Phân cục Tuần tra Tiêu Sơn nằm ngay mặt đường lớn phía đông, ở vị trí trung tâm của cả khu Tiêu Sơn, gần các đầu mối giao thông quan trọng.
Tám giờ sáng.
Lâm Khinh quét tròng đen qua hệ thống kiểm soát ở cổng Phân cục Tuần tra Tiêu Sơn, rồi đi thẳng tới Khoa Công tác Chính trị, nơi phụ trách việc xét duyệt chuyển biên chế.
"Chuyển chính thức?"
Người đàn ông trung niên đeo kính gọng bạc trong văn phòng nhìn Lâm Khinh đang đứng đối diện, có chút nghi hoặc.
Ông ta đẩy kính, nói: "Tôi nhớ cậu là em họ đội trưởng Trần mà? Cậu mới về đơn vị mấy tháng, chưa đủ thâm niên, cũng chưa lập công lớn, kiểm tra nghiệp vụ còn chưa bắt đầu, đã muốn chuyển chính thức?”
"Vâng." Lâm Khinh nói: "Cao khoa trưởng, tôi nghe nói người có tài năng xuất chúng thì có thể được đặc cách chuyển chính thức mà?"
Thông thường, tuần tra viên tạm tuyển muốn chuyển sang chính thức, ngoài việc phải công tác đủ 5 năm, biểu hiện tốt, không có tiền án tiền sự, còn phải vượt qua kỳ kiểm tra nghiệp vụ do cơ quan tuần tra tổ chức.
Việc kiểm tra này ngoài thể lực, kỹ năng nghiệp vụ, còn có mấy bài thi viết, khá rắc rối.
Nếu không thì chỉ có thể dựa vào lập công, nhưng trường hợp này rất hiếm.
Hiếm hơn cả vẫn là việc đặc cách tuyển dụng nhân tài xuất chúng.
"Nhân tài xuất chúng?"
Cao khoa trưởng ngớ người, rồi nhìn Lâm Khinh với vẻ kinh ngạc, hỏi: "Cậu luyện thành Triều Dương Luyện Pháp rồi?"
"Cũng được một thời gian rồi, trước giờ tôi không định chuyển chính thức." Lâm Khinh gật đầu.
Theo quy định, chỉ cần luyện thành Tứ Lục Bán Triều Dương Luyện Pháp, sẽ được xếp vào diện "nhân tài xuất chúng".
Có Nghịch Thương Giả, tốc độ tiến bộ của anh trong tương lai sẽ rất nhanh, nên anh cứ giả vờ là đã thành công từ trước, để sau này có tiến bộ nữa cũng không lộ ra quá kỳ lạ.
"Trước giờ không định chuyển chính thức?"
Cao khoa trưởng càng thêm kinh ngạc, bỗng đánh giá anh rồi chợt hiểu ra: "Tôi biết rồi, cậu muốn chuyển chính thức là vì chuyện của chị cậu đúng không?"
Ông ta đương nhiên biết chuyện đội trưởng Trần Á Nam bị trọng thương.
Có lẽ người em họ này của đội trưởng Trần thấy sắp có đội trưởng mới thay thế, không muốn để lại điều tiếng cho đội trưởng Trần, nên chị vừa gặp chuyện đã vội đến chuyển chính.
"Coi như vậy đi." Lâm Khinh biết đối phương hiểu lầm, nhưng anh không cần thiết phải phủ nhận.
"Xem ra cậu cũng có thiên phú đấy."
Ánh mắt Cao khoa trưởng nhìn Lâm Khinh trở nên thân thiện hơn, ông ta vuốt cằm nói: "Vậy thì đúng là có thể đặc cách chuyển chính thức, sau khi nghiệm chứng xong, cậu sẽ được trực tiếp phong hàm và chức vụ tuần tra viên cấp một."
"Vậy làm phiền Cao khoa trưởng giúp tôi làm thủ tục." Lâm Khinh nói.
"Không phiền, không phiền, chuyện nhỏ thôi." Cao khoa trưởng cười tươi xua tay.
Nếu là tuần tra viên chuyển chính thức thông thường hoặc lập công, thái độ của ông ta không cần thiết phải tốt đến vậy, nhưng Lâm Khinh là nhân tài xuất chúng được đặc cách chuyển chính thức, thì hoàn toàn khác.
Người thường dù chuyển chính thức, chức vụ và hàm thông thường cũng chỉ là tuần tra viên cấp hai.
Còn người luyện thành Tứ Lục Bán Triều Dương Luyện Pháp thì được thẳng lên tuần tra viên cấp một, mà việc thăng hàm và chức vụ lên "Tuần tra ty cấp ba" cũng rất nhanh chóng, sau này lập công thì tuần tra ty cấp một cũng có hy vọng.
Đây chính là tiềm năng.
Sáu đội trưởng của đội tuần tra đều là những nhân tài xuất chúng luyện thành Tứ Lục Bán Triều Dương Luyện Pháp, yêu cầu khó khăn nhất để được làm đội trưởng chính là luyện thành Tứ Lục Bán Luyện Pháp.
