Sau khi báo cáo tình hình và nhận được phản hồi phê duyệt từ bộ phận điều hành thành phố, Cố Doanh cũng không muốn dây dưa với ba người kia, trực tiếp mang vẻ mặt khó chịu dẫn họ vào trong.
Đêm qua, trấn nhỏ đón một trận mưa lớn, có lẽ do thời điểm giao mùa, từ xuân sang hạ. Gió mùa từ biển khơi thổi vào, mang theo hơi ẩm, khiến những giọt nước vẫn còn lăn tăn trên tường đá, thanh thúy và êm tai.
Sau cánh cổng hào lũy sắt thép khổng lồ mở ra, hình thiên sứ Farl cùng hai thánh ảnh giả không khỏi kinh ngạc. Sáu ánh mắt lạ lẫm nhìn nhau, quả thực không ai ngờ rằng, sau cánh cổng thành thô kệch lại là một quang cảnh tân tiến và phát triển đến vậy.
"Nếu đây là lần đầu các vị đến Phàm Tuyết, thì biểu cảm đó cũng dễ hiểu thôi." Cố Doanh nhếch mép cười với Farl và những người đi cùng.
Phàm Tuyết tân thành....
Được xây dựng trên vùng đất gò đồi nhô cao, tiếp giáp với cao nguyên và vịnh biển, tạo thành một cảng biển thuận lợi cho kinh tế. Khu vực này cũng dồi dào nguyên tố phong.
Từ một sơn trang nhỏ bé, Phàm Tuyết dần mở rộng thành thị trấn tiềm năng, thậm chí giờ đã là thành phố cấp 3 trên toàn quốc. Chỉ cần thêm chút tiếng tăm quốc tế nữa thôi, nơi này có thể bước vào cấp 4. Cần nhớ rằng, cả Hoa Hạ chỉ có hai đô thị được xếp vào cấp 4: Đế Đô và Tam Dương Thị. Nếu không bị hạo kiếp tàn phá, Ma Đô chắc chắn sẽ đứng đầu.
Bên ngoài là thành trì kiên cố, bên trong Phàm Tuyết Sơn lại là một địa điểm du lịch không hề tồi. Trên các tuyến đường lớn, khách sạn cao cấp và nhà hàng sang trọng mọc lên san sát. Các tiện ích giải trí, trường học ma pháp, trường học văn hóa, dịch vụ và bệnh viện hiện đại cũng đua nhau phát triển. Rõ ràng, từ rất sớm, các thương gia đầu tư, bao gồm nhiều công đoàn hiệp hội, đã nhận định đúng đắn về chiến lược phát triển lâu dài của khu vực này.
Đứng tại trung tâm thành phố, có thể thấy rõ những tòa cao ốc chọc trời, rộng lớn nối liền nhau, hoàn toàn được xây dựng từ thủy tinh và đá. Đó chính là đại bản doanh Ninh Bàn Tháp, biểu tượng mới nổi của mô hình đô thị toàn bộ châu Á, do chính tay Mục Ninh Tuyết thiết kế và nắm giữ hơn 30% cổ phần.
Bước vào Ninh Bàn Tháp, người ta còn bất ngờ hơn khi thấy cả một cánh rừng nguyên sinh tồn tại bên trong. Thảm thực vật tự nhiên được trồng trọt và phát triển từ tầng này đến tầng khác, xen lẫn với các công trình kiến trúc nhân tạo. Đây thực sự là một kho tàng dự trữ tận thế, sẵn sàng ứng cứu trong trường hợp đại dịch xảy ra. Khi tính toán xây dựng tòa tháp, Mục Ninh Tuyết đã nghĩ đến những tình huống thảm họa trong tương lai gần, thậm chí trước cả hạo kiếp Ma Đô. Quá khứ ám ảnh với Hắc Giáo Đình tàn ác và dịch bệnh Nịch Chú khiến cô ưu tiên hàng đầu việc đảm bảo sự kiên cố và dự trữ lương thực cho thành phố khi có biến cố xảy ra.
Mô hình kinh doanh của Phàm Tuyết Sơn mang lại lợi nhuận khổng lồ. Dù là trạm trung chuyển nguyên liệu nhập cảng và xuất cảng, hay buôn bán các mặt hàng thổ nhưỡng đã qua tinh chế, tất cả đều trở thành độc quyền, dẫn đầu thị trường. Đó là nhờ tài năng của Mục Lâm Sinh, người khéo léo trong kinh doanh và các mối quan hệ, khiến ai nấy đều khâm phục. Nhưng thực tế, để công trình Ninh Bàn Tháp mang yếu tố biểu tượng như vậy, ngay cả thị trưởng Ma Đô hay chính phủ cũng khó lòng hỗ trợ.
