Lâm Khinh tùy tiện tìm một chỗ ngồi ở lầu hai thư viện, lật giở tấm bảng điện tử hơn một giờ rồi mới dừng lại.
"Hình như trí nhớ tốt lên nhiều."
Lâm Khinh đặt tấm bảng xuống, khóe miệng nở một nụ cười.
Bài "Tứ Lục Bản Triều Dương Luyện Pháp" này quả thật giúp tăng cường tố chất thân thể một cách toàn diện: sức mạnh cơ bắp, độ cứng xương cốt, tốc độ phản ứng thần kinh, thị lực, thính lực, trí nhớ... Thậm chí cả giác quan thứ sáu, theo lời đồn đại, cũng có thể được cải thiện.
Thêm vào đó năng lực "ký ức siêu việt" này, hắn đã gần như đạt đến cảnh giới "nhìn một lần là nhớ".
Cứ tiếp tục thế này, chẳng bao lâu nữa, th viết sẽ không còn là vấn đề.
Tuy rằng phạm vi kiến thức trong hệ thống tuần tra rất rộng, đòi hỏi phải đọc nhiều sách, nhưng phần lớn chỉ cần học thuộc lòng, ít liên quan đến tư duy logic.
"Gần mười giờ rồi."
Lâm Khinh liếc nhìn thời gian, không chậm trễ thêm, liền đi xuống lầu.
Lễ tuyên thệ nhậm chức đội trưởng tạm quyền sắp bắt đầu.
Trong lễ đường, ngoài sáu tổ tuần tra và các nhân viên tuần tra tạm thời, còn có đại diện từ trung tâm chỉ huy phân cục, bộ phận chính trị, bộ phận hậu cần.
Đúng như Lâm Khinh dự đoán, đội trưởng tạm quyền mới là chàng thanh niên mặc đồ thể thao mà cậu gặp ở đầu cầu thang sáng nay.
Chỉ là bây giờ anh ta đã đổi sang đồng phục tuần tra, trên quân hàm có thể thấy hai đôi cánh chim và một ngôi sao, biểu thị cấp bậc tuần tra viên cấp ba.
Sau khi mọi người cùng hát vang bài Quốc tế ca, đội trưởng Tiêu mới nhậm chức, với tư cách người dẫn đầu tuyên thệ, đã hướng dẫn sáu tổ trưởng đọc lời tuyên thệ.
"Với tư cách là một thành viên của hệ thống tuần tra Liên Minh Địa Cầu, tôi xin tuyên thệ: Kiên quyết ủng hộ sự lãnh đạo tuyệt đối của chính phủ thế giới, trung thành với hiến chương thứ nhất, bảo vệ quyền uy của hiến pháp, thực hiện chức trách theo luật định, quyết tâm cống hiến hết mình cho sự nghiệp tuần tra cao cả...”
Ngồi dưới đài làm người giám sát tuyên thệ là cục trưởng phân cục và lãnh đạo từ cục thành phố.
Sau khi lễ tuyên thệ và phát biểu của các lãnh đạo kết thúc, buổi lễ nhậm chức đội trưởng tạm quyền cuối cùng cũng hoàn thành.
Sau khi tuyên bố bế mạc, các lãnh đạo rời đi trước.
Chỉ một lát sau, trong lễ đường, ngoài một số ít người, phần lớn là sáu tổ tuần tra và đám nhân viên tuần tra tạm thời.
"Đội trưởng Trần bị thương phải nằm viện, tạm thời tôi sẽ lãnh đạo công việc tuần tra.”
Đội trưởng Tiêu đứng trên bục, ánh mắt quét qua các tuần tra viên phía dưới, chân thành nói: "Tôi không có kinh nghiệm như đội trưởng Trần, nhưng nhiệm vụ tuần tra không cho phép tôi từ từ học hỏi, vì vậy mong các đồng nghiệp nỗ lực phát huy chức năng, tích cực phối hợp công tác. Tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức, tuân thủ nghiêm ngặt chức trách."
Một người nào đó muốn lấy lòng cấp trên vỗ tay trước, rồi cả đám người cũng vỗ tay theo.
Đợi tiếng vỗ tay ngớt, đội trưởng Tiêu nói thêm:
"Công tác tuần tra vô cùng quan trọng, không được phép sơ suất dù chỉ một li. Bất kể là tôi, đội trưởng tạm quyền, hay các nhân viên tuần tra tạm thời, đều phải tận tâm với công việc, giữ nghiêm kỷ luật."
Nói đến đây, ánh mắt anh ta quét qua, nói:
"Nhưng tôi cũng biết không có tổ chức nào hoàn hảo tuyệt đối, luôn có sơ hở. Trong đội ngũ chúng ta cũng có những nhân viên tuần tra tạm thời không tuân thủ quy tắc tuyển dụng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến tính kỷ luật mà còn khiến phẩm chất chuyên môn không đủ. Khi thi hành nhiệm vụ, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến việc triển khai công tác tuần tra. Tôi tin rằng không ai muốn điều này xảy ra."
Lời vừa dứt, rất nhiều tuần tra viên vô thức nhìn về phía Lâm Khinh.
Muốn trà trộn vào đội tuần tra, dù chỉ là nhân viên tạm thời, cũng phải có quan hệ với tổ trưởng.
Vài tổ trưởng đã sắp xếp người thân hoặc bạn bè làm nhân viên tạm thời. Dù sao không có biên chế, lại không được tiếp xúc với bí mật gì, công việc lại đơn giản nhẹ nhàng, dù không có huấn luyện chuyên nghiệp cũng có thể làm được, nên việc này đã trở thành một sự cho phép ngầm.
