Đại: Tống hoàng cung, trong chốn thâm cung u tịch.
Dưới một hành lang vắng vẻ, vài tên thị vệ mặc thường phục nhưng khí tức điêu luyện, đang cung kính quỳ gối trước mặt một gã nội thị giám mặt trắng không râu, ánh mắt sắc bén. Người cầm đầu hai tay dâng lên một vật hình vuông được bọc kín bằng vải đen, lấm tấm vài vết đỏ sẫm.
"Lý công công, vật đã được đưa đến." Thị vệ khẽ nói.
Vị hầu giám này chính là Lý Ngạn, một trong những người nắm quyền thực tế của Hoàng Thành Ty, rất được hoàng đế tín nhiệm. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu cho tiểu thái giám bên cạnh nhận lấy bọc kia. Một góc vải đen được vén lên, lộ ra phần râu tóc lẫn lộn của Hách Liên Thiết Thụ, hai mắt trợn trừng, biểu lộ sự kinh hãi tột độ trong khoảnh khắc cuối cùng!
Lý Ngạn cẩn thận xem xét, trên mặt lộ vẻ hài lòng, nhẹ nhàng khoát tay. Tiểu thái giám lập tức gói kỹ thủ cấp, lặng lẽ lui ra.
"Làm tốt lắm." Giọng Lý Ngạn the thé, nhưng lại mang theo quyền uy không thể nghi ngờ, hắn nói với thị vệ, "Truyền lời cho 'hắn', nói rằng việc hắn nhờ ta đã biết. Chuyện này quan trọng, liên lụy rộng, ta cần chút thời gian để sắp xếp ổn thỏa, nhất định không phụ lòng nhờ vả. Bảo hắn cứ yên tâm chờ tin."
"Tuân lệnh!" Thị vệ thủ lĩnh cung kính đáp, dẫn thủ hạ nhanh chóng biến mất trong bóng tối của hoàng cung.
Lý Ngạn một mình đứng dưới hiên, nhìn về phía những mái cong nguy nga của cung điện phía xa, ánh mắt thâm trầm, khẽ lẩm bẩm: "Kiều Phong sao... Kiều Thiên, ngươi nợ Võ Đang ta một món nợ lớn đấy."
---
Thị trấn nhỏ nơi biên giới, trong quán rượu đơn sơ.
Bầu không khí quý dị vẫn bao trùm lấy không gian.
Cưu Ma Trí ngồi thẳng lưng trên ghế, cố gắng duy trì vẻ tôn nghiêm của một vị quốc sư, nhưng sắc mặt xanh đỏ lẫn lộn cùng với bờ môi mím chặt lại tố cáo sự bất ổn và khuất nhục trong lòng hắn.
Gã ăn mày điên đã gặm xong con gà, vẫn còn thòm thèm liếm những ngón tay dính mỡ. Hắn liếc nhìn vẻ mặt "ta không phục nhưng ta đánh không lại" của Cưu Ma Trí, thấy thú vị vô cùng, cười khằng khặc nói: "Sao? Cháu ngoan, vẫn không phục à? Mồm mếu máo thế kia, treo cả bình dầu được đấy."
Cưu Ma Trí nghe vậy, như mèo bị dẫm phải đuôi, đột ngột ngẩng đầu, cố nén sự ngạo khí nói: "Hừ! Bản quốc sư... Bản quốc sư từ nhỏ đã là kỳ tài, đọc nhiều sách vở, kiến thức uyên bác, lại còn... lại còn kiêm cả Thiếu Lâm 72 tuyệt kỹ! Hôm nay chẳng qua chỉ là nhất thời sơ sẩy, để ngươi nói! Nếu cho bản quốc sư mười năm... Không, năm năm thôi! Nhất định có thể dung hội quán thông, đến lúc đó nhất định sẽ đánh bại ngươi!" Hắn nghiến răng nghiến lợi nói, như thể muốn khắc những lời này vào xương tủy.
"Phụt —— ha ha ha!" Gã ăn mày điên cười sặc sụa, vỗ đùi dính đầy dầu mỡ, chỉ vào Cưu Ma Trí, "Ôi trời, cười chết tổ tông mất! Chỉ bằng ngươi? Bằng cái thứ nội lực Đạo gia nửa sống nửa chín, dở dở ương ương của ngươi mà đòi thúc đẩy võ kỹ Phật gia để đánh bại tổ tông ta á?"
Câu nói đó, như một mũi kim châm sắc bén nhất, trong nháy mắt đâm thủng lớp ngụy trang và sự dối trá của Cửu Ma Trí! Bí mật lớn nhất, niềm tự hào nhất của hắn "lấy Tiểu Vô Tướng Công vận dụng 72 tuyệt kỹ" lại bị gã ăn mày điên này nhìn thấu, không chút lưu tình vạch trần!
Mặt Cưu Ma Trí đỏ bừng như tôm luộc, môi run rẩy, muốn phản bác, nhưng lại phát hiện mình không thể phản bác được! Cảm giác xấu hổ vì bị người ta nhìn thấu từ trong ra ngoài khiến hắn suýt ngất đi.
Hắn hít sâu vài hơi, cố trấn tĩnh, lại tìm một lý do, ngoài mạnh trong yếu hô: "Ngươi... ngươi đừng vội đắc ý! Chờ bản quốc sư đến Thiên Long Tự, học được thiên hạ kiếm pháp đệ nhất - Lục Mạch Thần Kiếm! Nhất định sẽ dùng kiếm đạo vô thượng, rửa sạch nhục nhã!"