Thực tế, người đi đầu đầu tư lại là Triệu Hữu Càn, anh trai Triệu Mãn Duyên. Cái tên này đúng là một nhà buôn chính hiệu. Anh ta rất mạnh tay trong lĩnh vực bất động sản tiềm năng thu lời. Không so đo với em trai mình, Triệu Hữu Càn đã giúp Triệu Thị đầu tư nắm giữ 51% Ninh Bàn Tháp, trở thành chủ tịch tòa nhà. Số cổ phần ít ỏi còn lại do Mục gia, Bạch gia và Đông Phương thế gia chia nhau nắm giữ.
Trong phòng hội nghị tầng 63, một người đàn ông mặc âu phục màu nâu đang nhâm nhi ly cà phê. Ánh mắt ông xuyên qua cửa kính lớn, có thể nhìn xuống toàn cảnh thành phố Phàm Tuyết, đồng thời lướt qua camera theo dõi ba người đang tiến vào cùng Cố Doanh trên thang máy.
"Có cần gọi thành chủ không, thưa ngài?" Nữ thư ký mặc đồng phục công sở hỏi.
"Không cần, cô ấy biết rồi và đang trên đường tới đây.” Mục Lâm Sinh trả lời. Nhờ năng lực kinh doanh và điều hành của mình, ông đã được tín nhiệm bầu làm giám đốc điều hành tòa tháp, thuận tiện ngồi ở vị trí cao chọc trời để quan sát hoạt động kinh doanh.
Trước khi đoàn người này đến, Mục Ninh Tuyết đích thân cùng Chức Vũ, Du Sư Sư đến đón Lãnh Linh Linh tại sân bay, khẩn trương tiến hành thử nghiệm chiến dịch vây quét đại dịch trên diện rộng. Ban đầu, Mục Lâm Sinh muốn thay cô đi, nhưng vì sự việc quá khẩn cấp, hiệp hội pháp thuật, quân đội và cả quốc gia đều đang trong tình trạng bế tắc. Thành công trong chiến dịch này sẽ mang ý nghĩa thắng lợi bước đầu trong cuộc chiến chống dịch.
Vì vậy, khi Linh Linh và lão sư của cô đến, với cương vị thành chủ, Mục Ninh Tuyết cần phải đảm nhận một trách nhiệm quan trọng: chờ sẵn ở sân bay và tiến hành kế hoạch.
"Cộc cộc cộc ~~~~~"
"Vào đi!" Mục Lâm Sinh nói.
Cố Doanh mở cửa, chỉ tay về phía hình thiên sứ Farl và những người đi cùng. Cô đã nhận được tin nhắn của thành chủ, không cần ở lại, liền vội vã rời đi.
"Ba vị, mời ngồi!" Mục Lâm Sinh không cần phải khách sáo, nhưng ông vẫn đứng lên làm động tác chào đón lịch sự theo kiểu phương Tây.
Nữ thư ký đã rót ba tách trà ấm và đặt xuống trước mặt họ.
Hình thiên sứ Farl tròn mắt ngạc nhiên. Cô khẽ cúi chào, một hành động chuẩn mực của thiên sứ Thánh Thành, rồi tiến đến ngồi và lên tiếng:
"Chúng tôi đã thông báo trước, không biết khi nào thành chủ của các vị sẽ đến?"
"Thưa ngài thiên sứ, thành chủ của chúng tôi biết ngài đến và đã đi chuẩn bị những đạo cụ cần thiết. Tôi ở đây để cùng ngài chờ đợi." Mục Lâm Sinh nói.
Hai thánh ảnh giả ngồi bên cạnh Farl nghe vậy suýt chút nữa nhảy dựng lên. Bản thân họ đều là cường giả cấm chú, nhưng thường ngày không dám trì hoãn dù chỉ nửa lời với đại nhân của mình.
Hình thiên sứ đại nhân đấy! Nổi tiếng là người lạnh lùng và tàn nhẫn!
Kẻ yếu ớt kia, thậm chí không có khả năng tự bảo vệ mình, lại dám trêu đùa với cô ấy, có phải cho rằng tòa tháp này có thể bảo vệ được hắn không?
"Đại nhân, có cần chúng ta…" Một tên thánh ảnh lên tiếng.
"Không cần, ta dẫn các ngươi theo là để giúp đỡ khi cần thiết, không phải để gây sự." Farl truyền âm ra lệnh.
Nghe xong, hai thánh ảnh kinh hãi, mặt mày biến sắc, không khác gì hai pho tượng.