Còn việc thi nghiệp vụ và thâm niên công tác, chỉ cần chịu khó thì đều có thể đạt được.
Có thể nói, việc luyện thành luyện pháp về cơ bản đã định sẵn tương lai sẽ là đội trưởng, đương nhiên là khác biệt.
"Được."
Cao khoa trưởng vừa làm thủ tục trên máy tính, vừa lấy từ trong tủ bên cạnh ra một bộ dụng cụ lấy máu đơn giản đưa cho Lâm Khinh.
"Lấy một giọt máu là được, dù sao cũng chỉ là kiểm tra xem trong máu cậu có chứa năng lượng thần bí do luyện pháp điều động hay không, lát nữa tôi sẽ giúp cậu mang đến trung tâm kiểm nghiệm, báo cáo sẽ sớm được đồng bộ thôi."
"Vâng." Lâm Khinh nhận dụng cụ lấy máu, kẹp vào đầu ngón tay rồi hỏi: "Tôi cứ tưởng trong cục cũng có dụng cụ đo chứ."
Cao khoa trưởng bật cười: "Loại thiết bị công nghệ cao tân tiến này là do Tập đoàn Trí Tinh sản xuất đấy, số lượng trên toàn cầu có hạn, sao có thể phân phối cho một phân cục khu như chúng ta chứ?"
Lâm Khinh ngớ người, nói: "Tôi cứ tưởng khoa học kỹ thuật hiện giờ đã rất phát triển rồi chứ."
"Nếu chỉ nhìn vào khu đô thị thì đúng là rất phát triển."
Cao khoa trưởng lắc đầu: "Nhưng khu đô thị đó là do Tập đoàn Trí Tinh của nền văn minh ngoài hành tinh đầu tư xây dựng, ngay cả việc tạm trú cũng phải là giới tinh anh thực sự, không liên quan đến đại đa số người đâu, ha ha... Trình độ sinh hoạt xã hội của chúng ta bây giờ có lẽ cũng không khác biệt quá nhiều so với thời điểm trước khi mạt thế bùng nổ cách đây cả trăm năm."
Lâm Khinh có về suy tư.
Anh là người sinh ra vào đầu thế kỷ 21, đã trải qua thời đại trước mạt thế, đương nhiên hiểu rõ điều này.
Nếu bỏ qua khu đô thị, năm 2120 hoàn toàn chính xác không tiến bộ bao nhiêu so với cuối năm 2025 trước khi đại họa ập đến.
"Đúng rồi, Cao khoa trưởng."
Lâm Khinh hỏi: "Ông phụ trách việc điều động nhân sự trong cục, có biết ai sẽ là đội trưởng thay thế mới không?"
"Người được điều động đến là một vị phó đội trưởng từ Phân cục Tuần tra Bạch Lộ, họ Tiếu.”
Cao khoa trưởng nói: "Dù sao đội tuần tra của phân cục chúng ta cũng không có phó đội trưởng, chỉ có thể điều từ khu khác đến thôi."
Lâm Khinh hơi nghi hoặc, hỏi: "Vì sao cục chúng ta không có phó đội trưởng?"
"Muốn được phong làm phó đội trưởng, hàm và chức vụ ít nhất phải là 'Tuần tra quan cấp ba' mới được."
Cao khoa trưởng lắc đầu: "Phó đội trưởng chẳng khác nào người dự bị cho vị trí đội trưởng, chưa bàn đến công lao và thâm niên, mấu chốt là thực lực nhất định phải giống như chị cậu, không chỉ phải luyện thành Thất Thất Bán Triều Dương Luyện Pháp, mà ít nhất còn phải luyện hai loại chiến pháp đến một trình độ nhất định thì mới có tư cách được phong phó đội trưởng."
Lâm Khinh giật mình.
Theo anh biết, toàn bộ đội tuần tra của Phân cục Tiêu Sơn, chỉ có chị họ anh là đạt được tiêu chuẩn này.
Một khi luyện thành Thất Thất Bán Luyện Pháp, dù không cần chiến pháp, tốc độ, sức mạnh, phản ứng và các tố chất thân thể khác cũng hơn người thường gấp bội, còn kinh khủng hơn cả binh vương thời trăm năm trước.
Nhưng chị họ anh có thực lực như vậy, mà vẫn bị tên tội phạm kia đánh trọng thương, vậy tên tội phạm kia đáng sợ đến mức nào?
"Đội trưởng mới đến còn trẻ hơn chị cậu một tuổi, mới hai mươi lăm tuổi."
Cao khoa trưởng dặn dò: "Cậu ta tiền đồ rộng mở, có lẽ tâm cao khí ngạo, cậu phải chú ý một chút, dù sao tình huống của chị cậu hiện tại... cậu hẳn là hiểu mà.".
"Hai mươi lăm?" Lâm Khinh khẽ gật đầu.
Tuổi này mà đã có thể trở thành đội trưởng của một khu tuần tra, đích thực là tiền đồ rộng mở.
"Được rồi, cậu ra ngoài chờ đi."
