Mạnh Hạo Nhiên
Sơn tự chuông vang ban ngày đã bất tỉnh [2], cá lương bến đò tranh độ huyên [3].
Người theo cát bờ hướng Giang Thôn, Dư Diệc đi thuyền về Lộc Môn.
Lộc Môn nguyệt chiếu mở cây thuốc lá [4], chợt đến Bàng Công dừng ẩn chỗ [5].
Nham Phi Tùng Kính Trường tịch liêu [6], duy có U Nhân từ trước đến nay đi [7].
【 Chú thích 】
[1] Lộc Môn: Tên núi, tại Hồ Bắc Tương Dương.
[2] Ban ngày đã bất tỉnh: Sắc trời đã hoàng hôn.
[3] Cá lương: Châu tên, tại Hồ Bắc.
[4] Mở cây thuốc lá: Chỉ dưới ánh trăng, trước kia khói mù lượn lờ ở dưới cây cối dần dần hiển hiện ra.
[5] Bàng Công: Bàng Đức Công.
[6] Nham Phi: Chỉ đá núi tương đối Như môn.
[7] U Nhân: Người ẩn cư, thi nhân tự xưng.
【 Địa điểm thi 】
Bản thơ thông qua miêu tả thi nhân đêm về Lộc Môn Sơn thấy, nghe thấy, nhận thấy, biểu đạt thi nhân ẩn dật tình cảm.
