Logo
Chương 85: Chống nộp thuế

"Không biết.".

Trần Đại lắc đầu. Tình cảnh của hắn và Trần Đạo đều giống nhau, Trần Khắc chỉ vội vàng báo cho hắn một tiếng rồi hấp tấp chạy sang nhà khác.

Dù vậy, hắn biết việc thôn trưởng đột ngột triệu tập toàn thôn để bàn bạc chắc chắn không phải chuyện nhỏ, nên sắc mặt lộ vẻ lo lắng.

"Được thôi! Vậy cùng đi xem thế nào đã."

Trần Đạo cũng chẳng buồn đoán già đoán non, cùng hai người kia đi về phía nhà Trần Hạ.

Đến nơi, anh thấy phòng khách nhà Trần Hạ đã chật ních người, ngay cả sân trước cũng tụ tập không ít thanh niên trai tráng.

Họ người đứng, người ngồi bệt xuống đất, ai nấy mặt mày đều nặng trĩu.

"Đạo ca nhi tới kìa?"

"Đạo ca nhi vào trong này đi."

"Đạo ca nhi vào nhanh đi, ngoài này lạnh lắm!"

Thấy ba người Trần Đạo đến, đám thanh niên trai tráng vội nhường ra một lối nhỏ, để Trần Đạo đi thẳng vào phòng khách.

Trong phòng khách nhờ đông người nên ấm áp hơn, nhưng dường như vẫn không xua tan được vẻ u sầu trên mặt Trần Hạ.

Thấy vẻ mặt ấy của thôn trưởng, đám thanh niên trai tráng trong lòng không khỏi thấp thỏm. Vẻ mặt này của thôn trưởng, nhìn là biết chẳng có chuyện gì tốt đẹp.

"Đạo ca nhi tới rồi à?"

Trần Hạ nhìn Trần Củng, Trần Đại vừa tới, gật đầu nói: "Ngồi xuống đã, đợi mọi người đến đông đủ rồi nói chuyện."

"Đạo ca nhi ngồi đây này."

Trần Kiên, em trai Trần Hạ, người được dân làng gọi là Trần lão nhị, vội nhường ghế của mình cho Trần Đạo ngồi.

Trần Đạo cũng không từ chối, ngồi xuống luôn, nhìn sang Lý Chính bên cạnh, cười nói: "Lý tiên sinh cũng tới ạ?"

"Ừ."

Lý Chính mỉm cười gật đầu. Ông vẫn có ấn tượng tốt về Trần Đạo, không chỉ vì quan hệ với Trần Bình, mà còn vì lần Trần Đạo mời cả thôn ăn bánh bao, Lý Chính ông cũng được thơm lây.

"Lý tiên sinh có biết thôn trưởng gọi mọi người tới vì chuyện gì không?" Trần Đạo dò hỏi.

"Tạm thời chưa biết!"

Lý Chính đáp: "Đợi lát nữa thôi, người cũng sắp đến đủ cả rồi."

Trần Đạo gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Một lát sau, thôn trưởng Trần Hạ đảo mắt nhìn một lượt đám thanh niên trai tráng trong và ngoài phòng khách, chậm rãi mở lời: "Người đến đông đủ rồi, vậy tôi bắt đầu nói chuyện nhé."

"Thôn trưởng nói nhanh đi, ngoài kia lạnh quá!"

"Thôn trưởng có việc gì thì nói nhanh đi, tôi còn phải về nữa."

"Thôn trưởng rốt cuộc có chuyện gì mà gọi hết chúng tôi đến đây vậy?"

...

Đám thanh niên trai tráng tụ tập ở phòng khách và sân trước ồn ào hỏi, trong lòng đầy nghỉ hoặc. Giữa mùa đông này, thôn trưởng gọi tất cả đến đây là vì chuyện gì?

"Sở dĩ gọi mọi người đến đây, là vì vừa nãy có người của quan phủ đến."

Trần Hạ không để mọi người chờ đợi lâu, đi thẳng vào vấn đề: "Mục đích của họ là thông báo việc tăng thuế! Theo lời sai nha của quan phủ, cả thôn Trần Gia ta có 103 hộ, mỗi hộ phải nộp lên trên một thạch lương thực hoặc hai lượng bạc để sung vào khoản tiền tăng thuế này."

Vừa dứt lời, trong ngoài phòng khách im phăng phắc.

Đám thanh niên trai tráng tụ tập tại nhà Trần Hạ ai nấy đều trợn tròn mắt, ngây người như phỗng.

Một thạch lương thực, tức là một trăm cân. Mùa màng này, trong thôn Trần Gia có được mấy nhà ăn no bụng đâu, lấy đâu ra một trăm cân lương thực?

Còn hai lượng bạc, lại càng không thể!

Đa số dân làng đến mấy đồng tiền lẻ còn không có, lấy đâu ra hai lượng bạc?

"Thôn trưởng, quan phủ chẳng lẽ đang đùa với chúng ta đấy à?"

