Thật lòng mà nói, Trần Đạo tuy không ưa bộ mặt mục ruỗng của giai cấp thống trị phong kiến, nhưng vẫn không mong thiên hạ đại loạn, bởi lẽ, loạn lạc xảy ra, dân đen luôn là những người chịu thiệt thòi nhất.
Tiếc rằng, chuyện đời chẳng theo ý người, hắn chỉ có thể lo cho bản thân mình mà thôi.
Trần Đạo dứt dòng suy nghĩ miên man, quay sang hỏi Đinh Tiểu Hoa: "Sau này cô định làm gì?"
Nghe vậy, Đinh Tiểu Hoa ngẫm nghĩ rồi đáp: "Tôi cũng không biết nữa! Nghe người ta đồn lên Thái Bình huyện mới sống nổi, tôi mới lặn lội đến đây, ai dè huyện thành xa xôi quá, hai vợ chồng tôi mang lương thực đi đường ăn hết sạch rồi. Nếu không gặp được ân nhân, sợ là con gái tôi cũng không sống nổi."
Nước mắt hòa lẫn bụi bẩn trên mặt Đinh Tiểu Hoa thành dòng dịch đục ngầu.
Chặng đường vừa qua gian nan đến nhường nào, chỉ mình cô rõ nhất. Mang theo chút ít lương khô, cô cùng chồng con đấn thân vào con đường chạy nạn, từ Lương Châu "đi thuyền trên đất khô", cậy vào đôi chân mà đến được địa phận Thanh Châu, quãng đường mấy trăm dặm. Với người Địa Cầu, đó chỉ là một giờ đi tàu cao tốc,
Nhưng với Đinh Tiểu Hoa, người phải cuốc bộ mấy trăm dặm, đó là con đường dài dằng dặc hơn cả hai mươi năm cuộc đời. Suốt dọc đường, cả nhà khát uống sương, đói thì cầm hơi bằng chút lương thực ít ỏi, thậm chí...
Vì thiếu lương thực, chồng cô đã chết đói trên đường...
Đinh Tiểu Hoa vô cùng may mắn khi gặp được những người tốt bụng như Trần Đạo, nếu không... có lẽ con gái cô cũng chết đói ở nơi này.
"Haizz!"
Trần Đạo khẽ thở dài, nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của Định Tiểu Hoa, lấy từ trong túi áo ra một chiếc bánh bao đưa cho cô.
Khi nãy cho con gái Đinh Tiểu Hoa ăn, Trần Đạo đã để ý thấy ánh mắt khao khát của cô, rõ ràng, bản thân Đinh Tiểu Hoa có lẽ cũng đã lâu chưa được ăn no.
"Đa tạ công tử."
Đinh Tiểu Hoa có vẻ đói lả, vội vàng chộp lấy bánh bao ăn ngấu nghiến.
"Nếu cô bằng lòng, có thể đi cùng chúng tôi. Không bằng lòng cũng không sao, cứ tiếp tục đến huyện thành là được."
"Tôi nguyện ý đi theo ân nhân! Tôi nguyện ý đi theo ngài.”
Đinh Tiểu Hoa liên tục gật đầu, cô đâu có ngốc, biết rằng đến huyện thành chưa chắc đã sống sót, thà đi theo Trần Đạo còn có hy vọng hơn.
Còn chuyện một người đàn bà góa bụa dắt con đi theo một đám đàn ông...
Chuyện này, Đinh Tiểu Hoa chẳng buồn cân nhắc.
Nghèo khó chưa chắc đã khiến người ta bán rẻ tôn nghiêm, nhưng đói khát thì có thể!
Sống còn không xong, còn hơi đâu mà để ý đến chuyện nam nữ đại phòng?
"Vậy thì đi thôi!"
Xe lừa lại tiếp tục lăn bánh, những kiện hàng nặng trĩu đè lên con đường đất lún sâu những vệt bánh xe. Trần Đại, Trần Thành bảo vệ hai bên xe, mắt không rời những lùm cây ven đường.
Đinh Tiểu Hoa cõng con gái lẽo đẽo theo sau, ánh mắt rạng ngời, như thể đã nhìn thấy hy vọng sống.
"Ríu rít."
Đi được một đoạn, Tiểu Viên trên vai Trần Đạo bỗng kêu lên.
Trần Đạo, người sớm chiều ở cùng Tiểu Viên, nhận ra tiếng kêu này có gì đó khác lạ, liền ra hiệu cho mọi người dừng lại.
Cùng lúc đó, từ trong rừng cây bên phải đường, lần lượt xuất hiện những bóng người.