Gã ăn mày điên ngoáy ngoáy tai, hờ hững nói: "Lục Mạch Thần Kiếm? Nghe ghê gớm đấy. Nhưng mà, cháu ngoan, thân võ học của ngươi tạp nham, căn cơ phù phiếm, như lục bình không rễ, học võ công của ai cũng chẳng nên cơm cháo gì. Không phải tổ tông ta khoác lác, chỉ cần ngươi chịu bình tĩnh lại, vứt bỏ những thứ cầu kỳ bên ngoài, luyện một trong những tuyệt kỹ ngươi đang có đến nơi đến chốn, đến thuần túy, đều có thể phá hết vạn pháp, tự thành một đạo! Cái Lục Mạch Thần Kiếm kia, có là gì?"
Những lời này như tiếng chuông sớm, chấn động đến tâm thần Cưu Ma Trí! Cả đời hắn theo đuổi những võ công càng nhiều, càng mạnh, luôn cho rằng của người khác mới là tốt nhất, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ đến việc nghiên cứu những tuyệt kỹ mình đã có đến cực hạn. Lời của gã ăn mày điên, dù khó nghe, nhưng dường như... chỉ thẳng vào mê chướng lớn nhất trên con đường võ học của hắn!
Hắn trầm mặc hồi lâu, vẻ ngạo khí trên mặt dần được thay thế bằng sự mê mang và tìm kiếm. Hắn do dự mãi, cuối cùng vẫn không thể kìm nén khát vọng đối với chân lý võ học, khẽ hỏi: "Là... Vì sao vừa rồi bắn quốc sư... không, vì sao ta vận dụng Bàn Nhược Chưởng, hành công đến chỗ giao hội giữa huyệt 'Phong Phủ' và 'Nào Hộ' thì chân khí lại bị ngưng trệ trong chốc lát, khó mà xoay chuyển như ý? Còn chưởng lực của ngươi lại như hành vân lưu thủy... Lẽ nào... Lẽ nào công pháp ta có được... là giả?"
Huyền Trừng liếc hắn một cái, cầm một cái xương gà sạch sẽ xỉa răng, chậm rãi nói: "Ừ, giả, hoặc là nói, không trọn vẹn, không được chân truyền. Muốn học thật không? Muốn cho Bàn Nhược Chưởng của ngươi không còn bị ngưng trệ?"
Mắt Cưu Ma Trí đột nhiên sáng lên, như vớ được cọc, vội hỏi: "Ngươi... Ngươi thật sự chịu dạy ta?!"
Gã ăn mày điên cười khằng khặc, lắc lắc cái xương gà trong tay: "Tổ tông ta nói lời giữ lời! Một bữa cơm, dạy ngươi một câu chân ngôn khẩu quyết. Đảm bảo ngươi hưởng thụ vô tận!"
Cưu Ma Trí kích động đến toàn thân run rẩy! Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để hắn đột phá bình cảnh võ học, thậm chí nhìn thấy một cảnh giới cao hơn! Cái gì tôn nghiêm quốc sư, cái gì báo thù rửa nhục, trước đại đạo võ học chân chính, dường như cũng trở nên không quan trọng. Hắn đột ngột đứng lên, nhìn gã ăn mày điên, vẻ giằng xé chợt lóe lên trên mặt, cuối cùng ham muốn học hỏi đã áp đảo tất cả.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho tư thái của mình không quá hèn mọn, nhưng giọng nói hơi run vẫn tố cáo hắn: "Tiễn... tiễn bối! Nếu... Nếu ngài thật sự có thể chỉ điểm sai lầm, Ma Trí... Ma Trí nguyện... Nguyện chấp lễ đệ tử!" Nói rồi, hắn làm bộ muốn quỳ xuống dập đầu, động tác lại có chút cứng ngắc chậm chạp, hiển nhiên nội tâm vẫn đang giằng co kịch liệt, tính "chết sĩ diện" bộc lộ không sót chút nào.
Gã ăn mày điên lại dùng cái xương gà khẽ chỉ vào hắn, ngăn cản hắn quỳ xuống, lười biếng nói: "Dập đầu thì miễn đi, nghe khó chịu. Gọi một tiếng tổ tông nghe cho êm tai, tổ tông sẽ khai ân, dạy ngươi câu đầu tiên."
Mặt Cưu Ma Trí lại đỏ bừng lên, nhìn ánh mắt hài hước của gã ăn mày điên, lại nhìn xung quanh, dường như không ai chú ý, cuối cùng quyết tâm liều mạng, dùng giọng gần như chỉ có hai người nghe được, nghiến răng thốt ra hai chữ:
"... Tổ tông..."
Nói xong, hắn lập tức nghiêng đầu sang chỗ khác, như thể vừa làm một việc gì vô cùng xấu hổ, tai cũng đỏ ửng.
Gã ăn mày điên cười ha hả, âm thanh vang vọng khắp quán: "Ngoan! Cháu ngoan! Nghe đây, câu khẩu quyết đầu tiên, liên quan đến căn bản hành khí của Bàn Nhược Chưởng, chính là - 'tâm không chỗ trụ, kình tự sinh'! Cứ suy nghĩ cho kỹ đi!"
Cưu Ma Trí như nghe thấy tiếng trời, cả người ngây dại, trong miệng lặp đi lặp lại nhấm nuốt tám chữ này...