Việc Farl đến đây là do Quang Minh tổng đàn ở châu Âu nhờ vả, đặc biệt là thiên sứ trưởng Gabriel.
Kể từ sau trận chiến tại Thánh Thành, Saga đã trao đổi địa chỉ email với Mục Ninh Tuyết. Thông qua đó, cô biết được Phàm Tuyết Sơn sắp là địa phương đầu tiên trên thế giới triển khai đại dịch vây quét. Cô muốn đến tham khảo và nghiên cứu, nhưng lại bận việc, nên nhờ hình thiên sứ Farl đến thay.
"Chúng tôi có thể chờ được, nhân tiện, tình hình dịch bệnh của các vị thế nào rồi?" Farl hỏi.
Mục Lâm Sinh thở dài, trong lòng buồn phiền.
"Thưa các vị, chúng tôi luôn tâm niệm Ninh Bàn Tháp sẽ viện trợ khi khó khăn, nhưng khi đại dịch thực sự bùng phát, việc đầu tiên Ninh Bàn Tháp làm lại là cách ly dân cư. Quả thực, đây là một vấn đề vô cùng khó khăn!"
"Không thể trách các vị dự đoán không được. Vậy thông số cụ thể là bao nhiêu?" Farl cảm thông hỏi.
"Chưa có công cụ khám xét, chưa thống kê được số bệnh nhân, nhưng ước tính có khoảng hơn 10.000 người bị lây nhiễm. Số lượng tử vong đã hơn 8.000." Mục Lâm Sinh lo lắng nói.
Farl uống một ngụm trà. Cô hiểu được nỗi thống khổ của nhân loại. Mang trên mình trọng trách của một thiên sứ, làm sao cô có thể không xót xa? Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi đột nhiên quay lại hỏi:
"Toàn bộ thành phố này, đều là tài sản tư nhân của thành chủ các vị?"
"Ừm, có thể coi như vậy. Ngoại trừ tòa tháp này." Mục Lâm Sinh cười khổ.
"Phàm Tuyết thành phố... Xem ra tôi phải kể lại rất nhiều với Saga rồi. Cô ấy chắc hẳn không ngờ rằng sư phụ của mình lại sở hữu một thành trì vững chắc đến vậy." Farl nói.
"Ha ha ha, cũng là nhờ gia thế và danh tiếng lừng lẫy của thành chủ ở trong nước và quốc tế. Chúng tôi chỉ ủng hộ về mặt tinh thần thôi." Mục Lâm Sinh khiêm tốn nói.
"Phát triển như thế này, tương lai có thể bồi dưỡng rất nhiều ma pháp sư cường đại, không khéo có thể đối đầu với Thành Thánh rồi." Farl cao hứng nói.
Lời nói này khiến Mục Lâm Sinh và nữ thư ký bên cạnh vô cùng hoảng hốt. Họ nhanh chóng suy nghĩ, dù trả lời thế nào cũng sẽ tiềm ẩn nguy cơ.
Vị hình thiên sứ này... quả thực đáng sợ.
Kết bạn với mọi người là tốt, nhưng với một người nắm giữ trọng trách hình phạt như thiên sứ, tốt nhất vẫn là nên im lặng chờ thành chủ về.
"Tôi lỡ lời rồi, ngài đừng để tâm. Nếu có ghi chép lại, tôi sẽ nói rằng Phàm Tuyết Sơn rất trung thành với Quang Minh thần thánh!" Farl cười vui vẻ nói.
"Ha ha..." Mục Lâm Sinh cười khổ.
"Lúc nãy ngài nói, chủ nhân tòa tháp này không phải Mục Ninh Tuyết, vậy có thể cho ta biết danh tính của vị này không?" Farl nhớ ra điều gì đó và hỏi.
"À, chủ tịch Ninh Bàn Tháp hiện tại là Triệu Thị, Triệu Mãn Duyên!" Mục Lâm Sinh nói.
"Hắt xì ~~~"
Đột nhiên, cửa phòng hội nghị mở ra, một người đàn ông tóc vàng hắng giọng lớn.
"Lão già, ông lại định đi môi giới thê thiếp cho tôi sao?" Triệu Mãn Duyên cười nói.
"Vừa nãy, bên ngoài tôi có nghe ai đó nói rằng Phàm Tuyết Sơn luôn trung thành với Thánh Thành...." Một giọng nói khác cất lên.
Người đàn ông tóc xanh ở phía sau Triệu Mãn Duyên cũng từ từ tiến vào phòng, liếc nhìn xung quanh, rồi dừng mắt trên người hình thiên sứ Farl, cười khẩy nói:
"Sự thật đúng là như vậy, đã giúp đỡ rất nhiều rồi!!!"