"Là bọn tặc nhân núp trong rừng!"
Trần Đại mắt sắc lẹm nhìn về phía bên phải, lòng trĩu nặng.
Đi trên đường lớn, đáng sợ nhất là gặp phải bọn phỉ tặc ẩn mình trong rừng. Bọn chúng có võ nghệ chưa chắc đã cao cường, nhưng cướp bóc thì thuộc hàng hảo thủ. Bọn chúng coi những đoàn xe vận tải hàng hóa là con mồi, chuyên nhắm vào những xe chở nhiều tiền của.
Bọn phỉ này xuất hiện, rõ ràng là đã để mắt đến lương thực trên xe lừa của bọn họ.
Trần Thành và những người khác cũng căng thẳng mặt mày, trong lòng không khỏi bất an, đây là lần đầu tiên họ chạm trán với đám tặc nhân được gọi là "rừng phỉ".
Trong tầm mắt mọi người, bóng người từ trong rừng cây hiện ra ngày càng nhiều, nhanh chóng vượt quá con số hai chục.
Bọn phỉ này vũ khí đủ loại, có kẻ cầm gậy gỗ, đầu gậy gắn sắt hoặc đá nhọn, có người vác đao, đương nhiên, cũng có kẻ chỉ lăm lăm hòn đá hay khúc cây.
"Ê mấy thằng kia!"
Một gã râu quai nón từ trong đám người bước ra, tươi cười nói: "Giao một nửa số lương thực trên xe cho bọn ta, với lại để ả đàn bà kia lại, ta đây sẽ tha cho các ngươi đi!"
"Không sai! Để lại nửa số lương thực và con mụ kia, các ngươi được an toàn rời đi!"
"Giao ra một nửa số hàng!"
"... "
Đám lâu la nhao nhao phụ họa theo gã râu quai nón.
Nếu không phải bất đắc dĩ, chúng cũng không muốn giao chiến với đám người Trần Đạo, dù sao thì cái đầu của Trần Thành quả thực đáng sợ, hơn nữa, Trần Đại đã giương cung lắp tên, chĩa thẳng vào bọn chúng.
Trần Đạo bình tĩnh quan sát đám tặc nhân, mặt không đổi sắc.
Bọn tặc này, nom chẳng hơn gì đám dân lưu vong ngoài huyện thành, quần áo rách rưới, mặt mày xanh xao vàng vọt, chỉ có gã râu quai nón cầm đầu là còn khỏe mạnh hơn một chút.
Đương nhiên, đám phỉ này tuy có vẻ gầy yếu, nhưng vũ khí trong tay chúng vẫn có một mối đe dọa nhất định, lại thêm quân số đông đảo, những đoàn xe chở hàng thông thường cũng không muốn dây vào, đa phần đều chọn của đi thay người.
Có điều...
Đám tặc này muốn quá nhiều, đòi một nửa số lương thực trên xe, thậm chí còn định bắt cả Đinh Tiểu Hoa đi...
Chuyện này, đừng nói Trần Đạo, đến Trần Đại cũng không thể chấp nhận được!
Trần Đại chĩa cung tên vào gã râu quai nón cầm đầu, dùng giọng thương lượng nói: "Các vị hảo hán, một nửa lương thực nhiều quá, có thể thương lượng lại được không?"
"Không được!"
Gã râu quai nón gạt phắt đi: "Anh em ta vất vả đi ra một chuyến, đến nửa xe lương thực cũng không mang về được, ta sợ là không ăn nói nổi với anh em!"
"Đúng đó! Nhất định phải giao ra một nửa lương thực!"
"Đại ca, mình thịt bọn nó luôn đi, như vậy thì lương thực sẽ là của mình hết."
"Phải đó! Giết bọn nó đi! Dù sao quan phủ cũng chẳng quản được nơi này!"
"Giết!"
Đám lâu la bên dưới nhao nhao lên như thể không có gì quan trọng, phần lớn bọn chúng chẳng nghĩ nhiều đến vậy, chỉ đơn giản cho rằng phe mình đông người hơn, chỉ cần ỷ vào số đông giết sạch đối phương, đến lúc đó lương thực và đàn bà trên xe đều là của mình, chẳng cần phải cò kè mặc cả với đám người Trần Đạo.
Nghe đám thủ hạ ồn ào, gã râu quai nón không có bất kỳ biểu hiện gì, chỉ nhìn chằm chằm Trần Đại và Trần Thành, hai người có sức uy hiếp lớn nhất, dùng giọng đe dọa nói: "Cho các ngươi một phút để suy nghĩ, giao ra một nửa lương thực và con mụ kia, hoặc là, chết!"