Cao khoa trưởng đứng dậy, nói: "Tôi đã cho người mang đi rồi, cậu không cần lo lắng, bên trung tâm kiểm nghiệm sẽ có kết quả sớm thôi."
Rời khỏi Khoa Công tác Chính trị, Lâm Khinh nhìn đồng hồ, mới 8 giờ 16 phút, nên anh định lên phòng đọc sách ở lầu hai xem sách.
Muốn đi xa hơn trên con đường tuần tra, vũ lực bản thân tuy quan trọng, nhưng các kỳ thi nghiệp vụ là không thể tránh khỏi, dù sao sớm muộn gì cũng phải học, đương nhiên phải tranh thủ thời gian đọc sách.
So với việc sống sót chật vật trong mạt thế, chút khó khăn này quá dễ dàng.
Vừa bước lên đầu cầu thang ở lầu một, anh đã nghe thấy tiếng bước chân, thấy mấy người đang đi xuống.
Lâm Khinh ngẩng đầu lên, thấy người đi đầu là một thanh niên mặc đổ thể thao, hai tay đút túi quần, bước đi ung dung, khóe miệng mỉm cười.
Mấy người phía sau đều mặc đồng phục tuần tra thẳng thớm, bám sát theo sau, so với thanh niên kia, bước chân của họ lộ rõ vẻ cẩn thận và phục tùng.
Lâm Khinh có ấn tượng với những người phía sau.
Đều là đội trưởng các đội tuần tra.
Nhưng anh chỉ là một tuần tra viên tạm tuyển không được ai trọng dụng, không thuộc về đội nào, đội nào cần người thì anh đến giúp, không có giao lưu gì với các đội trưởng.
Thanh niên này còn có địa vị cao hơn các đội trưởng sao?
Chẳng lẽ là... Lâm Khinh có một tia suy đoán, không vội lên lầu mà né sang một bên.
Lúc này, một người đàn ông trung niên da ngăm đen trong số những người phía sau thanh niên mặc đồ thể thao nhìn thấy anh, lên tiếng: "Lâm Khinh, chị cậu sao rồi?"
"Tổ trưởng Lương."
Lâm Khinh không ngờ tổ trưởng đội ba lại đáp lời, nói: "Chị tôi vẫn còn ở bệnh viện, nhưng không sao rồi."
Người đàn ông trung niên gật đầu, không nói gì thêm.
Thanh niên đi đầu kia nhìn Lâm Khinh với vẻ hứng thú, cũng không nói gì nhiều, dẫn các đội trưởng đi về phía phòng họp ở lầu một.
Chỉ lát sau, cả đám người đi qua hành lang, vào phòng họp.
Sau khi cửa đóng lại, thanh niên mặc đồ thể thao liếc nhìn tổ trưởng đội ba, mỉm cười hỏi: "Tổ trưởng Lương, người trẻ tuổi vừa rồi có quan hệ với đội trưởng Trần à?"
"Đúng vậy."
Tổ trưởng Lương khẽ gật đầu, "Đó là em họ của đội trưởng Trần, tên Lâm Khinh, vì gia cảnh khó khăn nên đội trưởng Trần cố ý chiếu cố, để nó làm tuần tra viên tạm thời không biên chế trong đội, sống qua ngày thôi.”
"Một tuần tra viên tạm thời mà cũng cần đội trưởng Trần cố ý chiếu cố?"
Thanh niên mặc đồ thể thao hơi nhíu mày, rồi cười đầy ẩn ý: "Xem ra ngay cả yêu cầu cơ bản của tuần tra viên cũng không đạt?"
"Dù sao cũng chỉ là một học sinh lớp mười hai." Tổ trưởng Lương gật đầu: "Tham gia vài khóa huấn luyện thì cũng tạm được, chứ không có thời gian học nhiều kiến thức chuyên môn."
"Vậy thì không tốt."
Thanh niên mặc đồ thể thao lắc đầu: "Dù là tuần tra viên tạm thời, thì cũng là một phần của công tác tuần tra, không thể vì vấn đề nhỏ mà xem nhẹ, nếu tuần tra viên tạm thời đều như vậy, thì công việc tuần tra của chúng ta làm sao triển khai được?"
"Đội trưởng Tiêu nói đúng, là chúng tôi sơ suất." Tổ trưởng Lương trịnh trọng gật đầu.
Ông ta ngập ngừng một chút, hỏi: "Đã đội trưởng Tiêu nói vậy, thì... hôm nay thanh lọc những tuần tra viên tạm thời không đủ tố chất cơ bản này?"
"Điều tra rõ ràng, ghi chép hồ sơ, nhất định phải tránh sai lầm như vậy tái diễn."
Thanh niên mặc đồ thể thao nghiêm mặt nói.
"Vâng." Tổ trưởng Lương đáp.
Ai cũng nhìn ra mục đích thực sự của vị đội trưởng mới đến này, nhưng anh ta nói năng đường hoàng như vậy, không ai tiện nói gì.
Quả nhiên là quan mới đến đốt ba đống lửa mà.
