Logo
Chương 34: Tiêu dao Tam lão

Dưới chân Hạ Vô Đang Sơn, Kiều Thiên ghé vào một con suối nhỏ, chỉnh trang lại y phục. Hắn vốc nước suối mát lạnh rửa mặt, dòng nước lạnh lẽo xua đi phần nào mệt mỏi sau chặng đường dài, nhưng không thể làm dịu đi áp lực nặng nề trong lòng.

Tiểu Hắc nhanh nhẹn nhảy nhót giữa những hòn đá ven suối, thỉnh thoảng dừng lại, đôi mắt khỉ trong veo nhìn chủ nhân đang ngưng thần suy nghĩ.

“Mua sơn trận, xây ly cung, chiêu mộ nhân thủ… mỗi việc đều cần số tiền khổng lồ, vài chục vạn xâu không đủ.” Kiều Thiên nhẩm tính trong đầu, cau mày. Hàng loạt ý nghĩ chợt lóe: “Cướp bóc phú hộ ư? Hành động này không hợp với bản tâm, lại còn có thể dẫn đến quan phủ truy tra, gây họa vô tận, trái ngược với ‘Đạo’ mà ta muốn lập.” Hắn lập tức bác bỏ ý nghĩ này.

“Tìm kiếm cổ mộ?” Với khả năng tiên tri, hắn có thể tìm được vài lăng tẩm vương hầu chưa bị trộm. Nhưng hành vi này không chỉ âm hiểm, trái với lẽ trời, mà còn dễ vướng vào nhân quả khó lường, bất đắc dĩ thì tuyệt đối không thể làm.

Hắn ngước mắt lên, nhìn những đám mây trôi lững lờ, vài con tiên hạc khoan thai bay lượn giữa núi non xanh biếc, dáng vẻ phiêu dật, tự tại vô câu. Cảnh tượng này khơi gợi một suy nghĩ trong lòng hắn.

“Tiêu dao... vô cầu...” Kiều Thiên như có điều suy nghĩ, “Tiêu Dao Phái truyền thừa lâu đời, Vô Nhai Tử cùng hai sư huynh muội đều không phải hạng tầm thường, kinh doanh nhiều năm, tích lũy của cải, thu thập trân ngoạn, e rằng vượt xa sức tưởng tượng của thế nhân.”

Một mạch suy nghĩ dần rõ ràng: Tiêu Dao Phái giàu có bậc nhất, mà mình lại mang trong mình ý chí thống nhất Đạo Môn, có thể bắt đầu từ đây. Lung Á Cốc, nơi Tô Tinh Hà bảo vệ sư phụ Vô Nhai Tử đang bị trọng thương, có lẽ là một điểm đột phá.

“Chỉ là, vị trí cụ thể của Lung Á Cốc…” Kiều Thiên trầm ngâm. Nguyên tác chỉ đề cập đến vị trí đại khái, còn chi tiết thì không hề nhắc đến.

Suy nghĩ một lát, hắn đã có quyết định. Nếu nói về thông tin, Cái Bang trải rộng thiên hạ chắc chắn là lựa chọn hàng đầu.

Kiều Thiên đứng dậy, dẫn Tiểu Hắc quay về trấn nhỏ dưới núi. Hắn không phô trương, chỉ tình cờ đi đến khu vực tửu quán trong trấn, ánh mắt trầm tĩnh đảo qua mấy người ăn mày đang ngồi dưới mái hiên góc phố. Dù quần áo rách rưới, nhưng khí tức của họ trầm ổn, ánh mắt trao đổi có quy tắc, chắc chắn là đệ tử Cái Bang.

Kiều Thiện chậm rãi tiến lên, bước đi vững chãi.

Mấy người ăn mày thấy một thanh niên ăn mặc chỉnh tề tiến đến, lập tức cảnh giác. Một người lớn tuổi hơn, khoảng ba túi đệ tử, mở mắt, giọng khàn khàn: “Vị bằng hữu này, có gì chỉ giáo? Nếu tìm chút cơm ăn, thì bọn nghèo chúng tôi cũng không có dư để giúp đỡ.”