Thông thường, chỉ cần không quá đáng, lãnh đạo cục thành phố cũng sẽ không can thiệp vào những chuyện nhỏ nhặt này.
Nhưng đội trưởng Tiêu vừa tới đã muốn công khai giải quyết những chuyện này, người sáng suốt đều hiểu, anh ta đang nhắm vào đội trưởng Trần.
Nói cho cùng, những người khác chỉ là bị liên lụy mà thôi.
"Tôi sẽ không điểm danh."
Đội trưởng Tiêu bình tĩnh nói: "Các anh tự giác đứng ra từ chức, về viết bản kiểm điểm, tôi sẽ miễn xử phạt."
Trong hàng ngũ nhân viên tuần tra tạm thời, ban đầu là một sự im lặng, rồi vài người do dự một chút, vẫn lần lượt đứng dậy.
Chỉ một lát sau, đã có năm người đứng lên.
Ngoài sự bất đắc dĩ, họ đều có chút không cam tâm nhìn Lâm Khinh.
Nếu không phải vì Lâm Khinh, họ đã không mất đi công việc nhàn hạ này.
"Không còn ai nữa sao?"
Đội trưởng Tiêu trầm giọng hỏi.
Rất nhiều tuần tra viên không khỏi nhìn về phía Lâm Khinh, lời đã nói đến nước này rồi, chẳng lẽ người em họ của đội trưởng Trần vẫn nghĩ rằng mình chưa bị phát hiện sao?
"Nhất định phải để tôi điểm danh sao?" Đội trưởng Tiêu chậm rãi đảo mắt qua các nhân viên tạm thời, cuối cùng dừng lại trên người Lâm Khinh, nói: "Lâm Khinh, anh..."
"Đội trưởng Tiêu."
Đội trưởng Tiêu vừa nói ra cái tên này, thì nghe thấy một giọng nói vang lên.
Anh ta quay đầu lại, phát hiện trưởng khoa Cao của phòng công tác chính trị, người vẫn chưa rời đi, đang cười ha hả nhìn anh ta, còn chỉ vào màn hình điện thoại, ra hiệu anh ta xem tin nhắn.
Đội trưởng Tiêu có chút kỳ quái, nhưng vẫn lấy điện thoại ra xem tin nhắn của trưởng khoa Cao.
Lập tức, anh ta hơi nheo mắt lại.
Lâm Khinh đứng bình tĩnh trong hàng ngũ nhân viên tạm thời, thấy vậy cũng nhìn trưởng khoa Cao một cái.
Xem ra, trưởng khoa Cao đang nhắc nhở đội trưởng Tiêu này?
"Tiếp tục đi, vừa nói đến Lâm Khinh rồi."
Đội trưởng Tiêu sắc mặt không đổi cất điện thoại, phảng phất như chưa nhận được tin nhắn gì, tiếp tục nhìn Lâm Khinh, nghiêm nghị nói:
"Lâm Khinh, ban đầu tôi không muốn nói cậu, nhưng cậu cứ im lặng mãi, tôi không thể không lên tiếng. Chẳng lẽ cậu không cảm thấy cậu làm việc ở đội tuần tra này không ổn sao?"
Ánh mắt trưởng khoa Cao khẽ biến.
Ông đã lên tiếng nhắc nhở kịp thời rồi, vậy mà đội trưởng Tiêu rõ ràng không muốn rơi vào thế khó xử, vẫn chưa có ý định từ bỏ?
"Lâm Khinh, cậu đừng trách tôi nói thẳng."
Đội trưởng Tiêu trầm giọng nói: "Một người ưu tú như cậu, lại chỉ làm một nhân viên tuần tra tạm thời trong đội ngũ, ngay cả biên chế cũng không có, thật là mai một nhân tài. Nếu tôi là đội trưởng Trần, có lẽ tôi đã muốn đề bạt cậu làm tổ trưởng rồi. Chẳng lẽ cậu không thấy ủy khuất sao?"
Dưới đài im phăng phắc.
Tất cả mọi người ngạc nhiên nhìn đội trưởng Tiêu trên bục, rồi lại không nhịn được nhìn về phía Lâm Khinh.
Ưu tú? Mai một nhân tài?
Còn làm tổ trưởng?
Vừa rồi đội trưởng Tiêu không phải còn muốn mượn cơ hội này để ra oai sao?
Sao đột nhiên lại bắt đầu kêu oan cho Lâm Khinh rồi?
Ngay cả trưởng khoa Cao cũng không khỏi giật mình.
"Phải thừa nhận, đội trưởng Trần thật là đại công vô tư."
Đội trưởng Tiêu cảm thán nói: "Em họ mình rõ rằng là một nhân tài ưu tú như vậy, mà chỉ vì chưa qua được kỳ thi chuyên môn, để tránh hiềm nghỉ, ngay cả biên chế chính thức cũng không cho. Thật là... quá quang minh lỗi lạc."
Lâm Khinh kinh ngạc.
Đội trưởng Tiêu này... đúng là một nhân tài.
Trưởng khoa Cao nhìn đội trưởng Tiêu trở mặt trên bục, không khỏi thầm than: "Cứ tưởng là một thanh niên tâm cao khí ngạo, không ngờ lại là một kẻ cáo già..."
Trên bục, đội trưởng Tiêu thầm thở phào nhẹ nhõm: "Mới mười tám tuổi đã luyện pháp thành công, nói không chừng sau này sẽ là phó đội trưởng của mình, tiền đồ chưa chắc đã kém hơn mình, mình có bệnh mới đi gây sự với cậu ta..."
