Từ khi nhìn thấy hai khuôn mặt quen thuộc này, hình thiên sứ Farl hoàn toàn mất đi vẻ hớn hở ban đầu. Thâm tâm nàng như dầu gặp lửa, hừng hực bốc cháy, đến nỗi làn da ngăm đen ủng hồng. Nàng buộc miệng nói:
“Ta lăn lộn bên ngoài bao năm, chỉ biết Triệu Thị do Triệu Hữu Càn gầy dựng, chưa từng nghe nói hắn có nuôi một thằng em béo tốt như ngươi.”
“Ha ha ha, phải phải, hóa ra ngươi biết huynh trưởng của ta. Đúng là hắn nuôi ta rất khổ sở, đêm ngày cày cuốc, lúc nào cũng nghĩ đến ta. Nhiều lúc ta còn muốn gọi hắn một, hai tiếng cha ấy chứ.” Triệu Mãn Duyên liếc mắt nhìn ngực Farl, miệng lưỡi ba hoa theo bản năng.
“Nếu vậy thì tốt, muốn nhận Triệu Hữu Càn làm cha, nhưng cha ngươi lại rất sợ ta, gặp mặt liền hết mực cung kính. Có lẽ ngươi nên học hỏi hắn?” Farl mỉa mai.
“Tiếc quá, cha ta chết rồi.” Triệu Mãn Duyên thản nhiên nói.
“Triệu Hữu Càn chết rồi sao?” Farl ngạc nhiên.
“Chưa đâu, nhưng hôm nay về ta sẽ đâm hắn một dao. Gọi một, hai tiếng cha rồi mà lại cung kính sợ hãi con dâu tương lai, thật mất mặt.” Triệu Mãn Duyên tự tin nói, đẩy gọng kính, ra vẻ giám đốc doanh nghiệp.
“Đồ thần kinh!!”
Farl đỏ mặt tía tai, nhưng nghĩ đến mục đích đến đây là để hỏi về cách thức phòng dịch, không cần chấp nhặt với kẻ mồm mép này. Nàng nhanh chóng quay sang Mục Bạch, lạnh lùng hỏi:
“Ngươi cũng là người của Phàm Tuyết sơn?”
“Ngươi nói sao cũng được, thưa thiên sứ đại nhân!” Mục Bạch vẫn giữ vẻ băng lãnh đáp.
Nhưng chính sự điềm đạm và vẻ ngoài quân tử kia càng khiến Farl khó chịu. Hai thánh ảnh giả bên cạnh mới trở về từ Úc Châu, không hiểu chuyện gì. Mục Lâm Sinh đối diện cũng không đoán ra, nhưng Farl thì khác. Nàng không dễ dàng quên được quá khứ nhục nhã kia.
Quang Minh thiên phụ ban cho nàng hồn thai hình thiên sứ. Trải qua tu luyện gian khổ, nàng đã chạm đến ngưỡng mười cánh đáng sợ. Nhưng tất cả đã bị Mục Bạch xé nát, hiện giờ nàng đang trong quá trình xin ấn cổ lão thần lực để tái sinh hồn thai, chẳng khác gì sơ sinh.
Sao có thể không hận?
Đa số mọi người thấy Mục Bạch đều nghĩ hắn là một thư sinh nho nhã, nhưng trong mắt Farl, hắn như một ác ma ngoại lai ngủ sâu dưới đáy vực hắc ám. Đến hơi thở và giọng nói của hắn cũng khiến nàng tràn ngập oán hận và sợ hãi.
Cái gì mà Phàm Tuyết sơn nguyện trung thành Thánh Thành, cái gì mà ta nói sao cũng đúng... Khốn nạn! Rõ ràng hắn đang chế giễu mình!!
“Hừ, ta không thèm nói chuyện với ngươi!” Farl nén giận, quay mặt đi.
Nhận thấy sự bối rối của nàng, Triệu Mãn Duyên chớp lấy cơ hội, nhảy vào cuộc trò chuyện, cười cợt nói:
“Vậy ngươi nói chuyện với ta đi!”
“Cút!!!” Farl giận dữ quát, nàng vẫn còn nhớ những lần bị Triệu Mãn Duyên chiếm tiện nghi, ức hiếp.
“Đừng như vậy, lâu ngày không gặp. Lần ấy ngươi ôm ta chặt cứng trên lưng, ta vẫn còn nhớ đấy. Nói chuyện với ta đi mà!” Triệu Mãn Duyên trơ trễn trêu chọc.
Farl nghiến răng ken két, mặt đỏ như gấc, hằn lên những tia máu dữ tợn.
Không đánh thì bị làm nhục. Hình thiên sứ tồn tại ở nhân gian xưa nay chỉ giẫm đạp, thanh trừng người khác. Chưa bao giờ bị mấy tên tiểu nhân thừa cơ châm biếm!
Không thể nhịn được nữa…
Sao trên đời lại sinh ra hai kẻ đáng ghét như vậy!?
Hai vị thánh ảnh giả từ lúc nghe Farl cảnh cáo vẫn giữ im lặng, nhưng thấy tình hình ngày càng tệ, họ cũng vô cùng chướng mắt Triệu Mãn Duyên, cái tên xảo biện tiểu nhân này.