Kiều Thiên dừng bước, mặt không đổi sắc, lấy từ trong ngực ra một mẩu bạc vụn nhỏ, khoảng hai lượng, đặt giữa các ngón tay. “Muốn hỏi thăm mấy vị về một địa phương.” Hắn đi thẳng vào vấn đề, giọng bình thản nhưng không thể nghi ngờ, “Nghe nói ở vùng Dự Tây có địa danh gọi là ‘Lung Á Cốc’, chủ nhân xưng là ‘Thông Biện tiên sinh’, chư vị có biết vị trí chính xác không?”

Ánh mắt kinh ngạc thoáng hiện trong mắt người ăn mày lớn tuổi, hắn quan sát Kiều Thiên kỹ lưỡng: “Lung Á Cốc? Thông Biện tiên sinh? Bằng hữu tìm nơi hẻo lánh đó làm gì? Nơi đó mang tà khí đấy!”

“Tại hạ có lý do riêng.” Kiều Thiên không muốn nói nhiều, ném mẩu bạc vụn ra, “Nếu biết, xin chỉ điểm. Nếu không biết, coi như Kiều mỗ chưa từng hỏi.”

Người ăn mày kia bắt lấy mẫu bạc, thấy nặng tay, lập tức tỏ vẻ hòa nhã hơn. Hắn trao đổi ánh mắt với những người khác, hạ giọng: “Bằng hữu hỏi đúng người rồi. Nơi đó bí ẩn, người thường khó tìm. Tương truyền ở phía tây Tung Sơn, gần khu vực Thằng Trì trong núi sâu, đường đi cụ thế thì...” Hắn ngập ngừng,

Kiều Thiên hiểu ý, lại lấy ra một mẩu bạc vụn nhỏ hơn đưa cho hắn.

Người ăn mày nhếch miệng cười, nhận lấy bạc, nói cặn kẽ hơn: “Từ trấn này đi về phía tây, qua Hắc Phong Lĩnh, gặp ngã ba thì chọn đường đi về phía bắc, men theo hạp cốc Nhất Tuyến Thiên xâm nhập, thấy một nơi chướng khí bao phủ, cửa hang dựng ba khối nham thạch lớn dị dạng, thì chính là nó. Nhưng mà bằng hữu, nơi đó cổ quái, khuyên một câu…”

“Đa tạ.” Kiều Thiên đã có được thông tin cần thiết, không đợi hắn nói hết, liền chắp tay thi lễ, quay người rời đi, thân hình nhanh chóng biến mất ở góc phố, để lại mấy người ăn mày nhìn theo dò xét.

Biết được phương hướng, Kiều Thiên không nán lại, chuẩn bị chút lương khô và nước uống, lập tức đi về phía tây. Với chân lực mạnh mẽ và khinh công thượng thừa, chỉ trong hai ngày, hắn đã tìm đến được u cốc có cửa hang ẩn hiện chướng khí, đá lởm chởm, đúng như miêu tả.

Bên ngoài cốc tĩnh lặng như tờ, dường như cách biệt với thế gian. Kiều Thiển ngưng thần cảm nhận một lát rồi bước vào.

Cảnh tượng trong cốc khác hẳn bên ngoài, vẻ thanh u ẩn chứa sự kỳ quái, hoa cỏ cây cối trồng có vẻ tự nhiên, nhưng thực chất giấu giếm huyền cơ, ẩn chứa diệu dụng của trận pháp, người bình thường bước vào khó tránh khỏi lạc lối. Kiều Thiên giữ cho linh đài thanh minh, tinh thần tập trung cao độ, dựa vào cảm giác hơn người và sự nhạy bén với khí cơ, bước đi thong dong vào sâu bên trong.

Vượt qua một rừng trúc rậm rạp, trước mắt bỗng nhiên rộng mở. Trên một bãi đá bằng phẳng, một lão giả áo xanh râu dài, mặt gầy gò, đang ngồi trước một bàn cờ đá lớn. Trên bàn cờ, quân cờ đen trắng bày trận Tinh La, tạo thành một thế cuộc muôn hình vạn trạng, ảo diệu vô tận, chính là Trân Lung nổi tiếng.

