nhẹn hơn, phản ứng càng vô cùng nhanh nhạy.
Hắn đi qua một người, liền chém giết một người, không hề có động tác thừa. Tiếng lưỡi kiếm xé da thịt không ngừng vang lên.
Dương Tuyệt Đỉnh sau một thoáng kinh ngạc, vội vàng quay người nhìn lại, thấy một bãi thi thể, hắn bị Lý Thanh Thu làm cho kinh hãi.
Quá nhanh!
Quá tàn độc!
Hắn đã sớm đoán được Lý Thanh Thu rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến mức này, cho dù là Khương Chiếu Hạ cũng không thể so sánh được.
"Giết hắn!"
Một tên đệ tử Thất Nhạc Minh lớn tuổi, mặt mày dữ tợn, giơ đao hô. Dứt lời, hắn xông thẳng về phía Lý Thanh Thu.
Các đệ tử Thất Nhạc Minh khác cũng đồng loạt xông lên, khiến càng ngày càng nhiều ngựa hoảng sợ, tiếng hí vang liên tục. Thậm chí có ngựa bắt đầu bỏ chạy, người bị thương ngã khỏi lưng ngựa, bị vó ngựa giẫm chết tươi.
Trong khoảnh khắc, vùng núi này lâm vào hỗn loạn.
Đám đệ tử Thất Nhạc Minh này đều mang thương. Đừng nói là kéo theo thân thể thương tích chiến đấu, ngay cả khi ở trạng thái toàn thịnh, họ cũng không thể nào là đối thủ của Lý Thanh Thu.
Chính vì vậy, trận chiến này trở thành một cuộc đồ sát nghiêng về một phía. Dương Tuyệt Đỉnh nhìn Lý Thanh Thu đại khai sát giới, sống lưng cũng lạnh toát.
Sát khí quá nặng!
Dương Tuyệt Đỉnh tuy xông xáo giang hồ, nhưng so với chém giết, hắn càng để ý đến võ công mạnh yếu và thanh danh. Đó cũng là lý do hắn có thể trở thành đại hiệp. Khoảnh khắc này, Lý Thanh Thu khiến hắn cảm thấy hết sức khó chịu.
Hắn cố gắng thuyết phục bản thân, là Thất Nhạc Minh gây chuyện, hơn nữa Thất Nhạc Minh cũng không phải là danh môn chính phái, trên giang hồ cũng từng làm không ít chuyện ác.
Năm đó hắn lên Thất Nhạc Minh, danh là luận bàn võ công, thực tế là muốn chèn ép Thất Nhạc Minh, chỉ tiếc, không thể toại nguyện, chỉ có thể giả vờ muốn kết giao.
Chẳng qua là, dù hắn có an ủi bản thân thế nào, nhìn Lý Thanh Thu như hổ đói vồ bầy dê, hắn không khỏi suy nghĩ, nếu hắn đối mặt với cơn giận của Lý Thanh Thu, liệu có thể cản được mấy chiêu?
Khi số đệ tử Thất Nhạc Minh tử vong đã quá nửa, những người còn lại cuối cùng không chịu đựng được nữa, bắt đầu chạy tán loạn. Lý Thanh Thu lại không định buông tha bọn họ, đuổi theo truy sát từng người.
Những đệ tử Thất Nhạc Minh này trên thân mang thương, lại phải đi đường liên tục, sớm đã mệt bở hơi tai, không chạy được bao xa đã bị Lý Thanh Thu chém giết.
Sau thời gian một nén nhang.
Lý Thanh Thu vác kiếm đi đến trước mặt Dương Tuyệt Đỉnh. Hắn ngẩng đầu, dưới mũ tơi lộ ra khuôn mặt dính đầy vết máu.
"Còn thiếu một người, hắn trốn không được xa. Ta giết hắn xong sẽ đi Thất Nhạc Minh. Ngươi ở lại đây đi, không có những người này mang tin tức trở về, Thất Nhạc Minh sẽ không quay đầu trở lại. Ngày mai mang các đệ tử thu dọn thi thể trên núi, tránh cho sinh ra ôn dịch."
Lý Thanh Thu nói, dứt lời, hắn quay người hướng phía vị đệ tử Thất Nhạc Minh cuối cùng đang chạy trốn mà đi.
Vừa bước ra được hai bước, Lý Thanh Thu dường như nhớ ra điều gì, quay đầu nhìn Dương Tuyệt Đỉnh, nói: "Vất vả ngươi một chút, sờ soạng hết những thi thể này đi, xem có thứ gì đáng giá không, tất cả đều mang về trên núi. Mặt khác, chuyện tối nay, ngươi không được hé răng nửa lời với các đệ tử, kể cả sư đệ, sư muội của ta. Cũng đừng nói ta đi làm gì, cứ nói ta đi tuần sơn."
Vừa dứt lời, Lý Thanh Thu quay đầu rút kiếm rời đi.
Trong bóng đêm mờ mịt, Dương Tuyệt Đỉnh nhìn theo bóng lưng Lý Thanh Thu, há hốc miệng, lại không thể thốt nên lời.
Chứng kiến thực lực kinh khủng của Lý Thanh Thu, hắn cảm thấy lần này Lý Thanh Thu đi Thất Nhạc Minh dù có thất bại, cũng có thể toàn thân trở ra.
Hắn cứ vậy đứng tại chỗ, nhìn Lý Thanh Thu tan biến vào sườn núi, hắn mới hoàn hồn. Hắn quay người nhìn lại, nhìn thi thể đầy đất, khóe miệng không khỏi giật giật.
Hắn đột nhiên cảm thấy lời Lý Thanh Thu dặn dò còn khó hơn cả chém giết.
Một bên khác, bên ngoài ba dặm.
Vị đệ tử Thất Nhạc Minh cuối cùng đang cố sức chạy trốn trên sườn núi. Vì quá hoảng loạn, bàn chân hắn bị đá dọc đường cứa vào, hắn ngã lăn xuống dốc núi, lảo đảo một đường.
Đến khi vất vả lắm mới dừng lại được, hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, xương cốt dường như tan thành từng mảnh.
Hắn vừa hít hà, vừa khó khăn muốn đứng lên. Hắn vừa ngẩng đầu, hai mắt không khỏi trừng lớn, tuyệt vọng tràn ngập trên khuôn mặt.
Theo ánh mắt của hắn nhìn lại, trên sườn núi, Lý Thanh Thu khoác áo tơi đang rút kiếm nhìn xuống hắn. Giữa bầu trời đêm, mây đen vừa vặn tan ra, trăng sáng treo cao trên đỉnh đầu Lý Thanh Thu.