Thánh ảnh tổ chức, những kẻ giữ gìn trật tự thế giới, hôm nay không đánh, cả đời khó mà lấy lại danh dự!!
Ninh Bàn Tháp được xây dựng vô cùng kiên cố, từ nguyên liệu đến trận pháp cách ly ma pháp đều thuộc hàng tốt nhất châu Á. Có thể chịu được ma pháp siêu giai, nhưng với cấm chú thì chắc chắn sẽ vỡ tan.
Nhận thấy sát khí, Mục Bình bước lên trước, giữ vẻ mặt lạnh lùng, cúi đầu nói:
“Ba vị, xin hãy bàn luận chứ đừng động tay động chân. Chúng ta cúi đầu nhận lỗi là được!”
“À, là chúng tôi sai. Tôi cũng xin lỗi đại tiểu thư và hai vị trưởng bối. Mong các ngài lượng thứ!” Triệu Mãn Duyên còn làm bộ xin lỗi một cách cường điệu.
Thật khiến người ta muốn đánh…
Đừng nói hình thiên sứ Farl hay hai vị thánh ảnh giả, ngay cả Mục Lâm Sinh và nữ thư ký của hắn cũng thấy tức giùm. Mục Bạch trước kia đâu có tính tình này, đúng là gần mực thì đen, mà Triệu Mãn Duyên này nhân phẩm còn đen hơn cả mực.
Đây chẳng phải là trò chọc chó xong rồi quay lại xin lỗi trong truyền thuyết sao!?
Nếu Farl ra tay, chẳng phải tự nhận mình là chó sao!?
Nhưng không ra tay, thì nỗi hận này nuốt không trôi, lại có cảm giác như vừa nhận ân huệ của đối phương. Dù sao thì tránh được một trận chiến không chắc phần thắng cũng là tốt rồi.
“Khi nào thành chủ trở về?” Farl đành nuốt cục tức, quay sang Mục Lâm Sinh hỏi.
“Canh canh canh canh~~~~”
Ngoài cửa sổ lớn, không gian tràn ngập màu xanh lục mơn mởn. Có thể thấy vô vàn dây leo hoa chuông tinh tế như tơ hồng, liên miên quấn quanh, rủ từ đỉnh Ninh Bàn Tháp xuống. Đột nhiên, một luồng bạch quang uyên linh lóe lên không ngừng, những đóa hoa kia nở rộ, màu đỏ tinh khiết, lung linh như ngọn lửa chập chờn theo gió.
Ở tầng trên là một đại sảnh hình tròn khổng lồ lơ lửng giữa trời. Luồng bạch quang uyên linh tụ lại, tạo thành một màn sương. Một bóng người tóc trắng mỹ lệ hiện ra, sắc nước hương trời, băng thanh ngọc khiết. Nàng mặc bộ com lê đen nam tính, nhưng vẫn không giấu được dáng người phụ nữ trưởng thành, mông tròn, eo thon, ngực đầy đặn vô cùng quyến rũ.
“Chúng... chúng ta cùng lên, thành chủ đã về!” Mục Lâm Sinh mừng rỡ nói.
“Không thành vấn đề.” Farl đáp.
Cả bọn nhanh chóng rời khỏi phòng hội nghị, đi thang bộ lên đại sảnh phía trên, vì chỉ cách nhau một tầng nên không cần dùng thang máy.
Đẩy cửa đại sảnh bước ra...
“Các người tới rồi.” Mục Ninh Tuyết phủi bụi ở khuỷu tay, cất lời.
Ừng ực.
Nghe tiếng nuốt nước bọt của hai vị thánh ảnh giả đang nhìn chằm chằm Mục Ninh Tuyết, Triệu Mãn Duyên cười đắc ý, lén vòng ra sau lưng họ, vỗ vai, nói nhỏ:
“Cô ta vẫn còn xuân thì phơi phới, chưa qua tay ai đâu. Chỉ là hơi thô bạo, kén chọn lắm. Tiểu đệ nghe nói nàng chỉ thích thể loại thiên sứ thôi…”
Khỏi phải nói, gã đàn ông nào lần đầu gặp Mục Ninh Tuyết cũng phải xuýt xoa, huống chi còn được Triệu Mãn Duyên tiết lộ những chuyện trời trăng kia.
Đáng tiếc, ở đây còn có hình thiên sứ lãnh đạo, muốn ba hoa cũng không tiện. Nhưng chỉ cần có cơ hội, dù tuổi tác có chênh lệch, họ vẫn muốn tiến lên cầu thân ngay lập tức.
“Lâu rồi không gặp, sắc mặt ngươi tốt như vậy, chắc kế hoạch triển khai tốt đẹp?” Farl nói.
“Ừ!” Mục Ninh Tuyết mỉm cười gật đầu.
Giữa màn sương mờ ảo, theo dải băng uyên linh, một bóng đen hùng vĩ xẹt qua, mang theo cuồng phong và lôi điện xoay quanh trên đầu mọi người.
Một con Hải Đông Thanh Thần uy vũ quấn đầy xiềng xích điện quang từ từ đáp xuống. Trên đầu nó, Tống Phi Dao đang đứng, hai người còn lại là Linh Linh và lão sư của nàng, Trần Khương.