Bên cạnh lão giả đặt một cây cổ cầm, ông khẽ vuốt dây đàn, tiếng nhạc du dương, giai điệu cổ kính, kỹ nghệ tinh xảo, nhưng sâu trong tiếng đàn lại vương vấn một nỗi u buồn và mệt mỏi khó tả, dường như gánh chịu quá nhiều gánh nặng của thời gian và sự bất lực.

Người này chắc chắn là Thông Biện tiên sinh, Tô Tinh Hà.

Ông dường như không hề nhận ra Kiều Thiên đến, vẫn đắm chìm trong thế giới âm nhạc của mình.

Kiều Thiên đứng yên một bên, lặng lẽ lắng nghe. Anh không phải là bậc thầy về âm luật, nhưng tâm tính thông suốt, có thể cảm nhận được ý ngoài lời. Tiếng đàn này tuy tao nhã, nhưng quá tiêu điều, thiếu đi cái ý tiêu dao siêu nhiên, quá câu nệ hình thức, lại trở nên tầm thường.

Trong lòng anh khẽ than, khí tức không khỏi có chút biến động.

Sự thay đổi rất nhỏ này không thể thoát khỏi cảm giác của Tô Tinh Hà. Tiếng đàn bỗng im bặt.

Tô Tinh Hà ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh như hai tia chớp bắn thẳng về phía Kiều Thiên. Thấy người đến còn trẻ như vậy, trong mắt ông thoáng qua một tia không vui, giọng lạnh nhạt: “Tiểu hữu dừng chân đã lâu, giờ phút này nỗi lòng chấn động, lẽ nào cảm thấy tiếng đàn của lão phu khó nghe?” Dù ông tỏ vẻ khiếm thính, nhưng thực chất lại rất tự phụ về cầm nghệ của mình, thấy một thiếu niên dường như có chút xúc động, ông cảm thấy khó chịu.

Kiều Thiên nghe vậy, biết mình đã bị đối phương chú ý, nhưng mặt vẫn bình tĩnh, chắp tay thi lễ, giọng điệu bình thản: “Tiên bối cấm kỵ siêu quần, khúc vận cao xa, vẫn bối khâm phục. Chỉ là vẫn bối ngu muội, âm phát ra từ tâm, âm thanh biểu hiện tình. Tiếng đàn của tiên bối tinh diệu, nhưng... dường như có vướng mắc, ẩn hiện bệnh trầm kha. Xin thứ lỗi cho vẫn bối nói thẳng, e rằng không ích lợi gì cho đạo tâm tu hành.”

Tô Tinh Hà nghe vậy, tinh quang trong mắt lóe lên, không ngờ thiếu niên này không chỉ có cảm giác nhạy bén, mà lời nói còn trực chỉ quan yếu. Ông thoáng giật mình, rồi bật ra một tiếng cười nhẹ khó hiểu: “A? Vướng mắc? Bệnh trầm kha? Ha ha… Tiểu hữu tuổi còn trẻ, khẩu khí không nhỏ. Lão phu chìm đắm trong đạo này mấy chục năm, cũng muốn thỉnh giáo, thế nào là tiếng đàn trôi chảy, có ích cho đạo tâm?”

Kiều Thiên cảm thấy nghiêm nghị, biết đây là khảo nghiệm. Anh không am hiểu cổ cầm, ánh mắt liếc qua, thấy bên hông Tô Tinh Hà cài một chiếc sáo ngọc xanh biếc, sáng bóng.

Trong lòng anh lập tức có chủ ý.

Vẻ mặt anh không đổi, thong dong nói: “Tiền bối dùng cổ cầm, đó là phong nhã chi khí, vãn bối không dám múa rìu qua mắt thợ. Vãn bối thấy bên hông tiền bối có sáo ngọc, linh khí dạt dào, trong lòng cảm thấy có duyên.” Nói xong, không đợi Tô Tinh Hà đáp lời, tay phải anh khẽ nâng, lăng không hư dẫn!