Trần Sinh, cha của Trần Cẩu, khó tin nói: "Chúng ta ăn còn chẳng đủ no, lấy đâu ra một trăm cân lương thực mà nộp?"

"Đúng đấy! Chết tiệt, tôi còn chưa no bụng đây, quan phủ còn muốn tăng thuế?"

"Cái lũ quan phủ này muốn ép chết chúng ta hay sao?"

"Một trăm cân lương thực, cái mạng này của tôi còn chẳng đáng giá bằng!"

"Cái lũ quan phủ này muốn ép chúng ta tạo phản à? Mẹ nó đến cơm còn không đủ ăn, còn muốn tăng nhiều thuế thế!"

...

Đám thanh niên trai tráng kích động, vẻ giận dữ trên mặt gần như hóa thành thực chất.

Mùa màng này, ai nấy đều bụng đói meo, trồng trọt thì thất bát, chẳng kiếm được đồng nào, lương thực dự trữ trong nhà cũng ngày càng cạn kiệt.

Trong tình cảnh ấy, quan phủ lại còn muốn tăng thuế, mà lại tăng tới một thạch lương thực, đây chẳng phải là muốn bức tử họ hay sao!

"Quả nhiên vẫn là đến rồi!"

Trần Đạo thầm thở dài trong lòng. Từ trước, anh đã biết chuyện quan phủ phải tăng thuế, lúc ấy anh đã cảm thấy sớm muộn gì quan phủ cũng sẽ thu thuế đến vùng ven thành, chỉ là vấn đề thời gian thôi.

Và tin tức mà thôn trưởng vừa nói ra, không nghỉ ngờ gì nữa, đã chứng thực dự đoán của Trần Đạo. Việc tăng thuế này, thôn Trần Gia quả nhiên không tránh khỏi.

"Thôn trưởng."

Lý Chính ngồi cạnh Trần Đạo cau mày hỏi: "Quan sai có nói nếu không nộp được thuế thì sẽ thế nào không?"

"Có nói."

Trần Hạ trầm giọng đáp: "Nếu không nộp được thuế, cả nhà già trẻ đều sẽ bị đày lên phương bắc sung quân."

Sung quân?

Nghe vậy, mọi người không khỏi rùng mình, mặt lộ vẻ kinh hãi.

Sung quân tuy đáng sợ, nhưng chưa đến mức khiến họ sợ hãi đến thế. Điều thực sự khiến họ e ngại chính là... bị sung quân lên phương bắc!

Phương bắc quanh năm suốt tháng đều giao tranh với tộc Man, bị đưa lên phương bắc sung quân đồng nghĩa với thập tử nhất sinh!

"Chết tiệt, cái lũ quan phủ này muốn ép người đến đường cùng à!"

"Một trăm cân lương thực, cả người tôi còn chẳng nặng đến một trăm cân!"

"Triều đình này hoàn toàn muốn dồn chúng ta vào chỗ chết! Đừng nói một trăm cân lương thực, nhà tôi đến mười cân còn không có!"

...

Mọi người ồn ào lên, như muốn trút hết nỗi phẫn nộ trong lòng ra ngoài.

Thôn trưởng Trần Hạ tiếp tục nói thêm: "Hơn nữa quan sai còn nói, lần này nộp lương thực, nhất định phải là cao lương, lúa mạch, lúa nước, ba loại này thôi, các loại khác đều không nhận!"

Mọi người càng thêm im lặng. Rất nhiều người trong số họ giờ chỉ có thể ăn cám trấu, lại còn bắt họ nộp cao lương, lúa nước và lúa mạch làm thuế má...

"Chết tiệt."

Một thanh niên trai tráng mặt đỏ bừng nói: "Nhà tôi đến cám trấu còn chẳng đủ ăn, lấy đâu ra lúa mạch, lúa nước mà nộp cho quan phủ? Thôn trưởng, hay là chúng ta chống nộp thuế đi?"

"Đúng đấy! Chúng ta chống nộp thuế đi! Cái thứ thuế này, có bức chết chúng ta cũng không nộp được!"

"Dù sao cái thứ thuế này tôi là không nộp được đâu, ai muốn nộp thì nộp đi!"

"Mẹ kiếp cái lũ quan phủ, hoàn toàn không chừa cho chúng ta đường sống! Cái thứ thuế này một hạt tôi cũng không muốn nộp."

...

Lời của thanh niên trai tráng kia nhận được sự đồng tình của tất cả mọi người. Một trăm cân lương thực, họ căn bản không thể nào xoay sở được, đành phải chống nộp thuế!

"Không được!"

Lý Chính vội lên tiếng can ngăn: "Tuyệt đối không được chống nộp thuế! Chống nộp thuế là tội chết, một khi chống nộp thuế, chẳng khác nào tạo phản, đến lúc đó thôn Trần Gia ta, e rằng sẽ bị quân đội triểu đình tru sát!”

Ngay cả trong xã hội hiện đại, trốn thuế lậu thuế đều là tội danh cực kỳ nghiêm trọng, huống chi là ở xã hội phong kiến Hạ quốc.