Một luồng khí kinh tinh diệu, nhu hòa nhưng lại tràn trề khó cưỡng trong nháy mắt bao phủ lấy chiếc sáo ngọc. Tô Tinh Hà chỉ cảm thấy bên hông chợt nhẹ, chiếc sáo ngọc mà ông mang theo nhiều năm đã tuột khỏi vỏ, như bị sợi tơ vô hình dẫn dắt, vững vàng rơi vào lòng bàn tay Kiều Thiên!

“Cầm Long Công Ý?!” Tô Tinh Hà toàn thân rung động, đột ngột đứng dậy, trên mặt lần đầu lộ vẻ kinh hãi khó tin! Thủ pháp cách không thủ vật này, nhẹ nhàng như không, cho thấy nội lực vận dụng đã đạt đến Hóa Cảnh, tuyệt không phải thứ mà một thanh niên bình thường có thể đạt được! Ông nhìn Kiều Thiên với ánh mắt vô cùng ngưng trọng, không còn chút khinh thường nào.

Kiều Thiên nắm chặt chiếc sáo ngọc mát lạnh, trong lòng đã quyết. Dùng sáo dễ biểu đạt khí phách hơn cổ cầm. Anh đã ra tay, thì phải thay đổi cục diện.

Anh đón lấy ánh mắt dò xét của Tô Tinh Hà, vẻ mặt thản nhiên, trầm giọng nói: “Tiền bối muốn nghe âm thanh của đạo tâm, vãn bối xin mượn bảo địch, thử tấu một khúc, để chứng kiến thế nào là… tâm không vướng bận, tiêu dao tự tại.”

Nói xong, anh không nói thêm lời nào, đưa sáo ngọc lên môi.

Trong đầu anh, giai điệu giang hồ quen thuộc với vô số người tự nhiên hiện lên, Cửu Dương Chân Khí trong cơ thể chậm rãi lưu chuyển, dung nhập vào lỗ sáo, hóa thành âm luật.

Khoảnh khắc sau, tiếng sáo réo rắt, khoáng đạt, tự do vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của Lung Á Cốc!

Giai điệu này khác biệt với bất kỳ làn điệu nào đương thời, tiết tấu rõ ràng mà tràn đầy sức mạnh, khi thì cao vút như tiếng hạc kêu trên trời xanh, thể hiện rõ khí phách ngạo nghễ, khi thì du dương như dòng suối nhỏ trong khe núi, toát lên vẻ phóng khoáng. Tiếng sáo cuồn cuộn, không chút trần tục trì trệ, chỉ có sự hào hùng tung hoành thiên địa, ân cừu khoái ý cùng sự siêu nhiên!

Kiều Thiên đứng thẳng như tùng trên bãi đá, tay áo bay trong gió núi và âm nhạc, ánh mắt trầm tĩnh mà sâu xa, dường như hòa làm một với ý cảnh của khúc địch, khí độ uyên thâm như núi cao sừng sững, lại mang theo vẻ phiêu dật khó tả.

Tô Tinh Hà hoàn toàn ngây người.

Ông ngưng thần lắng nghe khúc nhạc mà trước đây ông chưa từng nghe thấy, nhưng lại đánh thẳng vào nội tâm, nhìn thiếu niên phi phàm trước mắt, lòng ông rung động không ngừng. Tiếng địch này, phong thái này... trong khoảnh khắc, ông dường như như thấy được vị sư tôn kinh tài tuyệt diễm, hơn người năm xưa!

Khúc nhạc kết thúc, dư âm kéo dài, quanh quẩn trong sơn cốc không tan.

Rất lâu sau, Tô Tinh Hà mới thở dài một hơi trọc khí, ánh mắt bừng lên một thứ ánh sáng chưa từng có, vỗ tay than nhẹ:

“Diệu! Diệu! Diệu! Tuyệt vời thay khúc nhạc này! Thông đạt thoát tục, tiêu dao ngoại vật! Không ngờ trên đời lại có âm thanh diệu kỳ như vậy, lại có thiếu niên như vậy!”

Khi ông nhìn Kiều Thiên lần nữa, ánh mắt đã hoàn toàn khác biệt, tràn đầy kinh ngạc, tán thưởng!